Đã đến lúc cho Ukraine lựa chọn lần cuối!
Cập nhật lúc 11:41
(Quan hệ quốc tế) - Liên
bang hóa Ukraine mà theo đó, Kiev phải công nhận và trao quyền tự trị cho miền
Đông nhiều quyền hạn hơn, lãnh thổ lớn hơn.
Ngày 05/9/2014, Thủ
tướng Ukraine Jatsenuik tuyên bố: “Chúng tôi chỉ có 2 lựa chọn xấu và tồi tệ
hơn (rất xấu) và Tổng thống đã quyết định chọn phương án xấu”. Đó là lúc chính
quyền của Tổng thống Ukraine Poroshenko phải buộc ký thỏa thuận ngừng bắn với
DNR và LCR sau khi đã dốc toàn lực để tiêu diệt “quân khủng bố miền Đông” nhưng
bị đại bại.
Sau 3 tháng trời cho
cả 2 phía lợi dụng thời gian ngừng bắn để chuẩn bị, ngày 18/1/2015, quân chính
phủ Kiev tiến hành mở chiến dịch quân sự lớn vào sân bay Donetsk. Đây là chiến
dịch có ý nghĩa quân sự và chính trị rất lớn với chính quyền Kiev, nhưng rốt
cuộc Kiev cũng bị thua trận, sân bay Donetsk rơi vào tay quân ly khai hoàn
toàn. Theo đà thắng, quân ly khai bất ngờ mở chiến dịch Debalsevo vây hãm gần
10.000 quân của Kiev tại đây.
Có thể nói, nằm trong
một khu vực được bao quanh bởi LCR về phía đông và DNR về phía tây, thị trấn là
một ngã tư đường giao thông quan trọng. Không chỉ là nó ở giao điểm của
hai đường cao tốc chính, Debaltseve còn là một trung tâm đường sắt quan
trọng cho ngành công nghiệp than của khu vực Donetsk.
Mất vị trí chiến lược
này, khu miền Đông Ukraine và đặc biệt trong đó có 2 khu vực Donetsk và Lugansk
gần như hợp nhất về lãnh thổ, đồng nghĩa với việc quân chính phủ Kiev không còn
điểm đứng chân, cơ động lực lượng để tấn công quân ly khai miền Đông.
Vậy là, ngày 5/9/2014,
chính quyền Ukraine đã chọn phương án xấu để tránh phương án tồi tệ hơn (rất
xấu), nhưng đáng buồn là hoạt động chống “khủng bố” của chính quyền Ukraine
diễn ra trong 3 tháng vừa qua khiến tình thế đất nước đã trở nên tồi tệ hơn
(rất xấu). Và bây giờ, nó đặt ra cho chính quyền của Tổng thống Ukraine
Poroshenko một sự lựa chọn tiếp theo hoặc là rất xấu hoặc là tồi tệ hơn cả rất
xấu: cực kỳ xấu.
Thế nào là rất xấu?
Liên bang hóa Ukraine
mà theo đó, chính quyền Kiev phải công nhận và trao quyền tự trị cho miền Đông
nhiều quyền hạn hơn, lãnh thổ lớn hơn (ít nhất là 2 khu vực Lugansk, Donetsk
bao gồm cả Debalsevo) đồng thời hãy quên Crimea đi vĩnh viễn là giải pháp hòa
bình cho vấn đề Ukraine.
Có thể nói chiến lược
của Nga sau khi sáp nhập Crimea là phần còn lại của Ukraine phải là một nhà
nước Liên bang. Tại sao lại là một nhà nước liên bang Ukraine? Điều đơn giản
nhưng không phải ai cũng hiểu là Nga muốn giảm quyền lực chính trị của Kiev
thay vì chính sách “chia để trị” đã lỗi thời.
Một chính quyền trung
ương Kiev có thể muốn làm gì được nấy không khi các bang thân Nga phản đối?
Trong khi đó Nga không muốn và không có khả năng để “ôm” toàn bộ Ukraine để sa
lầy về quân sự cũng như kinh tế như đã từng tại Afganixtan thì Liên bang hóa
Ukraine là kết quả tuyệt vời nhất của Nga sau khi kết thúc khủng hoảng Ukraine.
Tuy nhiên với chính
quyền Kiev thì phương án đó là điều rất xấu, vì đất nước không còn sự thống
nhất tuyệt đối; chính quyền trung ương bị phân tán, suy giảm quyền lực chính
trị mà không một vị Tổng thống, Thủ tướng nào muốn, nhưng Nga và quân ly khai
muốn.
Vậy, thế nào là cực kỳ
xấu?
Thực tế trên chiến
trường đã chỉ ra rằng, quân Kiev dù có được Mỹ viện trợ quân sự đến tận răng
vẫn không thể chiến thắng được quân ly khai được Nga hỗ trợ, huống chi, Mỹ và
NATO không thể viện trợ vũ khí sát thương cho Kiev, thì mở chiến dịch quân sự
nào, quân Kiev sẽ bại chiến dịch đó.
Rõ ràng với tình thế
hiện nay, với thế thượng phong, quân ly khai miền Đông chiếm toàn bộ Debalsevo
chỉ là vấn đề thời gian. Nếu quân Kiev tại Debansevo thất thủ thì mục tiêu tiếp
theo là thành phố cảng Mariupol. Mất Mariupol thì “Liên bang các nước cộng hòa
nhân dân Novorossyia” (SNR) đã có đủ điều kiện cần (lãnh thổ) và đủ (sức mạnh
để bảo vệ) ra đời. Đây là tình huống cực kỳ xấu cho chính quyền của Tổng thống
Ukraine.
Không còn cách nào
khác, chính quyền Kiev buộc phải lựa chọn bởi những nguyên nhân sau đây:
![]() |
Nỗi đau của người lính Kiev sau khi thoát khỏi “nồi hơi” Debalsevo.
|
Trong nước. Tình hình
bất ổn càng cao khi các chiến dịch quân sự của Kiev bị thất bại. Trong khi đó,
các trùm tài phiệt, đầu sỏ chính trị, giới có ảnh hưởng rất lớn đến nhà cầm
quyền Trung ương, trong cuộc chiến tiêu diệt quân ly khai miền Đông, họ đã tài trợ
cho các tiểu đoàn tự nguyện khét tiếng, đã phải bắt đầu vận động để chấm dứt
chiến tranh bằng đàm phán với Donbass.
Hơn ai hết họ đã biết
nên dừng lại ở đâu khi đưa ra đề nghị giật gân với chính quyền Kiev, như “trưng
cầu dân ý về việc duy trì chiến tranh hay để DNR và LCR độc lập”. Rất có thể
chiến tranh chỉ luôn làm lợi cho các nhà tài phiệt Mỹ nhưng với họ- Viktor
Balogh, Gennady Korban…thì không thể khi tình thế có lợi cho quân ly khai miền
Đông.
Về quốc tế. Đây là yếu
tố có tính quyết định đối với chính quyền Kiev. Phương Tây đã thẳng thừng tuyên
bố không bao giờ viện trợ vũ khí sát thương cho Ukraine vì giải quyết khủng
hoảng Ukraine không thể bằng biện pháp quân sự mà phải bằng giải pháp hòa bình.
EU và NATO chỉ giúp Ukraine bằng “năn nỉ” Putin ngừng hỗ trợ cho quân ly khai
bởi trừng phạt kinh tế Nga đã không có tác dụng, khi càng ra đòn với Nga thì
Ukraine càng bị no đòn và không những thế chính mình cũng bị lãnh đủ.
Mỹ, là quốc gia được
Kiev hy vọng nhất trong việc cung cáp vũ khí để quân đội Kiev hòng lật thế cờ
cũng đã làm cho Kiev tiêu tan hy vọng. Chỉ những nhà tài phiệt vũ khí Mỹ mới
muốn cung cấp 3 tỷ USD vũ khí chứ ở góc độ quân sự thì 3 tỷ hay hơn thì không
giải quyết được thế trận, trừ phi cả vũ khí và quân Mỹ-NATO cùng tràn vào.
Về lực lượng DNR, LCR
và Nga. Trong bối cảnh bên ngoài và bên trong đất nước Ukraine như vậy thì
chính quyền, quân đội Ukraine không thể chống đỡ nối tại Debalsevo và Mariupol.
Ukraine nói chung và
vùng Donbass nói riêng thuộc về khu vực an ninh sống còn của Nga, vì thế
Ukraine theo NATO hay chống Nga thì nhất định Nga không nhân nhượng.
Nga đã chứng tỏ nguyên
tắc và quyết tâm chiến lược của mình: Ukraine là vạch đỏ giới hạn cuối cùng,
nếu Mỹ-NATO bước qua là gây chiến tranh với Nga.
Rốt cuộc, Mỹ-NATO đã
dùng Ukraine để nắn gân Nga, thử cảm giác của Nga giống như “đem kính đi thử
búa” khiến cho huynh đệ tương tàn, kinh tế sụp đổ.
Cựu thủ tướng Ukraine
Nikolai Azarov đã liệt kê một vài con số trước khi xảy ra các diễn biến tháng
2-2014: tăng trưởng GDP 10% trong điều kiện khủng hoảng kinh tế thế giới, thu
nhập thực tế của người dân tăng 1,6 lần, chính quyền của ông Yanukovych đã 16
lần tăng thu nhập cho những người ăn lương nhà nước, lạm phát trong hai năm
cuối là 0,5%. Giá cả, thuế khóa và tỉ giá hối đoái ổn định. Ông Azarov nói:
“Tôi đã ngây thơ cho rằng việc từ chức của tôi sẽ mở đường cho thỏa hiệp. Nhưng
không, những thế lực phá hoại đâu cần, họ cần một cú chọc thủng phòng tuyến để
đánh vào nước Nga”.
Sự thật đã quá rõ ràng
và hiện nay, Ukraine đã rơi vào 2 tình huống là rất xấu và tồi tệ hơn rất
xấu (cực kỳ xấu), nếu phải chọn, thì đương nhiên, chính quyền của Tổng thống
Poroshenko sẽ chọn phương án rất xấu. Và đây, có lẽ là sự lựa chọn cuối cùng
của chính quyền Kiev, vì khi “cấp độ” xấu đã lên đến mức cao nhất thì chính
quyền không có cơ hội để lựa chọn nữa.
(Theo Đất Việt) Lê
Ngọc Thống

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét