Tiếng kêu cứu khẩn thiết của người
lao động Việt Nam
từ Ả- rập Xê- út
Cập nhật lúc 14:36
"Hãy cứu chúng tôi, chúng tôi bị ngược đãi, bị bắt
làm quá giờ mà không được công, lương thấp, ăn uống kham khổ, chỗ ở chật chội
dễ bị bệnh tật..."
Lao động kêu cứu!
Thông qua đường dây nóng, Báo điện tử Giáo dục Việt Nam
nhận được thư kêu cứu của một số lao động người Việt Nam tại Ả-rập Xê- út,
phản ánh về việc họ bị chủ sử dụng lao động vắt kiệt sức lao động, tiền lương
thấp, chế độ sinh hoạt chưa đảm bảo…
Cũng vì không chịu được cảnh tủi nhục, chỉ hơn 3 tháng làm
việc tại xứ sở dầu mỏ, anh Lê Hữu Đạo (Sinh năm 1993, trú tại xã Thiệu Lý,
huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa) cùng nhiều lao động khác đã lén ghi lại
những bằng chứng tố cáo chủ sử dụng lao động đối xử bất công, sự vô trách
nhiệm của công ty xuát khẩu lao động đưa họ đi. Tất cả đều không được quan
tâm giair quyết nên họ gửi thư kêu cứu về quê nhà, với hy vọng được giải cứu.
Trong thư Đạo viết: “Ngày 21/11/2014 chúng tôi ký hợp
đồng lao động với Công ty Cổ phần đầu tư Vĩnh Cát (có trụ sở tại Hà Nội) đi
làm việc tại Ả-rập Xê- út đến nay đã được hơn 3 tháng. Ngành nghề lao động
phổ thông (bốc vác tương ớt). Chế độ làm việc ngày làm việc 8 giờ, lương 1000
riyadh/1 tháng (tương đương 5.500.000 đồng), chưa bao ăn, ở. Tháng đầu chúng
tôi làm tròn một tháng, tính cả thời gian tăng ca (4 tiếng/ngày), chủ sử dụng
lao động chỉ trả 1.300 riyadh (tương đương 7.000.000 đồng)".
"Thu nhập như vậy không đáp ứng được với nhu cầu sống
cũng như sức lao động chúng tôi bỏ ra. Thực tế đó khác xa với những lời hứa
của đại diện công ty xuất khẩu lao động động đã nói trước đó”, anh Đạo cho
biết qua thư điện tử.
|
|
|
Bữa ăn của
lao động Việt Nam
tại Ả-rập Xê-út (ảnh do người lao động gửi email)
|
Đạo chia sẻ, anh và nhiều lao động khác tại Ả-rập Xê-út
đang trải qua giai đoạn khó khăn nhất khi họ bị chủ sở hữu lao động đối xử
không công bằng: “Về chế độ ăn uống, một ngày chúng tôi được phát 01 hộp cá
215g, chia đều cho 4 người, nếu không có cá thì thay bằng 01 hộp xúc xích,
340g và rau, ngoài ra, không có gì khác. Hai món này bám riết chúng tôi ngày
này qua ngày khác, ngày nghỉ chúng tôi không được phát thức ăn. Với chế độ ăn
như thế thì làm sao người lao động có sức để làm việc”, anh Đạo cho biết thêm
về tình trạng khổ cực của người lao động.
Chưa hết, “Nếu chúng tôi làm việc 8h/ngày theo quy định mà
không làm tăng ca thì chủ không cho xe đón, phải đi bộ 20km về chỗ ở. Đêm về
bắt anh em bốc vác cả đêm tại chỗ ở. Nếu đau ốm tự bỏ tiền chữa trị, không có
tiền chủ không chở đi, thậm chí chúng tôi mua sữa về uống chủ cũng thu, không
cho uống…”.
“Bây giờ không còn cách nào khác, chúng tôi chỉ mong cơ
quan chức năng vào cuộc để đưa anh em về nước đoàn tụ cùng gia đình”, Đạo nói.
Được biết, đơn vị ký hợp đồng đưa những người lao động đang
kếu cứu này đi làm việc tại Ả-rập Xê-út là Công ty Cổ phần đầu tư Vĩnh Cát,
có trụ sở tại Văn Quán, Hà Đông, Hà Nội.
Giấc mộng hồi hương
Ở cái thời đẹp nhất của tuổi thanh xuân, Đạo cùng nhiều lao
động khác mang theo giấc mơ đổi đời nơi xứ lạ. Những tưởng, sau khi đi xuất
khẩu lao động, sẽ giúp đỡ gia đình bớt khó khăn hơn về mặt kinh tế, nhưng sau
khi đặt chân xuống nơi đất khách quê người họ mới nhận ra rằng, cuộc sống nơi
đây chẳng như mình nghĩ.
|
|
|
Bà Lê Thị
Bảo (mẹ Đạo, bên phải) chia sẻ với phóng viên (ảnh: Đức Thiện)
|
Lần theo thư kêu cứu, phóng viên Báo điện tử Giáo dục
Việt Nam đã tiếp cận một số gia đình có con em đi xuất khẩu lao động hiện
đang làm việc tại Ả-rập Xê-út, để lắng nghe những chia sẻ, tâm nguyện của họ.
Mọi hy vọng về tương lai của người thân dần tiêu tan khi
đón nhận tin con mình bị đối xử bất công nơi đất khách quê người.
Lê Thị Bảo (mẹ của Đạo) tâm sự: “Thấm thía nỗi khó khăn,
nhọc nhằn vì hoàn cảnh kinh tế gia đình, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự,
Đạo đã động viên bố mẹ cho đi xuất khẩu lao động. Ai ngờ đi sang bên đó, cháu
còn vất vả hơn ở nhà”.
Nhận được điện thoại của con trai gọi về kể việc bị chủ nhà
ngược đãi, đối xử bất công, người mẹ già cũng chỉ biết ngậm ngùi chua xót:
“Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn và cũng không biết kêu ai nên tôi cũng chỉ
biết động viên cháu cố gắng làm ăn”.
Qua câu chuyện của phóng viên, bà Bảo lập tức gọi điện cho
con để hỏi han tình hình, thì nhận được phản hồi, Đạo đang nghỉ ốm vì làm
việc kiệt sức và chế độ ăn uống không đảm bảo: “Tôi mong các nhà báo, cơ quan
chức năng giúp đỡ để Đạo sớm được về nước, đoàn tụ với gia đình".
Mong mỏi số 1 của mẹ anh Đạo cũng là của hàng chục thân
nhân các lao động khác mà chúng tôi đã cố gắng tìm hiểu, gặp gỡ.
Nguyên vọng ấy đang được Công ty Vĩnh Cát ứng xử thế nào?
Cục quản lý lao động ngoài nước, Bộ LĐTB&XH đã vào cuộc hay chưa?...
(Theo Giáo dục VN) ĐỨC THIỆN -THỤY MIÊN
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét