19:57
|
"Không có sự trở về nào là quá
muộn"!
Những
năm qua, trong khi hàng triệu người Việt đang sinh sống ở nước ngoài luôn
hướng về quê hương, cố gắng đóng góp sức mình vì sự phát triển đất nước, thì
lại có một số người vì lý do nào đó vẫn giữ mối hận thù, hoặc còn có định
kiến. Không có sự trở về nào là quá muộn là tâm sự của tác giả Hồ Ngọc Thắng
- một người Việt hiện sinh sống ở CHLB Đức, Báo Nhân Dân xin giới thiệu cùng
bạn đọc.
Gần
40 năm trước cuộc chiến tàn khốc trên đất nước Việt
Dù còn
nhiều lo toan, đôi khi có cả buồn phiền, nhưng chúng ta nên vui khi mỗi ngày
mới lại đến với các đổi thay tích cực ở quê nhà, và với lương tri của con
cháu Hùng Vương, chúng ta cần phải hòa hợp. Tất nhiên, hòa hợp dân tộc phải
tiến hành từ hai phía: Nhà nước và người dân. Về phía Nhà nước, các chính
sách, việc làm đối với cộng đồng người Việt ở nước ngoài trong những năm gần
đây (như quy định miễn thị thực nhập cảnh cho người mang hộ chiếu nước ngoài,
quy định khá thông thoáng về hồi hương, thôi quốc tịch trong trường hợp chính
đáng và mua nhà đất,...) là bằng chứng cụ thể trong việc thực thi đường lối
nhất quán "người Việt ở nước ngoài là một bộ phận không thể tách rời của
dân tộc Việt Nam". Từ khối đoàn kết toàn dân do Ðảng Cộng sản Việt
Ðối
với tôi, suy nghĩ về hòa hợp dân tộc có lẽ nhen nhóm từ ngày bom đạn còn rền
vang trên đất trời Quảng Trị. Ðó là sáng ngày 31-1-1973 ở phía nam cảng Cửa
Việt. Hôm ấy tôi được giao nhiệm vụ duy trì liên lạc từ một điểm chốt bao vây
lực lượng "quân lực VNCH" với hầm chỉ huy Tiểu đoàn 1 (E101, F325).
Chuyển lệnh khai hỏa xong, tôi ôm súng ngồi bên máy liên lạc trong hầm chữ A.
Qua cửa hầm, tôi quan sát được bãi biển, khu vực cột cờ. Một tên lửa chống
tăng AT.3 từ trên chốt phóng đi, một xe tăng bốc cháy. Hai quả tiếp theo lại
không trúng mục tiêu. Ngay trước mắt tôi, ba xe tăng M.48 chạy rất nhanh về
phía Thanh Hội. Nhiều xe tăng từ phía cảng cũng lao thục mạng về hướng Hải
Lăng. Lúc này, pháo tầm xa từ phía tây cũng rót tới tấp sát mép nước. Nhiều
người lính mặc quần áo rằn ri chạy theo sau xe tăng, một số người ngã xuống.
Lúc đó dù khói bụi mù mịt, tôi vẫn phát hiện một nhóm người mặc quần áo rằn
ri, lom khom chạy về phía chốt. Trong giây lát tôi nhận ra họ không đội mũ
sắt, vừa chạy vừa vứt vũ khí, trang bị. Ðúng lúc đó, AK.47 của đồng đội ở sát
hầm của tôi nhả đạn, mấy người liền nằm rạp xuống đất. Tôi vội chạy sang hầm
bên phải và hô rất to: "Không bắn nữa, lệnh của tiểu đoàn trưởng!",
rồi lao ra phía trước vẫy tay. Mấy người mặc áo rằn ri hiểu ngay, họ chạy như
bay tới chỗ tôi. Sau khi nhảy xuống giao thông hào, họ theo tôi chui vào hầm
để máy thông tin. Tôi vào sau cùng, ngồi tựa lưng vào tường phía đông, bên
phải là cửa hầm. Suốt thời gian đó, tôi ôm khẩu AK.47, nòng súng dựa vào vai
bên phải. Ở vị trí đó tôi vừa có thể quan sát khu vực sát mép nước biển và
cột cờ, vừa nhìn các anh lính ngồi trước mặt. Họ ngồi sát vào nhau. Ðể không
khí bớt căng thẳng và để các anh không lo âu, tôi hỏi có mệt không, tất cả
đồng loạt trả lời: "Có". Ngồi cạnh tôi là một anh khoảng 30 tuổi,
nói giọng mệt mỏi: "Ba ngày ba đêm không ăn, không uống, không
ngủ". Lúc đó đạn đại bác vẫn nổ kinh hoàng. Về sau tôi mới biết để hỗ
trợ cuộc rút lui, các trận địa pháo binh ở Hải Lăng đã nã tới tấp vào chốt.
Nghe tiếng rít của đạn đại bác sắp chạm đất là mọi người trong hầm co dúm.
Khi đạn nổ, căn hầm rung chuyển. Mỗi lần như thế, râu ria lởm chởm của anh
ngồi bên lại chọc vào da mặt còn non nớt của tôi lúc đó chưa tròn 19 tuổi.
Rồi hơi thở mùi thuốc lá nữa. Mà tôi thì cũng không thơm tho gì hơn anh, từ
24-1-1973 - ngày những người lính này tiến công, giữa cát trắng mênh mông,
chúng tôi bị thiếu nước uống trầm trọng, đâu có nước để vệ sinh cá nhân. 30
phút sau, chiến trường trở nên yên tĩnh.
Về
sau tôi nhận ra đó là lần duy nhất khi phục vụ trong QÐND Việt
Ở
nước ngoài tôi biết, phần lớn những người còn mang nỗi hận thù là do bị các
phần tử, tổ chức cực đoan kích động. Nhưng có người không bị kích động, mà vì
hoàn cảnh cá nhân bắt nguồn từ cuộc chiến cho nên đã ra đi, nay vẫn mang nặng
định kiến. Cách đây không lâu, tôi đọc trên internet tâm sự của một phụ nữ
Việt sống ở Hoa Kỳ: "Tôi không muốn trở lại nơi đó vì ở đó ba tôi, một
sĩ quan quân lực Việt
Sau
Chiến tranh thế giới thứ hai, nhân dân nhiều nước châu Âu tưởng chừng không
bao giờ có thể xóa được nỗi hận thù với nước Ðức. Nhưng thời gian chứng minh
điều tưởng chừng không thể đã trở thành hiện thực. Ngày nay, nước Ðức thật sự
là người bạn tốt của họ. Tôi biết, nếu một người mang trong lòng nỗi hận thù,
định kiến thì sẽ mang trong tâm hồn một gánh nặng rất lớn. Áp lực đó sẽ chi
phối toàn bộ suy nghĩ, hành động; nhưng họ sẽ thanh thản trong tâm hồn nếu
trút được hận thù và định kiến. Có người chưa về thăm quê vì nhiều chuyện
buồn phiền khác ở quê nhà. Không ai phủ nhận thực tế là đất nước còn khó
khăn, còn có một số bất cập. Ðảng và Nhà nước ta cùng với toàn dân đang cố
gắng khắc phục. Từ ngày 2-9-1945 đến nay, dưới sự lãnh đạo của Ðảng Cộng sản,
dân tộc Việt Nam đã vượt qua rất nhiều tình huống "nước sôi, lửa
bỏng" để giành độc lập, xây dựng cuộc sống mới; nên cần phải tin tưởng
vào mục tiêu dân tộc chúng ta đang hướng tới. Và theo tôi, việc khắc phục đó
cần có sự tham gia, đóng góp của mọi người Việt
HỒ NGỌC THẮNG
(CHLB ÐỨC)
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét