19:30
|
Vợ xấu
TT - Vậy là
Sanh lấy vợ. Không ngờ anh lại có vợ sớm như thế, mới hai hai tuổi đầu thôi.
Có lẽ cuộc sống xa nhà đã khiến con người ta muộn phiền nên muốn kiếm tìm một
ai đó để bầu bạn chăn gối.
Lấy vợ thì không có gì ngại, chỉ ngại là lấy phải vợ xấu thôi! Và
Sanh ngại thật, bởi vợ Sanh xấu ngoài sức tưởng tượng.
Sanh quen nàng cách đây hai tháng. Số phận đưa đẩy thế nào nàng
lại sang
Có lẽ phải làm một việc không mấy thích thú, đó là mô tả dung
nhan tướng mạo của nàng. Da nàng đen. Mồm miệng thì hô, răng mọc như thể lũy
hàng rào mới bị bão xô nghiêng. Mũi vừa tẹt lại ưng ửng đỏ. Mắt đã một mí lại
còn lé. Tóc khô cứng, thô ráp. Tướng đi nguay nguảy quê mùa. Thôi không cần
tả nữa đâu. Chừng đó đủ biết nàng xấu tới cỡ nào rồi.
Bạn bè không thân thiết thì cười nhạo Sanh. Bạn thân hơn một chút
thì khuyên Sanh nên tỉnh táo, sao lại đem lòng thích một cô gái xấu đến vậy.
Riêng thằng bạn thân nhất thì hắn kiên quyết cấm Sanh lấy nàng. Hắn nói nếu
Sanh lấy nàng thì sẽ không bạn bè gì nữa. Nhưng Sanh vẫn mặc kệ. Bạn bè có
nuôi nhau được suốt đời đâu mà sợ mất. Sanh vẫn lấy nàng.
Hôm làm bữa tiệc nhỏ gọi là lễ cưới, chẳng ai đến chia vui cả.
Thì có gì vui đâu mà chia với chác. Thế là Sanh và nàng tự nâng ly nhấp rượu
và thề nguyền sẽ sống với nhau suốt đời. Sanh tin đức Chúa trời ngự ở trên
kia sẽ chứng giám cho lời thề này.
Sau tiệc cưới, Sanh và nàng sống trong một căn hộ nhỏ mới thuê.
Bạn bè thi thoảng vẫn ghé đến chơi. Họ ngồi với Sanh một chốc rồi chào về
vì... không nhìn nổi khuôn mặt xấu xí của vợ Sanh.
Nàng biết ý, mỗi lần có khách đến chơi nàng lại trốn ở trong
buồng ngủ. Sanh thì không ngại, gọi nàng ra ngoài này cùng tiếp khách, có vợ
có chồng ngồi với nhau. Không lẽ cưới vợ về chỉ để dùng vào... ban đêm?
Nhưng nhiều lần như vậy, nàng cũng mặc cảm. Hôm ấy nàng nói với
Sanh rằng chúng mình chia tay đi, sống thế này xấu mặt anh lắm. Em xấu thì em
chịu được, nhưng không thể làm ảnh hưởng đến anh. Sanh không đồng ý, khuyên
nàng đừng để bụng đến miệng lưỡi thiên hạ. Ở đời người ta vốn cạn nghĩ, cứ ưa
gièm pha những chuyện không đâu.
*
Gần đây nàng có biểu hiện bất thường. Ngày chủ nhật nàng thường
không ở nhà, bảo là có việc phải đi. Kiểu úp úp mở mở đó khiến Sanh nghi ngờ
nàng đang làm điều gì đó không thật trong sáng.
Hôm chủ nhật vừa rồi, nàng trở về với mái tóc suôn hơn một chút,
bóng hơn một chút. Hóa ra nàng dành những ngày chủ nhật để đi thẩm mỹ viện.
Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp. Danh ngôn nói vậy, và
đó là niềm an ủi cho rất nhiều chị em thiếu may mắn. Quả thế, những cái phòng
thẩm mỹ viện kia đúng là nhà lột xác cho chị em.
Nhưng người ta xấu vừa vừa thì mới làm cho đẹp lên. Còn vợ Sanh
xấu quá mức, xấu kiểu bẩm sinh thì chỉ có phẫu thuật chỉnh hình mới giải
quyết được. Nàng thủ thỉ với Sanh cái ý tưởng táo bạo này. Sanh mắng ngay:
- Không được, rất nguy hiểm, mà cũng chẳng cần thiết đến vậy! Nếu
em khác bây giờ thì anh sẽ không còn yêu em nữa, em hiểu không?
Nàng trố mắt lên ngạc nhiên rồi bật khóc.
- Nhẽ nào anh không muốn vợ mình đẹp hơn?
- Đúng, anh không cần vợ đẹp. Không cần bất cứ người phụ nữ nào
khác ngoài em, em của bây giờ.
Nàng ôm choàng lấy Sanh, úp khuôn mặt xấu xí ấy vào ngực Sanh và
thút thít:
- Anh tuyệt vời lắm. Nhưng em không thể để anh mất mặt với bạn bè
được. Anh thương em thì cho em đến thẩm mỹ viện thêm một lần nữa. Một lần này
thôi, anh nghe!
Sanh gật đầu đồng ý. Cho nàng đến thẩm mỹ viện thêm một lần nữa,
tút tít lại tóc tai trước khi hai vợ chồng rời
*
Hôm nay là chủ nhật, nàng vừa từ thẩm mỹ viện trở về với bộ dạng
uể oải buồn rầu. Sanh đón nàng ở cổng, bình thản và không dám hỏi han gì.
Nàng ôm chầm lấy Sanh rồi nói chậm rãi:
- Anh ạ. Người ta bảo không thể phẫu thuật chỉnh hình cho em
được. Tại em xấu quá và nếu có phẫu thuật cũng không thể đẹp lên được bao
nhiêu. Em đã rất buồn khi nghe bác sĩ nói vậy. Em khóc rất nhiều và chạy ra
khỏi cái thẩm mỹ viện chết tiệt kia. Nhưng anh yêu, anh có biết không? Ngay
khi ra đến cổng thì em gặp bác bảo vệ. Bác ấy nói với em rằng có một thẩm mỹ
viện tốt nhất trên đời. Đấy chính là trái tim của người đàn ông. Bởi vì khi
người phụ nữ bước vào trái tim đàn ông thì tự nhiên họ đẹp hẳn ra. Vậy nên
đàn ông, cần thiết nhất là một trái tim rộng lượng. Đúng không anh?
Nàng úp mặt vào ngực Sanh và hôn lên đó với niềm hạnh phúc vô
biên. Nàng nói: “Đây là thẩm mỹ viện tốt nhất. Anh yêu, trái tim của anh rộng
lượng lắm!”.
Sanh xúc động vô cùng khi nghe nàng nói vậy. Nhưng nàng đâu có
biết rằng Sanh yêu nàng không phải vì anh rộng lượng đến mức đó. Đơn giản vì
nàng giống một người mà Sanh rất yêu. Người ấy cũng xấu như nàng, nhưng người
ấy đã mất cách đây mười lăm năm rồi. Vâng, đó là mẹ Sanh.
(Tuổi Trẻ) HOÀNG CÔNG DANH
Vợ xấu không phải chuyện xấu mà trái
lại, nó viết nên những trang thấm đẫm tình người.
Nợ xấu mới là điều đáng sợ.
Thương Giang
|

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét