15:30
|
Họ đã tự loại mình
khỏi đội ngũ
Thời gian qua, một số cơ quan truyền
thông và địa chỉ trên internet làm rùm beng việc một vài cá nhân xin ra khỏi
Ðảng Cộng sản Việt
Sống ở nước ngoài nhưng hằng ngày tôi
vẫn luôn luôn quan tâm tới tình hình trong nước, hầu như tôi không bỏ qua
những thông tin nào liên quan đến con người và Tổ quốc Việt Nam, vì ở đó tôi
còn anh em, họ hàng và những người bạn thân thiết từ thuở ấu thơ. Cái khó đối
với một người sống xa Tổ quốc là luôn phải biết phân biệt thông tin đúng sự
thật với thông tin không đúng sự thật, thông tin bị thổi phồng phục vụ ý đồ
xấu. Mà trên internet lúc nào cũng tràn ngập thông tin, tin lành mạnh cũng
nhiều, và tin không lành mạnh cũng lắm. Gần đây, tôi chú ý tới thông tin được
mấy hãng truyền thông ở nước ngoài và một số trang mạng, blog đua nhau nhắc
đi nhắc lại rồi bình luận, phỏng vấn với nội dung tiêu cực. Ðó là tin vài cá
nhân tuyên bố ra khỏi Ðảng Cộng sản Việt
Tuy không phải là đảng viên Ðảng Cộng
sản Việt Nam, nhưng trong thời kỳ trước khi di cư hợp pháp sang châu Âu vì lý
do gia đình, tôi tham gia Ðoàn Thanh niên Lao động Việt Nam - nay là Ðoàn
Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Qua bạn bè được kết nạp Ðảng, tôi biết
thường là tổ chức Ðoàn, Công đoàn cơ sở hoặc đoàn thể giới thiệu thành viên
gương mẫu về mọi mặt với Ðảng. Nếu được đồng ý, người đó sẽ dự khóa bồi dưỡng
đối tượng Ðảng về lý luận, nghiên cứu Ðiều lệ Ðảng, rồi làm đơn, được đảng
viên chính thức giới thiệu. Tại lễ kết nạp, đảng viên mới tuyên thệ suốt đời
trung thành với Ðảng và sự nghiệp của Ðảng... Ðó là quy trình nghiêm ngặt,
đâu phải làm đơn khoe khoang tôi giỏi lắm là sẽ được kết nạp! Hồi còn học cấp
3, trường tôi có một số học sinh được kết nạp vào Ðảng. Họ là học sinh gương
mẫu, có thành tích xuất sắc trong học tập và tu dưỡng đạo đức, tích cực tham
gia công việc của trường, xã hội. Ở chiến trường Quảng Trị, một số chiến sĩ
trong trung đội của tôi được kết nạp ngay tại mặt trận. Họ là những người
dũng cảm, gương mẫu, lập thành tích cao. Cần nhấn mạnh là mọi người đều tình
nguyện, không bị ép buộc. Với người Việt
Nhân nói đến việc gia nhập hoặc ra khỏi
một đảng chính trị nào đó, xin dẫn lại một số số liệu. Ở phương Tây, một
trong những điều lo ngại của các đảng chính trị là quá trình "lão
hóa" đảng viên, đó là khi số đảng viên lớn tuổi ngày càng nhiều thêm,
rồi số đảng viên bị khai trừ hay rời bỏ hàng ngũ tăng lên, mà đảng viên mới
gia nhập không đủ để bù đắp về số lượng. Ở CHLB Ðức, một thí dụ về sự thăng
trầm số lượng đảng viên là đảng Cơ đốc giáo Ðức (CDU) hiện nay do bà Thủ
tướng A.Merkel làm Chủ tịch. Trong đợt bầu cử Quốc hội CHLB Ðức hôm 22-9-2013,
đảng này thu thắng lợi rất lớn. So với các đảng khác, CDU có được số phiếu cử
tri nhiều nhất để thành lập chính phủ liên minh với đảng Dân chủ xã hội Ðức
(SPD), đảng Liên minh xã hội Cơ đốc giáo (CSU). Nhưng trong 12 tháng vừa qua
CDU lại mất 8.000 đảng viên. Thời hoàng kim về số lượng đảng viên của CDU là
hồi đầu những năm 90 thế kỷ trước. Lúc đó CDU có tới 750.000 đảng viên, cuối
năm 2008 còn 530.755, tháng 5-2011 còn 499.646 đảng viên; hiện nay CDU có
468.329 đảng viên. Dù mấy năm qua CDU sút kém về số lượng đảng viên (281.671
người) nhưng không ai nói đảng này đang tan rã. Vừa qua, vì tranh luận liên
quan tới việc chọn đảng viên của CDU làm ứng cử viên bầu vào Quốc hội CHLB
Ðức, một đảng viên quan trọng của CDU đã bỏ đảng, đó là ông Siegfried Kauder.
Từ tháng 11-2009 tới tháng 10-2013, ông là Chủ tịch Ủy ban Tư pháp của Quốc
hội CHLB Ðức. Ai quan tâm đến chính trị, đều biết ông là em trai một chính
trị gia nổi tiếng của CDU - ông Volker Kauder. Ông Volker Kauder là đại biểu
Quốc hội CHLB Ðức từ năm 1990, từ năm 2005 đến nay ông là Chủ tịch khối
CDU/CSU trong Quốc hội CHLB Ðức. Tuy là anh em ruột, song trong quá trình
hoạt động chính trị, họ lại không tìm được một con đường chung để phấn đấu vì
sự nghiệp của cùng một đảng.
Ðảng lớn nhất ở CHLB Ðức là đảng Dân chủ
xã hội Ðức (SPD) cũng không tránh khỏi tình trạng suy giảm số lượng đảng
viên. Năm 1977, đảng này có tới một triệu đảng viên, nhưng sang những năm 80
của thế kỷ trước còn 900.000 đảng viên. Trong những năm sau đó, SPD mất tới
400.000 đảng viên. Tháng 11-2013, SPD chỉ còn 474.820 đảng viên. Vừa qua, vì
bất đồng quan điểm mà một nhân vật chủ chốt của đảng này đã rời khỏi đảng, đó
là ông Wolfgang Clement. Từ năm 1998 đến năm 2002, ông là Thủ hiến tiểu bang
Nodrhein-Westfalen có số dân đông nhất với 17,6 triệu người, rồi làm Bộ
trưởng Liên bang phụ trách kinh tế và việc làm (nhiệm kỳ từ năm 2002 đến năm
2005). Một trong các điểm ông tranh cãi gay gắt với đảng của mình là SPD muốn
đưa ra quy định pháp lý về mức lương tối thiểu cho người lao động. Tuy thuộc
vào nhóm thiểu số, nhưng ông không chấp nhận ý kiến của đa số đảng viên. Có
một điều thú vị là quy định về mức lương tối thiểu cho người lao động không
những đã được thông qua trong nghị quyết của SPD, mà còn được ghi vào thỏa
thuận mới đây giữa SPD và CDU, CSU để thành lập Chính phủ liên minh.
Ở quốc gia khác của châu Âu, thí dụ
Vương quốc Anh, đảng cầm quyền hiện nay là Ðảng Bảo thủ, thành lập năm 1834,
cũng có sự sụt giảm về số lượng đảng viên. Năm 1980, đảng này có 400.000 đảng
viên, nhưng đến năm 2012 còn 130.000 đảng viên. Tuy giảm tới hai phần ba đảng
viên, nhưng không có ai, kể cả phe đối lập ở Anh, cho rằng là Ðảng Bảo thủ
đang tan rã. Một sự kiện mới đây ở Hoa Kỳ đã làm Tổng thống Obama và Ðảng Dân
chủ phải đau đầu là việc do bất đồng với chính sách của Nhà Trắng, Hạ nghị sĩ
thuộc Ðảng Dân chủ Parker Griffith đã rời bỏ hàng ngũ và gia nhập Ðảng Cộng
hòa. Griffith ở nhóm bảy người của Ðảng Dân chủ tại Hạ nghị viện Hoa Kỳ không
chỉ phản đối chính sách y tế, mà còn bỏ phiếu chống biện pháp kích thích kinh
tế của Tổng thống Obama, chống dự luật thay đổi khí hậu mà Chủ tịch Hạ viện
thuộc Ðảng Dân chủ Nancy Pelosi nhiệt tình xúc tiến. Nhưng với người dân Hoa
Kỳ thì sự kiện này cũng rất bình thường.
Ở các nước kể trên, dư luận chỉ biết số
đảng viên ra hoặc vào một đảng nào đó sau khi lãnh đạo đảng công bố, còn
thông thường chỉ người đó và cơ sở người đó sinh hoạt mới biết, không ai làm
đơn ra đảng hoặc vào đảng rồi đưa lên in-tơ-nét để quảng cáo. Riêng đảng viên
giữ trọng trách của một đảng hay đảng viên là dân biểu của một đảng thì khi
ra khỏi đảng sẽ công bố cho dân chúng, cử tri, để họ nắm bắt được xu hướng
chính trị mới của người này, như các ông Wolfgang Clement, Parker Griffith đã
nhắc tới ở trên. Chỉ với các đảng viên vào hàng "đặc biệt" như họ,
báo chí, truyền hình mới đưa tin, phỏng vấn, chủ yếu giúp công chúng sáng tỏ
vấn đề, không phải để tôn vinh người xin ra đảng, cũng không phải từ đó tung
tin đảng này, đảng khác tan rã đến nơi! Với đảng viên bình thường thì báo
chí, truyền hình hầu như không quan tâm. Do đó, việc các cơ quan truyền thông
như BBC, VOA, RFI,... quan tâm tới vài ba người xin ra khỏi Ðảng Cộng sản
Việt
THỜI gian trước, tôi có đọc một số bài,
nghe mấy người gần đây xin ra Ðảng trả lời phỏng vấn của BBC, RFA, VOA,...
Lúc đó tôi cứ ngỡ họ không phải đảng viên Ðảng Cộng sản Việt Nam, bởi nếu là
đảng viên Ðảng Cộng sản Việt Nam thì không ai viết như thế, nói như thế. Hóa
ra không phải. Nên tôi nghĩ chẳng cần làm đơn, họ cũng đã không còn là đảng
viên rồi. Việc họ và một số người làm ầm ĩ chỉ để "ghi điểm" với ai
đó, hoặc họ cố tình làm rùm beng để làm ảnh hưởng tới uy tín của Ðảng Cộng
sản Việt
(Theo Nhân dân) HỒ
NGỌC THẮNG (CHLB ÐỨC)
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét