|
14:20
Dân phải trả tiền phí… “phá” rừng thay EVN!
TP - Cuối cùng, tỉnh Quảng Nam cũng vừa
lập Quỹ Bảo vệ và phát triển rừng, trong đó có khoản thu tiền dịch vụ môi
trường rừng nhắm vào các doanh nghiệp thủy điện từ lâu mọc chi chít khắp rừng
núi, sông suối của tỉnh này.
Khi mà công cuộc ngăn sông ủi rừng kèm
theo các hệ lụy ghê gớm khác đến từ các thủy điện đã đến mức không còn gì để
nói.
Đây là hình thức quỹ ra đời theo Nghị
định số 05/2008 - NĐ-CP năm 2008 của Chính phủ, nhằm huy động các nguồn lực,
trong đó chủ yếu từ khoản bắt buộc đóng góp của những doanh nghiệp hưởng lợi
từ rừng và “san ủi” rừng làm thủy điện.
Tại Quảng
Những tưởng khoản tiền trên sẽ được
trích ra từ “hầu bao lợi nhuận” rất lớn của các doanh nghiệp thủy điện. Nhưng
sự thật thì người sử dụng điện cả nước đã và đang phải trả khoản tiền phí
“phá” rừng kể trên!
Theo cách tính cứ mỗi kWh, người dùng
điện phải trả 20 đồng. Lời thì ăn trọn, còn phí môi trường thì dân phải gánh.
Chưa tính riêng lợi nhuận từ gỗ và hàng
loạt khoáng sản “tận thu” được từ việc chặt hạ, đào bới xây dựng các lòng hồ
khổng lồ, dân và Nhà nước biết có được hưởng đồng nào?
Chưa hết, cho đến nay Tập đoàn Điện lực
Việt Nam mới trả cho Quỹ Bảo vệ và phát triển rừng Việt Nam (thực chất là trả
cho dân nghèo) khoảng 5% trong tổng số trên 500 tỷ đồng tiền dịch vụ môi trường
rừng năm 2011 đã thu theo tiền điện của dân.
Lý do EVN đưa ra là do làm ăn “thua
lỗ…”, và kiến nghị được lùi thời hạn nộp khoản tiền trên cho đến khi Chính
phủ có quyết định… tăng giá điện.
Như vậy, đã không phải móc lợi nhuận ra
trả, ngành điện còn tính “úp om” luôn tiền của dân đã è cổ ra đóng.
Phú Yên, tỉnh vốn đau đầu với “nạn”
thủy điện, không hiểu sao đến nay vẫn chưa có quỹ này.
Theo báo cáo của Đoàn đại biểu Quốc hội
tỉnh này, các thủy điện lớn trên địa bàn đã cổ phần hóa, nên toàn bộ số tài
sản là rừng, đất đai của Nhà nước đều rơi vào các nhà đầu tư.
Phú Yên nhiều lần kiến nghị Thường vụ
Quốc hội và trung ương yêu cầu chủ đầu tư khi cổ phần hoá phải tính đầy đủ
giá trị diện tích rừng bị mất, giá trị đất, để xác định tổng giá trị này là
cổ phần của địa phương.
Các công ty phải trả cổ tức cho ngân
sách địa phương để đầu tư trồng lại rừng, hỗ trợ đời sống, khôi phục sản xuất
cho người dân địa phương. Đây là phương án thiết thực, tuy nhiên vẫn chưa có
câu trả lời.
Thiệt đơn thiệt kép, nên không bất ngờ
khi dân nghèo mất đất, mất ruộng, mất rừng cho thủy điện lại dắt díu nhau vào
rừng sâu “tàn phá” dữ dội hơn để kiếm miếng ăn qua ngày…
|
Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét