|
11:02
Thu hồi đất ở Văn Giang
(Hưng Yên): Được, mất…
Lý
giải đến tận cùng nguyên nhân xung đột giữa một số người dân có đất bị thu
hồi trong dự án với chủ đầu tư và chính quyền ở Văn Giang không thể không bàn
đến vấn đề lợi ích của các bên liên quan.
Được và mất không chỉ là bài toán của chủ đầu tư, mà lớn
hơn và bao trùm hơn là bài toán của chính quyền, những người hơn ai hết có
thể bảo đảm sự hài hòa về quyền lợi của các bên khi thực hiện dự án.
Như đã nêu trong bài trước, việc thu hồi đất ở xã Xuân
Quan - Văn Giang đã gặp phải sự phản ứng quyết liệt của một số người dân
nhưng cuối cùng, ngày 24-4 vừa qua, chính quyền cũng đã thực hiện xong việc
cưỡng chế và đã bàn giao 72 ha cho chủ đầu tư (Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát
triển Đô thị Việt Hưng -Vihajico).
Chỉ chủ đầu tư được lợi?
Căn cứ giá đền bù, có thể thấy cán cân lệch hẳn về phía
chủ đầu tư, nếu không muốn nói là gần như chỉ có họ được lợi. Người được lợi
ít hơn, không đáng kể là Nhà nước và người chịu thiệt là nông dân.
Để thực hiện dự án khu đô thị thương mại và du lịch Văn
Giang (gọi tắt là khu đô thị sinh thái Ecopark), 3.900 hộ dân của ba xã Cửu
Cao, Xuân Quan và Phụng Công sẽ gần như không còn đất sản xuất nông nghiệp -
vốn là sinh kế duy nhất của họ từ nhiều thế hệ qua.
Với mức giá đền bù chỉ 135.000 đồng/m2, mỗi hộ
dân có năm nhân khẩu và 2,5 sào ruộng ở đây có thể nhận về số tiền hơn 120
triệu đồng. Số tiền này đủ để duy trì cuộc sống của năm con người trong vòng
một năm. Trong khi đó, các giải pháp hỗ trợ, giúp người dân chuyển đổi nghề,
chuyển sang làm dịch vụ… không thấy gì. Từ đó, có thể nói thu hồi đất đồng
nghĩa với việc cắt đứt nguồn sống của họ.
GS-TS Nguyễn Minh Thuyết có một phép so sánh đơn giản:
“Đền bù cho người ta chỉ hơn 100.000 đồng/m2, nghĩa là gì? Nghĩa
là mua được vài lít xăng hoặc ba bát phở. 1 m2 đất nông nghiệp,
kết quả tích tụ của hàng bao nhiêu năm, lại là cái người nông dân phải đổ ra
bao nhiêu mồ hôi mới có được, chưa tính đến chuyện trong đó có cả thành quả
cách mạng chia cho người ta nữa, mà giờ trả quá rẻ mạt. Làm sao người ta sống
được?”.
Trong khi đó, theo khảo sát của Pháp Luật TP.HCM, giá
căn hộ tại khu chung cư Rừng Cọ thuộc Ecopark được mở bán từ tháng 3-2011 đã
ở mức 21-27 triệu đồng/m2. Con số này trừ chi phí đầu tư hạ tầng,
xây dựng… vẫn còn lại khoản lợi nhuận lớn rơi vào túi nhà đầu tư và sau đấy
có thể là giới đầu cơ nhà đất.
Về khoản đóng góp cho cho ngân sách Nhà nước từ dự án này,
ông Thuyết đặt vấn đề: “Ecopark có làm đường, làm cầu cho Nhà nước, gọi là
“đổi đất lấy cơ sở hạ tầng”. Thực ra số tiền ấy cũng có thể tính bằng ngàn tỉ
đồng nhưng không phải là lớn lắm cho ngân sách Nhà nước. Cái chính là theo
tôi, ở những trường hợp như thế này thì chúng ta phải đánh giá xem có nên
phát triển kinh tế theo kiểu Nhà nước bán quyền sử dụng đất như thế hay
không”.
Đó là chưa kể Ecopark cũng tỏ ra là một dự án gây ra sự
lãng phí lớn về tài nguyên đất nông nghiệp, trong bối cảnh Việt Nam đang phải
cố gắng duy trì tối thiểu 3,8 triệu ha đất nông nghiệp để đảm bảo an ninh
lương thực quốc gia.
“Có thể chúng ta sẽ có được một khu đô thị sinh thái rất
đẹp nhưng rõ ràng chúng ta đã lãng phí một tài nguyên rất lớn. Đó là đất nông
nghiệp, nhất là đất ở Văn Giang, vốn được đánh giá là đất hai lúa, bờ xôi
ruộng mật. Xét về mặt chính sách, phải tính toán để các tỉnh đồng bằng có thế
mạnh về đất nông nghiệp, đất lúa phát triển đô thị một cách phù hợp” - ông
Thuyết nói.
Liệu lợi ích mà khu đô thị mang lại, theo như chủ đầu tư
hứa hẹn: Sẽ hình thành một khu đô thị mới, xanh, sạch, đẹp, đạt tiêu chuẩn
quốc tế, khu đô thị du lịch, giải trí và thương mại đặc thù Việt Nam phục vụ
khách du lịch trong và ngoài nước; sẽ hình thành một trung tâm buôn bán, giao
dịch thương mại phục vụ nhu cầu mua sắm của nhân dân - trung tâm kinh tế khu
vực của tỉnh, trung tâm thương mại, du lịch, dịch vụ, vui chơi giải trí… có
bù đắp được những thiệt hại, mất mát của người dân nơi đây?
Dự án Khu biệt thự Vườn Tùng.
(Ảnh do người dân Văn Giang cung cấp)
Không được để mất lòng dân!
Ở góc độ khác, ông Thuyết bày tỏ sự băn khoăn, lo lắng,
khi qua vụ cưỡng chế vừa qua, “chỉ thu được mấy hecta mà hình ảnh chính quyền
trở nên rất xấu” trong mắt người dân.
Ông lý giải: “Họ đã khiếu kiện rất nhiều nhưng chính quyền
không lắng nghe, không giải quyết hợp tình hợp lý, cuối cùng tổ chức cưỡng
chế, ắt không tránh khỏi việc họ có hành động phản kháng để bảo vệ đất…”.
Thực tế ở Xuân Quan, “di chứng” còn lại của vụ cưỡng chế
là nỗi kinh sợ trong tâm lý người dân khiến họ cảnh giác với tất cả người lạ.
Tối tối người già họp nhau lại than thở về mất mát, còn thanh niên cầm gậy
gộc, giáo mác tự chế “đi tuần” bên ngoài…
Xung quanh chuyện được mất, người dân Xuân Quan vẫn nhắc
lại chuyện năm 1955, bà con đã từng tự nguyện hiến 90 mẫu đất, năm 1958 hiến gần
200 mẫu để đào sông, phục vụ cho việc bơm nước xây dựng công trình thủy lợi
nổi tiếng Bắc Hưng Hải. Cũng năm ấy, chỉ trong vòng hơn một tuần lễ, gần 150
hộ gia đình ở Bát Tràng đã tự nguyện dỡ nhà, ra đi để nhường chỗ cho con kênh
đào dẫn nước vào cống Xuân Quan.
Ông Bàn, xóm 4, xã Xuân Quan khẳng định: “Người dân chúng
tôi không hề muốn chống đối chính quyền. Nếu thấy đúng đường lối chủ trương,
chính sách của Đảng và Nhà nước thì chúng tôi có thể hiến tất cả đất ruộng và
ngay cả đất thổ cư để phục vụ cho công cuộc kiến quốc”.
Đó cũng là điều đáng suy ngẫm.
HOÀNG
THƯ
|
Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét