08:37
Lời nói gió
bay?
Đọc các báo cáo thực hiện Nghị quyết về chất vấn
và trả lời chất vấn tại kỳ họp thứ 2 và kỳ họp thứ 3 được các bộ, ngành gửi
tới đại biểu Quốc hội tại kỳ họp thứ 4 này, cũng như theo dõi các phiên chất
vấn mới thấy câu “múa con số” rất là chính xác.
Tất cả các báo cáo thực hiện trả lời chất vấn dài vài chục trang,
trình bày về mươi vấn đề, chủ yếu là liệt kê các văn bản đã ban hành, đã chỉ
đạo, đã đốc thúc, còn kết quả thế nào thì không có.
Sau các màn “múa con số” tại Quốc hội (QH), tâm trạng chung của
nhiều đại biểu (ĐB) là ấm ức. Ấm ức nhưng vẫn phải cho qua. Nguyên nhân là QH
đã không có một hệ thống thông tin phát triển và độc lập để kiểm chứng những
con số được “múa” tại các phiên chất vấn, cũng như không đủ định chế để xem
xét trách nhiệm chính trị - kết quả của các phiên chất vấn.
Chẳng hạn như, Thống đốc Nguyễn Văn Bình đã dễ dàng vượt qua
phiên “trả bài” chỉ bằng vài kỹ thuật đơn giản, kiểu như “giá vàng trong nước
còn cao hơn giá vàng thế giới, nhưng nó không làm ảnh hưởng đến kinh tế vĩ
mô”, rằng “sắp tới” sẽ có nghị định để kiểm soát chất lượng và chuẩn hóa thị
trường. ĐB Nguyễn Văn Tuyết (Bà Rịa-Vũng Tàu) dù có không bằng lòng cũng chỉ
có thể nói: “Thống đốc đừng nghĩ là dân không biết gì”. Sự bất lực của ĐB
Tuyết, cũng như nhiều ĐB khác trước các câu trả lời “chả ra sao” của một số
thành viên Chính phủ xuất phát từ việc các phiên chất vấn ở QH ta thực chất
là một cuộc hỏi đáp, hoàn toàn không có không khí tranh luận và quan trọng là
không có công cụ để biểu thị mức độ thỏa mãn của QH đối với các câu trả lời.
Thỏa mãn thì QH tiếp tục nghị trình, không thỏa mãn thì QH phải đặt vấn đề bỏ
phiếu tín nhiệm.
Kết quả của chất vấn bao giờ cũng phải kết thúc bằng một nghị
quyết thể hiện mức độ hài lòng của QH, còn ở ta, đó là kết luận của Chủ tịch
QH. Chủ tịch nói, đây là một phiên chất vấn thành công, dân chủ nhưng đại
biểu QH không nghĩ vậy thì cũng chịu.
QH kỳ 4 rồi cũng sẽ ban hành Nghị quyết chất vấn (vào cuối kỳ
họp), giống như đã từng làm tại kỳ họp thứ 2 (tháng 11.2011). Nhưng vấn đề là
chúng ta chẳng có cơ chế nào để buộc các bộ trưởng đã “hứa” rồi thì phải làm,
ngoài việc thống kê lại lời hứa đó. Như đã nói, các bộ ngành đều đã có báo
cáo thực hiện Nghị quyết chất vấn, tức là thực hiện lời cam kết khi trả lời
QH tại các kỳ họp trước, nhưng tại kỳ họp này, QH hay đúng hơn là không cơ
quan nào của QH biết việc thực hiện ấy hiệu quả đến đâu, các câu trả lời đúng
hay không để trả lời cho cử tri.
Một Bộ trưởng Tư pháp của Đan Mạch từng phải từ chức vì các ông
nghị phát hiện ra có sự sai lệch trong các thông tin mà ông này cung cấp
cho QH. Đánh giá các câu trả lời và giám sát thực hiện lời hứa do vậy
quan trọng hơn là có được các lời hứa.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét