Chặt hạ 6.700 cây để trồng mới: Không khéo lại tiền mất tật mang!Cập nhật lúc 14:16
Việc Hà Nội bỏ cái phù hợp này, chạy theo cái phù phiếm kia, là
quyết định cần xem xét lại và cân nhắc kỹ kẻo lại vẫn “tiền mất tật mang”!
1- Thời Pháp, trồng
cây to bóng mát, lâu năm như sao, nhội, sấu, xà cừ. Yêu cầu của các loài này
là phố xá thẳng rộng, vỉa hè lớn, nhà cửa còn lùi vào, để có diện tích trống
cho cây phát triển.
2- Sang thời kỳ đầu đất nước xây dựng XHCN, ý tưởng trăm
hoa đua nở, trồng toàn cây hoa, chủ yếu là tầm trung, như bằng lăng, phượng,
muồng, móng bò v.v. một phần vì cho rằng hoa làm tăng độ rực rỡ của đô thị,
phần nữa cũng vì những cây này tầm trung, phù hợp hơn với những đường nhỏ
hơn, vỉa hè hẹp hơn.
3- Tới thời "mở cửa", dự án đô thị mọc ra khắp
nơi, chỉ cốt trồng làm sao phủ xanh càng nhanh càng tốt, phổ biến là các loài
ít giá trị, cắm cành cũng sống, lớn nhanh như vông, bông gòn, trứng cá, dâu
da xoan. Những cây này chỉ trong vòng 3-4 năm là tốt um, nhưng sau đó thì sẽ
có vấn đề.
4- Đến thời gần đây nhất, một phần do tốc độ đô thị hóa hơi
chững lại, phần thì nhìn thấy hậu quả của việc trồng cây ăn sổi, mới lại càng
thấy nể người Pháp, nên quay về trồng các loài gỗ lớn như sao, dầu, lát, vàng
tâm. Việc chặt cây trồng lại ở Hà Nội nằm trong logic này.
![]()
Chúng tôi đã đi khảo sát hiện trạng cây đường phố ở Hà Nội,
quả là mười cây có tới 8 cây gật gù, dặt dẹo, trong đó 4-5 cây vô giá trị của
thời kỳ thứ 3. Những cây thời Pháp chết đổ dần dần. Còn từ thời sau giải
phóng thì rất ít cây nào có giá trị, và ít cây khỏe mạnh đủ tiêu chuẩn. Việc
chặt vài nghìn cây cũng không phải mất mát quá lớn, không hẳn là hàng nghìn
cây cổ thụ như báo nói. Tuy nhiên, cần phải nói rằng mặc dù mấy nghìn cây này
không nhiều giá trị, nhưng khả năng những cây mới trồng tốt hơn thì gần như
bằng không, vì thế, câu chuyện này vẫn là tiền mất tật mang.
Nguyên là đường phố thời Pháp có mật độ xây dựng và nén đất
rất thấp, diện tích vỉa hè lớn, phần đất dành cho rễ cây lớn, khoảng không
cho cây mọc cũng lớn, vì vậy có thể trồng cây to, lâu năm, và trồng hoàn toàn
bình thường như cây rừng, cây vườn. Nên nhớ, mỗi cây lớn cần hàng trăm mét
khối đất tự nhiên để phát triển khỏe mạnh.
Sang thời nay, đường phố chật hẹp, đất bị nén chặt, đầy các
loại ống ở hạ tầng, các loài cây không còn đủ không gian cho bộ rễ và cho
cành lá. Ở tất cả các đô thị phát triển trên thế giới, người ta đã phải làm
riêng những hệ thống đường ống cho rễ cây phát triển để không hại tới hạ
tầng. Giá thể trồng cây đô thị cũng đặc biệt, có khả năng chịu nén, và công
suất cung cấp dưỡng khí, dưỡng chất gấp hàng trăm lần đất thường. Vì thế chỉ
cần vài mét khối là đủ cho một cây, nhưng cũng chỉ dám trồng cây tầm trung.
Việc trồng cây xanh được coi như một phần của kỹ thuật hạ tầng và giá thành
rất cao.
Ở Việt
Cây trồng đường phố có nhiều logic. Có loại trồng như người
Pháp theo kiểu cả phố một loài, sẽ tạo ra cảnh quan hoành tráng của các đại
lộ cây xanh. Nhưng yêu cầu cần có đường lớn, hoành tráng, thẳng thớm, vỉa hè
rộng. Còn đối với các loại đường không ra đường, ngoằn ngoèo, vỉa hè chỗ to
chỗ nhỏ, thì cây cũng nên đa dạng tùy chỗ mà trồng cây to nhỏ. Ngoài sự hoành
tráng, những cây cối mang dáng vẻ khác nhau và do dân tự trồng, lại gắn liền
với trải nghiệm, hồi ức cá nhân, tạo ra tình cảm đô thị, hơn hẳn cây thuần
loài đại lộ. Việc bỏ cái phù hợp này, chạy theo cái phù phiếm kia, là quyết
định cần xem xét lại và cân nhắc kỹ kẻo lại vẫn “tiền mất tật mang”!
(Theo VOV) Tiến sĩ Phó Đức Tùng
|
Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét