13:49
|
Ðể thực hành dân chủ, phải ý thức rõ trách
nhiệm xã hội của công dân
Ðầu tháng 5-2013, các website như chuyenluan.net,
sachhiem.net... đăng tiểu luận của GS TRẦN CHUNG NGỌC với nhan đề Tản
mạn quanh vài chuyện góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Với tư cách
một nhà nghiên cứu, một người Mỹ gốc Việt, GS Trần Chung Ngọc đã đề cập một
số vấn đề được nhiều người Việt Nam ở trong và ngoài nước quan tâm. Báo Nhân
Dân trích đăng một số nội dung từ tiểu luận nói trên để bạn đọc tham khảo.
- Về việc một số người kiến nghị:
"Việc nhấn mạnh trong Dự thảo các lý do về quốc phòng, an ninh quốc gia,
trật tự an toàn xã hội, ổn định chính trị, việc đưa cụm từ "theo quy
định của pháp luật",... nhằm hạn chế những quyền đó sẽ mở đường
cho việc nhân danh hiến pháp để vi phạm quyền con người, đàn áp các công dân
thực thi quyền tự do", GS Trần Chung Ngọc cho rằng: "đến đây thì tôi
hết chịu nổi. Câu trên chứng tỏ không phải là góp ý sửa đổi Hiến pháp mà là
dựa vào một điều thiếu hiểu biết để chỉ trích chính quyền. Viết câu trên, họ
không hiểu thế nào là trách nhiệm xã hội trong khi sử dụng những quyền của
con người. Lẽ dĩ nhiên, mục đích của pháp luật là để hạn chế những quyền của
con người, ngăn chặn các lạm dụng về nhân quyền, nếu không thì thành loạn.
Không hiểu họ có biết tới hai Công ước về nhân quyền trên thế giới: Công ước
quốc tế về quyền Dân sự và quyền Chính trị, Công ước quốc tế về những quyền
Kinh tế, Xã hội, và Văn hóa và nếu tôi không nhầm thì Việt Nam đã ký vào hai
bản Công ước này vào năm 1982, trong đó: "Ðiều 18: 1. Mọi người đều có
quyền tự do tư tưởng, lương tri và tôn giáo. 2. Sự tự do bày tỏ tôn giáo hay tín
ngưỡng của mọi người chỉ chịu những hạn chế quy định bởi luật pháp và cần
thiết để bảo vệ sự an toàn công cộng, trật tự, sức khỏe, đạo đức hay quyền
căn bản và tự do của người khác. Ðiều 19: 1. Mọi người đều có quyền tự do
phát biểu ý kiến. 2. Việc thực thi những quyền quy định trong mục 2 của điều
khoản này đi cùng với những bổn phận và trách nhiệm đặc biệt. Nó có thể phải
chịu một số hạn chế, nhưng những hạn chế này chỉ có thể do luật pháp đặt ra.
Ðiều 20: Chính quyền phải ra luật ngăn cấm mọi tuyên truyền cho chiến tranh
và mọi ủng hộ cho sự căm thù quốc gia, sắc dân hay tôn giáo có tác dụng tạo
nên sự khích động cho những vấn đề kỳ thị, thù nghịch hay bạo lực. Ðiều 21:
1. Công nhận quyền hội họp trong hòa bình. 2. Không hạn chế nào được đặt trên
sự thực thi quyền trên ngoài những hạn chế được áp đặt để tuân theo luật
pháp".
Chúng ta thấy ngay rằng, mọi quyền cơ
bản của người dân, theo tinh thần của những bản văn trên, đều phải nằm trong
vòng luật pháp của mỗi nước. Ðây là điều hiển nhiên để ngăn chặn những lạm
dụng về nhân quyền. Nếu luật pháp của mỗi quốc gia mỗi khác thì định nghĩa về
nhân quyền của mỗi quốc gia cũng mỗi khác. Nhân quyền của một quốc gia phải
phù hợp với văn hóa truyền thống của dân tộc, lợi ích của nhân dân và an ninh
của Tổ quốc, vì thế cho nên có nhiều nước đặt nhân quyền của tập thể ở trên
nhân quyền của cá nhân. Không một công dân nào của một nước có quyền nói
rằng, luật pháp quốc gia này không thích hợp với quyền của tôi, với tôn giáo
của tôi, v.v. cho nên tôi không có bổn phận phải tuân theo. Sau ngày 9-11 ở
Niu-Oóc, Mỹ ra những luật hoàn toàn vi phạm nhân quyền ("USA
PATRIOT" Act of 2001) như: cơ quan hữu trách có quyền kiểm soát đời tư
của một công dân, từ có bao nhiêu tiền trong ngân hàng, thường liên lạc với
ai, qua điện thoại hay điện thư, đọc những sách gì trong thư viện, cho đến có
quyền bắt giữ không cần lệnh của tòa án, v.v. Người dân Mỹ phàn nàn nhưng vẫn
không thể phản đối hay không tuân theo. Nếu Việt
- Về vấn đề Chủ nghĩa Marx có tính chất
vô thần hay không, sau khi khẳng định: "Bất cứ người nào có đôi chút
kiến thức cũng phải hiểu rằng: Cộng sản là một hệ thống chính trị xã hội -
kinh tế (Communism is a socio-economic political system) trong khi vô thần là
một lập trường đối với các tôn giáo (thần giáo),... khi nói "chủ
nghĩa Mác - Lê-nin tự thân là chủ nghĩa vô thần" hay "cộng sản vô
thần" là quý ngài đã đề cao chủ nghĩa Mác - Lê-nin cũng như cộng sản,
đồng thời tự chứng tỏ là sự hiểu biết của mình còn kém cỏi, không bằng hiểu
biết của giáo dân Nguyễn Trọng Nghĩa". Giáo sư Trần Chung Ngọc trích
dịch hai ý kiến có tính khách quan về cộng sản và vô thần:
Từ thuyết trình của Emmett F.Fields:
"Vô thần là một thái độ, một khung trí tuệ nhìn thế giới một cách khách
quan, không sợ hãi, luôn luôn tìm hiểu mọi sự việc như là một phần của thiên
nhiên. Có thể nói rằng vô thần có một giáo lý là phải đặt nghi vấn và một tín
lý là phải nghi ngờ. Ðó là trí tuệ con người trong môi trường thiên nhiên,
không có gì là quá thánh thiện để không được tìm hiểu, không có gì là quá
thiêng liêng để không được đặt nghi vấn. Cuốn Thánh kinh của người vô thần,
có thể nói như vậy, chỉ có một từ: "HÃY SUY NGHĨ". Vô thần là sự
giải thoát hoàn toàn của đầu óc con người khỏi những xiềng xích của sợ hãi và
mê tín. Vô thần tuyệt đối không có gì tiêu cực; sự thật không bao giờ có thể
là tiêu cực. Vô thần đòi hỏi chứng minh, hay ít nhất là những bằng chứng hợp
lý, và chỉ bác bỏ những gì không đáp ứng được sự đòi hỏi của sự hiểu biết
thông thường. Trong suốt lịch sử, mọi tiến bộ trong xã hội có được là từ sự
nghi ngờ và loại bỏ những ý tưởng, những tập quán, và những niềm tin cũ kỹ
(vì không còn đúng). Cái cây kiến thức nhân loại chết khi nó đang mọc lớn,
với những cành lá mới mọc từ những phần đang chết, và thay thế những phần này
với những niềm tin chân thật và tốt đẹp hơn".
Ý kiến của tác giả Jim Walker từ bài viết
Những huyền thoại về cộng sản và vô thần: "Chủ nghĩa Cộng sản là một hệ
thống niềm tin về kinh tế và chính trị xã hội, đặt căn bản trên sở hữu cộng
đồng thay vì tư nhân. Chủ nghĩa này không nói bất cứ điều gì để đẩy mạnh chủ
trương vô thần hay diệt trừ tôn giáo... Có lẽ lý do mà người ta hay nói
đến nhất để kết nối chủ nghĩa vô thần với chủ nghĩa cộng sản là từ lời phát
biểu của Karl Marx: "Tôn giáo là tiếng thở dài của những tạo vật bị đàn
áp, trái tim của một thế giới vô tâm, cũng như nó là tâm linh của một tình
trạng vô tâm linh. Ðó là thuốc phiện của con người". Lời tuyên bố này
không bắt nguồn từ triết lý cộng sản của Marx, mà có vẻ ông muốn chỉ trích
"triết lý về Quyền" của Hegel. Lời tuyên bố trên cũng không biểu
thị chủ nghĩa vô thần hay về không có mặt của Gót (God - Thượng đế), mà chỉ
là nhận định về tôn giáo. Chúng ta nên để ý là có nhiều người tin Gót nhưng
từ chối tôn giáo và đồng ý với lời tuyên bố của Marx. Thí dụ, các cá nhân Tin
lành thuần túy cũng tin đúng như Marx. Marx đã giải thích rõ về nhận định nói
trên của ông: "Do đó, Nhà nước có thể tự giải phóng ra khỏi tôn giáo
ngay cả khi tuyệt đại đa số người dân vẫn còn theo tôn giáo. Và tuyệt đại đa
số người dân vẫn thực hành tôn giáo trong đời tư. Sự giải phóng của Nhà nước
ra khỏi tôn giáo không phải là sự giải phóng của con người ra khỏi tôn
giáo" [Karl Marx (Bruno Bauer, The Jewish Question, Braunschweig,
1843)]. Nghe chẳng có vẻ gì là vô thần cả, hoàn toàn không có... ".
GS. TRẦN CHUNG NGỌC
(Theo Báo Nhân dân)
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét