09:01
Nhà nghèo
tiêu hoang
Đồng nghiệp của chúng tôi ở
Nghệ An vừa kể một câu chuyện nghe mà rơi nước mắt. Vào năm học mới, bọn trẻ
ở xã Bảo Thắng, xã Mường Ẳng, huyện Kỳ Sơn, tỉnh Nghệ An lại gùi gạo, củi, muối
đến học, ăn, ở trong những cái chòi đúng nghĩa, gió hun hút tứ bề.
Cái đói cái rét đang len lỏi vào từng con chữ, níu kéo
khát vọng học để đổi đời. Chỉ cần 500 triệu đồng là có một ngôi nhà bán trú
để bọn trẻ cả một xã nuôi dưỡng ước mơ đi học có thể cầm nắm được. Vậy mà ước
mơ vẫn chỉ là mơ ước với hàng ngàn đứa trẻ nghèo ở nơi mù xa ấy.
Một anh bạn bác sĩ than rằng, đầu tư một bệnh viện 1.000
giường với thiết bị hiện đại như Bệnh viện K Tân Triều (Hà Nội) chỉ cần 1.000
tỉ. Bác sĩ mơ, bệnh nhân càng mong ước có thêm nhiều bệnh viện như thế. Việc chăm
lo cho dân, nâng cao chất lượng cuộc sống chính là nâng cao chỉ số hạnh phúc,
là mục tiêu duy nhất, là đích đến của mọi thể chế xã hội. Đầu tư vào lĩnh vực
học hành, khám chữa bệnh, nâng cao chất lượng nguồn nhân lực cả thể chất và
trí tuệ là việc cần được ưu tiên. Vẫn biết đất nước còn khó khăn nên cần sắp
xếp thứ tự ưu tiên đầu tư cho hiệu quả và thực sự thuyết phục.
Việc Bộ Xây dựng trình Chính phủ xây dựng Bảo tàng Lịch sử
quốc gia quy mô 10 ha, 90.000 m2 sàn với kinh phí 11.277 tỉ đồng từ nguồn
ngân sách nhà nước làm chúng ta chợt thấy chạnh lòng. Đành rằng cần có những công
trình tầm cỡ thể hiện bộ mặt đất nước, cần bảo tồn, tôn trọng lịch sử và giữ
gìn di vật lịch sử cho muôn đời sau nhưng xét về thời điểm, về nhu cầu thì
việc xây dựng này có thực sự bức thiết?
Chúng ta đã có Bảo tàng Hà Nội - công trình chào mừng đại
lễ ngàn năm - với tổng đầu tư 2.800 tỉ đồng đang bỏ trống diện tích trưng
bày, thưa thớt người lui tới. Trong con mắt của bạn bè quốc tế đến nước ta,
thêm một bảo tàng lịch sử hoành tráng chưa chắc làm Việt Nam đẹp hơn, văn minh
hơn bằng việc bớt đi những lều học tạm bợ do dân tự tạo, bớt đi cảnh 3 người
bệnh chung một giường, nằm gầm giường, nằm hành lang.
Thiết nghĩ nên có một cuộc thăm dò ý kiến người dân có nên
đầu tư xây dựng Bảo tàng Lịch sử quốc gia hoành tráng như vậy vào lúc này hay
không. Người dân, những người đóng góp từng đồng thuế cho ngân sách quốc gia
có quyền được góp tiếng nói của họ vào lúc này như một nghĩa vụ với đất nước.
Kết quả trưng cầu chắc chắn sẽ nói lên được tính thuyết phục của dự án,
nguyện vọng chính đáng của người dân. Những người tham mưu đề xuất những đề
án với những con số hoa mắt cũng nên cân nhắc bằng cả con tim và khối óc. Nói
ra thật chua chát, nhưng có vẻ câu nói dân gian "nghèo mà còn
hoang" có lẽ lại đúng trong trường hợp này.
(Theo TNO) Phương Thảo
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét