Chúng ta nợ
lịch sử và dân tộc những gì?
Cập nhật lúc 19:53
Và chúng ta, nợ nước Việt, nợ lịch sử dân
tộc, nợ các bậc tiền nhân- một sự phát triển mạnh mẽ, đầy khí phách để có thể
bình đẳng với các dân tộc lớn- cả trí tuệ, tài năng và phẩm cách.
Từ xa xưa, dân gian đã có câu tổng kết về cái sự vụng, vô
ý vô tứ trong nết ăn ở của con người: Bóc ngắn cắn dài. Cái sự vụng ấy,
giờ đang ứng nghiệm với hai địa danh, khiến dư luận XH được dịp bàn loạn.
Nhưng có phải là vô ý vô tứ không? Chắc là không.
Chúa Chổm và “hội chứng công tử Bạc Liêu”
Đó là vụ việc “vỡ nợ” của mấy cơ
sở cấp ủy và t/p nọ. Đến mức một nữ kế toán đã đập vỡ bình trà, chỉ tay vào
mặt một quan chức. Hệt cảnh cơm chẳng lành canh chẳng
ngọt!
Mà ngọt sao được, nếu biết rằng,
ở thời điểm chuyển giao giữa lãnh đạo nhiệm kỳ cũ và mới, thành ủy nọ (khóa
mới) liên tục nhận được các “trát đòi nợ”. Hãnh diện chưa thấy đâu đã thấy
mình biến thành “con nợ”, tổng cộng tới 2,819 tỷ đồng ở rất nhiều khoản. Từ
khám sức khỏe, nợ bảo hiểm XH, đến soạn thảo văn bản, tiếp khách, sách báo,
tài liệu, quà tặng…v.v.. Thậm chí có những món, chủ nợ đòi tới quá tam… năm bận, nợ vẫn hoàn nợ.
Gần đó, t/p khác cũng không chịu kém. Báo CA t/p HCM, ngày
03.12 cho biết, hiện t/p này nợ tới 300 tỷ đồng, nhiều khoản nợ không biết
lấy đâu chi trả. Thậm chí không còn đủ tiền để trả lương cho công chức. Đọc
báo cáo tình hình ngân sách, không ít cơ quan chức năng giật mình trước kiểu
quản lý kinh tế vung tay quá trán khá lạ lùng. Năm 2012, ngân sách t/p
có khoảng 494 tỷ đồng nhưng chi hơn 555 tỷ đồng, mất cân đối gần 50 tỷ đồng.
Năm 2013, ngân sách t/p có 536 tỷ đồng, chi ngân sách gần 628 tỷ đồng, mất cân
đối hơn 90 tỷ đồng. Ngoài mất cân đối và nợ ngân sách tỉnh, t/p còn gánh hàng
chục món nợ với số tiền nhiều tỷ đồng.
Xưa, dân gian có thành ngữ nợ như chúa Chổm. Thế nên, mấy cấp ủy và t/p nói
trên hiện đang… giữ ngôi này.
Cũng không biết còn có bao nhiêu
tỉnh, t/p xứng đáng với ngôi vị chúa Chổm, bởi
báo chí chưa đủ thông tin.
Nhưng dân gian cũng có khái niệm công tử Bạc Liêu, để nói về sự xài sang, vô tội vạ.
Có điều công tử Bạc Liêu xưa
xài sang bằng tiền của gia đình ông ta, còn ở đây nợ như chúa Chổm, bởi
tiêu xài vô tội vạ “tiền chùa”.
Cũng bởi tiêu xài vô tội vạ, cho dù nhân danh “phát triển
nóng”, thì rút cục cứ nợ năm trước “gối” vào năm sau.
Cái bình trà vỡ oan cũng bởi cái kiểu “gối” này đây!
Tiếc thay, từ lâu hiện tượng
tiêu xài vô tội vạ, vung tay quá trán không chỉ của hai địa chỉ này, mà đã
biến thành hiện tượng của nhiều ngành- và được gọi là “hội chứng công tử Bạc
Liêu”. Hội chứng đó rất đa dạng.
Có hội chứng của các địa phương. Có hội chứng của… cả nước.
Đó là việc các tỉnh, t/p đua nhau xây dựng các trụ sở UBND
(trung tâm hành chính) của tỉnh mình.
Cách đây hai năm, ông Ksor
Phước, Chủ tịch HĐ Dân tộc QH cho biết đã đi đủ 63 tỉnh thành, và thấy rằng, nhiều tỉnh trụ sở to như cung điện, rộng mênh mông như công
viên, trông như nơi du lịch thắng cảnh, đẹp và lộng lẫy nhưng rất phản cảm
khi mà tỉnh còn nghèo, đất nước còn nghèo. Cái sự phản cảm ấy vẫn tiếp tục đua
nhau xuất hiện.
Mở đầu, có thể kể đến TTHC t/p
Đà Nẵng 37 tầng, cao nhất nước hiện nay, với tổng mức đầu tư 2.131 tỷ đồng.
Rồi Nghệ An dự kiến xây dựng 27 tầng, chi phí 2.178 tỉ đồng. Rồi Khánh Hòa,
tới 4.300 tỷ đồng. Hà Tĩnh, 1500 tỷ đồng. Bình Dương, hơn 1400 tỷ. Tiếp đến
Lai Châu, Cần Thơ, Hậu Giang, Bà Rịa- Vũng Tàu, Sóc Trăng, và mới đây là Hải
Dương, dự kiến đầu tư khoảng 2.060 tỷ đồng. Điều đáng nói, có những tỉnh
nghèo, quanh năm “vác rá” xin hỗ trợ, nhưng nhất quyết phải có trụ sở để đời,
chẳng chịuthua chị kém em.
Đến nỗi đã có cả những câu đồng
dao mới của dân gian chế giễu: Trong những trụ sở to to/ Có
những cái đầu nho nhỏ….
Đó còn là hội chứng xây tượng
đài nghìn tỷ. Hội chứng này gây phản cảm và bất bình nhất trong dư luận XH.
Sau những tượng đài nghìn tỷ, là những tượng đài trăm tỷ thi nhau xin xây
dựng. Mà tượng đài đâu có ít. Thống kê ban đầu của ngành văn hóa, cả nước hiện
có 360 công trình tượng đài, kể cả các công trình được xây dựng từ trước năm
1975. Nhưng đến nay có tượng đài nào hấp dẫn người dân, để người dân khâm
phục bởi tính tư tưởng, tính thẩm mỹ cao, có tiếng vang trong làng điêu khắc
thế giới? Hay hầu hết chỉ là những tượng “cổ động” phơi lối mòn, đành chịu trơ gan cùng…. bia miệng?
Cũng không chỉ có các địa phương, “hội chứng công tử Bạc
Liêu” còn lan rộng khắp.
Đó là hiện tượng xe công, xe sang từng gây chấn động dư
luận bởi sự lãng phí tiền bạc. Nếu biết rằng, số lượng xe công của VN hiện
lên tới 40.000 xe, trung bình chi phí mỗi xe khá lớn, khoảng 320 triệu
đồng/năm. Ước tính mỗi năm, 40.000 xe công tiêu tốn ngân sách nhà nước lên
tới 12.800 tỷ đồng.
Đó là hiện tượng bộ máy cồng kềnh- hệ lụy của tầm tư duy ngắn
hạn về tổ chức bộ máy, về sự thay đổi tách nhập- nhập tách, người tìm ghế chứ
không phải ghế tìm người. Khiến chi phí phát sinh vô tội vạ, với một bộ máy
hoành tráng hình thức, nhưng lại rất…. khiêm nhường về hiệu quả.
Và nay, hiện tượng “hoàng hôn nhiệm
kỳ” (ký tá hàng loạt chức vụ trước khi nghỉ hưu), mà người có phát ngôn ấn
tượng này là ĐBQH Lê Như Tiến. Thật ra, hiện tượng này xuất hiện từ rất lâu.
Có điều, nó nhân danh chức trách, bổn phận trách nhiệm trong công tác cán bộ
mà chẳng ai, dù biết mười mươi thì thầm to nhỏ, cũng ngại mổ xẻ. Giờ đây,
“hoàng hôn nhiệm kỳ” buộc phải chịu phơi mình giữa thanh thiên bạch nhật.
Rất dễ dàng, bạn đọc, dư luận XH đều hiểu, đằng sau những
dự án nghìn tỷ xây trụ sở to, tượng đài hoành tráng, là tư duy nhiệm kỳ, là
những tỷ lệ phần trăm hoa hồng rất lớn, khiến cho các tỉnh, các nhóm lợi ích
bất chấp dư luận, điều tiếng, đeo đuổi đến giây phút cuối cùng bởi lợi ích
khai thác được từ chiếc ghế quyền lực. Cho dù mới đây, được biết, TTCP đã chỉ
đạo tạm dừng việc xây các trụ sở- TTHC các địa phương.
Nhưng cũng có những “hội chứng công tử Bạc Liêu”, tiếc
thay, lại…. cộng sinh từ chính cung cách quản lý lỏng lẻo ở tầm vĩ mô.
Người viết bài chú ý và tâm đắc
với nhận xét của ông Đỗ Thiên Anh Tuấn, Giảng viên CT Giảng dạy kinh tế
Fulbright, trả lời Tuần Việt Nam, ngày 09/12 mới đây, lý giải những hiện
tượng nêu trên. Có những nguyên nhân mang
tính cục bộ, có nguyên nhân mang tính hệ thống. Nhưng, nguyên nhân hệ thống
quan trọng hơn cả. Chính nguyên nhân hệ thống đã tạo ra cái gọi là “tâm lý ỷ
lại”. Đó
là cung cách quản lý ngân sách theo kiểu ràng buộc “ngân sách mềm”
thay cho việc lẽ ra phải ràng buộc “ngân sách cứng”.
Một bên là “nguồn sữa Thạch Sanh”, một bên là nguồn sữa
phân cấp quản lý. Chính nguồn sữa Thạch Sanh này đã khiến các địa phương cứ
khóc là được… ti bầu.
Ôi chao. 30 năm đổi mới, mà quản lý Nhà nước không bước ra
nổi tư duy bao cấp, xin- cho.
Khiến chúa Chổm và hội chứng công tử Bạc Liêu có …. gien di truyền.
“Ngõ cụt” và món nợ quốc gia
Mới đây, cả XH lại “nóng” lên bàn luận về một con số lạnh
lùng: Đồng hồ nợ công toàn cầu báo tin, tính đến 18 giờ (VN) ngày 11/10, nợ
công của VN đã xấp xỉ 92,641 tỉ USD. Với dân số gần 92 triệu dân, trung bình
mỗi người dân Việt hiện gánh 1.016 USD.
Điều đáng ngại, nợ công của VN hiện chiếm 46% GDP, tăng
9,6% so với năm trước. Cùng kỳ năm 2014, tổng nợ công VN trên 84,563 tỉ USD
(thấp hơn 8,078 tỉ USD so với hiện tại), trung bình mỗi người Việt tại thời
điểm đó gánh gần 933 USD nợ công. Năm 2013 tổng nợ công của VN khoảng 76,485
tỉ USD (thấp hơn 16,156 tỉ USD so với hiện tại). Tính ra, cứ sau 01 năm, nợ
công VN tăng hơn 08 tỉ USD (báo Thanh niên, ngày 12/10).
Cứ đà này, rất có thể nợ công VN tăng tỷ lệ thuận theo
thời gian, nếu VN không có những giải pháp mạnh ngăn chặn. Còn theo các
chuyên gia kinh tế, nợ công cao đang có khả năng đe dọa sự tăng trưởng của
quốc gia
Mặc dù, cách tính nợ công của VN hiện vẫn có những tranh
cãi không thống nhất. Nếu như theo Bộ Tài chính, cách tính nợ công phải theo
Luật Quản lý nợ công, thì theo Học viện Chính sách và phát triển (Bộ KH& ĐT),
so với cách tính của Quỹ tiền tệ quốc tế và WB về nợ công VN, ngoài 03 khoản
theo Luật (gồm nợ Chính phủ, nợ Chính phủ bảo lãnh và nợ của chính quyền địa
phương), còn phải tính cả số nợ của Ngân hàng Nhà nước, nợ của DNNN và nợ của
các tổ chức bảo hiểm và an sinh xã hội. Cách tính dựa theo Luật Quản lý nợ
công hiện nay chưa phản ánh đúng bản chất số nợ. Đây cũng là quan điểm của
nhiều chuyên gia kinh tế, thống kê trong nước và nước ngoài.
Như vậy, nếu tính đúng, tính đủ, hẳn con số nợ công của VN
thực chất còn lớn hơn nhiều lắm.
Liệu những con số vỡ nợ của các địa phương nói trên, “hiện
tượng công tử Bạc Liêu” có liên quan gì đến con số nợ công tăng lên nhanh
chóng? Chắc chắn là có.
Tiếp xúc với các cử tri Q 4 (t/p
HCM), mới đây, trước sự lo lắng của họ về cái “ngõ cụt” của VN- nợ công cao,
nợ nhiều, chi nhiều- người đứng đầu nước Việt thẳng thắn thừa nhận vấn đề này.
Ông cho rằng nợ công tăng cao có nguyên nhân từ rất nhiều dự án đầu tư không
hiệu quả: Một dự án giao thông mà sau khi rà soát kỹ lại tiết kiệm được
mười mấy ngàn tỉ tiền đầu tư. Như vậy thì mình làm dự toán ớn quá, quản lý
lỏng lẻo, bê bối quá… Những cái đó dân phản ứng kinh khủng, gây bất lợi chính
trị ghê gớm. (Lao động, ngày 08/12) Ông cũng thừa nhận hiện tượng
chống tham nhũng ở nước Việt bị xếp hạng trên dưới 100 quốc gia: Buồn, xấu hổ lắm!
Thật ra thì người dân Việt đã buồn và xấu hổ từ rất lâu.
Nhưng liệu nước Việt đã có những giải pháp gì để ngăn chặn nợ công tăng cao,
phát triển bền vững?
Đây cũng là ý tứ mà bà Victoria Kwakwa (Giám đốc Quốc gia
của WB tại VN) đặt câu hỏi cho người đứng đầu Chính phủ, tại Diễn đàn đối tác
phát triển VN: “VN sẽ lấy nguồn ở đâu ra để tài trợ cho chương trình phát
triển đầy tham vọng trong 05 năm tới?”.
Chương trình 05 năm tới đó chính là kế hoạch phát triển mà
người đứng đầu CP tuyên bố: “Kinh tế phải phát triển nhanh hơn, bền vững hơn
05 năm qua, trong đó tăng trưởng GDP bình quân 6,5-7% trên một nền kinh tế vĩ
mô ổn định. Kiên quyết đảm bảo nợ công trong ngưỡng an toàn. Giữ bội chi ngân
sách dưới 4% (thay vì 5-5,5% vài năm qua). Đảm bảo quỹ bảo hiểm xã hội. Tái
cơ cấu hệ thống NH, tái cơ cấu và phát triển xây dựng nông thôn
mới…”(VietNamNet, ngày 05/12)
Ở góc độ chuyên môn, nhiều
chuyên gia kinh tế quốc tế tư vấn: Việc chuyển vai trò của Nhà nước từ sản xuất sang quản lý là rất
cần thiết. Chính phủ VN cần có những bước đi rút ra khỏi những lĩnh vực không
cần tham gia. Theo bà Victoria Kwakwa, những quyết định thay đổi
vai trò của nhà nước như vậy, sẽ giúp VN cải thiện năng suất lao động, tạo ra
một môi trường kinh doanh tốt hơn. Bởi theo bà, khi các nguồn vốn ưu đãi đã
thu hẹp dần, VN sẽ phải dựa vào nguồn thu trong nước là chính. Trong khi đó,
tỉ lệ thu ngân sách nhà nước trên GDP cho thấy xu thế giảm trong 05 năm qua,
từ 27% xuống còn 21%. Xu hướng tăng năng suất lao động đang giảm dần, ở mức
chưa đến 4% như hiện nay, là đáng quan ngại và không đảm bảo giúp VN tăng
trưởng nhanh và bền vững.
Cũng theo đánh giá của các chuyên gia kinh tế tại diễn
đàn, một trong những điểm yếu của kinh tế VN là sự kiểm soát trực tiếp của
NN, sự can thiệp vào nền kinh tế bằng sở hữu các biện pháp hành chính. Các
DNNN và DN cổ phần hóa chưa có những thay đổi thực chất về quản trị DN. Mặt
khác, sau 30 năm xây dựng kinh tế thị trường, khu vực DN tư nhân của VN vẫn
yếu và mong manh; 97% DN tư nhân trong nước là DN vừa và nhỏ.
Dư luận XH hẳn còn nhớ, tháng 03/2015, cựu TT nước Anh
Tony Blair sang thăm VN cũng đã từng khuyến cáo và cho rằng, thực tiễn kinh
tế của nhiều quốc gia cho thấy, vai trò nhà nước không hiệu quả lắm trong
việc điều hành các tổ chức kinh tế, kinh doanh.
Rõ ràng, bóng đang ở trong chân của nước Việt. Chân sút
nào sẽ quyết định, làm bàn tăng trưởng?
Tại diễn đàn, câu trả lời của
người đứng đầu CP khẳng định sẽ thực hiện đầy đủ và hoàn
thiện thể chế kinh tế thị trường, hiện đại, hiệu quả. Sẽ luôn ưu tiên khuyến
khích phát triển kinh tế tư nhân, cụ thể là hỗ trợ phát triển DN vừa và nhỏ,
coi đây là nội lực của đất nước, của nền kinh tế. Ngoài ra, theo Luật Ngân
sách mới, trong 05 năm tới, VN sẽ giữ bội chi ngân sách nhà nước dưới 4%/năm.
Bảo đảm nợ công trong giới hạn an toàn, gắn liền với việc sử dụng hiệu quả
đầu tư công (Dân
trí, ngày 5/12)
Như vậy, mọi việc còn trông đợi
ở thì … sắp tới. Rõ
ràng, những món nợ của nước Việt chúng ta không ít.
Nền kinh tế thị trường nước Việt nợ một môi trường kinh
doanh thực sự bình đẳng, một cung cách quản lý, kiểm soát chặt chẽ, hiệu quả.
Quản lý Nhà nước nợ nhân dân một nền quản trị quốc gia văn
minh, dân chủ và văn hóa, có nền tảng là sự công khai- minh bạch
Và chúng ta, nợ nước Việt, nợ lịch sử dân tộc, nợ các bậc
tiền nhân- một sự phát triển mạnh mẽ, đầy khí phách để có thể bình đẳng với
các dân tộc lớn- cả trí tuệ, tài năng và phẩm cách.
(Theo TuanVietNam) Kỳ Duyên
|
Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét