12:05
|
Hai hiểm dọa từ Trung Quốc
Tờ Economist mới đây có bài phân tích
cho rằng đe dọa của Trung Quốc đến từ nhiều phía với nhiều mức độ khác nhau.
Nhưng gộp lại chúng mang lại hai mối nguy hiểm cho toàn khu vực.
Gây hấn
Trung Quốc đang ngày càng có những động
thái gây hấn một cách đáng báo động. Ấn Độ cho biết Trung Quốc lập trại lính
sâu trong biên giới lãnh thổ Ấn Độ 19km cạnh “đường phân chia thực tế” (LAC) phân
tách khu vực Ladakh thuộc bang Jammu & Kashmir với Trung Quốc.
Nhật Bản cũng báo cáo rằng tàu hải giám
Trung Quốc tuần tra hàng ngày quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư trên biển
Hoa Đông. Và mới đây, 26/4, Trung Quốc yêu cầu Philippines “rút toàn bộ công
dân và các cơ sở vật chất” trên một số đảo và dải đá ngầm trên Biển Đông, nơi
nước này chiếm đống nhiều thập kỷ qua. Tất cả các trường hợp này đều cho thấy
Trung Quốc rõ ràng có những động thái khiêu khích. Điều này đều khiến các
nước láng giềng ngày càng lo lắng.
Trong ba vụ tranh chấp lãnh thổ lớn này
thì tranh chấp với Ấn Độ là bất ngờ nhất. Hai khu vực có tranh chấp lớn nhất
giữa hai nước là Arunachal Pradesh và Aksai Chin.
Hai nước thường xuyên tuần tra trong cả
hai khu vực mà hai bên cùng tuyên bố chủ quyền này. Tuy nhiên, việc lính
Trung Quốc lập trại trong lần xâm nhập này lại là một chuyện khác. Đây là
cuộc đối đầu nghiêm trọng nhất của Trung Quốc kể từ năm 1986. Sau năm này,
hai nước nhất trí dẹp cuộc tranh luận bất phân về việc phân ranh giới LAC
sang một bên, tập trung vào việc chống tham nhũng, xây dựng thương mại và các
mối quan hệ khác.
Ông Ajai Shukla, một nhà phân tích quốc
phòng Ấn Độ, cho biết quân đội Ấn Độ đã và đang thực hiện những gì mà ông gọi
là “làn sóng thứ ba tiến đến biên giới Trung-Ấn”. Hai “làn sóng” trước, một
là cuối những năm 1950 làm dẫn đến cuộc chiến năm 1962, hai là vào năm 1986,
dẫn đến bế tắc như hiện nay. Ông Shukla cho biết, Ấn Độ đã tăng cường hiện
diện quân sự ở Arunachal Pradesh và Aksai Chin bằng nhiều binh sỹ, vũ khí và
cơ sở hạ tầng.
Rõ ràng, đe dọa của Trung Quốc đến từ
nhiều phía với nhiều mức độ khác nhau. Nhưng gộp lại chúng mang lại hai mối
nguy hiểm cho toàn khu vực. Đầu tiên, Trung Quốc mở chiến dịch phối hợp thiết
lập “các sự kiện trên mặt đất” (hoặc biển) như trên để tăng cường vị thế trong
các cuộc đàm phán hoặc xung đột trong tương lai. Không giải quyết các tranh
chấp từng khu vực một, Trung Quốc đang tiến hành tất cả các tranh chấp trong
cùng một thời gian. Do đó, ấn tượng về một cường quốc hung hăng đang lên là
điều dễ hiểu.
Xung đột không chủ ý
Mối nguy hiểm thứ hai đó là những “xung
đột không chủ ý”. Cả Trung Quốc và bất kỳ quốc gia nào khác trong tranh chấp
với nước này đều có thể dẫn tới bạo lực.
Nguy cơ tính toán sai lầm của một lãnh
đạo địa phương cũng có thể dẫn đến leo thang căng thẳng không thể dự đoán
trước. Đặc biệt trên khu vực quần đảo Senkaku/ Điếu Ngư, các quan chức Mỹ lo
ngại rằng việc cá nhân các thuyền trưởng hoặc phi công chiến đấu quá căng thẳng
hoặc hung hăng có thể gây nên những sai lầm nghiêm trọng dẫn tới những hậu
quả khôn lường cho cả khu vực.
Trong một bài phân tích trên trang
Politicca, các nhà phân tích cũng cho rằng “chỉ cần một lỗi ngu xuẩn có thể
châm ngòi cho một cuộc chiến tranh” khi Phillippines, Việt Nam, Đài Loan và
một số quốc gia khác đang phản ứng dữ mạnh với những tuyên bố chủ quyền ngang
ngược của Trung Quốc.
Phan Yến
Theo Economist |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét