18:45
Nghĩ
về vai trò của Đảng
Cuộc sinh hoạt chính trị lớn của toàn dân tộc đã trải qua hơn 3
tháng với những kết quả đáng phấn khởi, thể hiện trách nhiệm của đông đảo
người dân yêu nước. Điều này đã nói lên tính đúng đắn của Đảng, Nhà nước ta khi
quyết định sửa đổi Hiến pháp 1992.
Cũng từ cuộc sinh hoạt lớn này trong những ngày qua cho ta những băn
khoăn, suy nghĩ và lo lắng. Việc đòi bỏ Điều 4 trong Hiến pháp 1992 dù chỉ là
của rất ít người (cũng là quyết tâm của các thế lực thù địch, chống đối bên
ngoài) đã thổi lên những tranh luận gay gắt, làm không ít người băn khoăn,
dao động.
Không cần sự lãnh đạo của Đảng; Đảng không thể đứng trước Tổ quốc,
nhân dân (trong một cụm từ); Quân đội phải trung với nước, hiếu với dân chứ
không thể chỉ trung với Đảng vv và vv…
Chúng ta thử đặt lại câu hỏi này: tại sao không cần sự lãnh đạo của
Đảng? Tổ quốc là Tổ quốc như thế nào? Ai sẽ bảo vệ Nhân dân nếu không có
Đảng?
Ngược dòng lịch sử từ những tháng năm chưa có Đảng Cộng sản Việt
Tổ quốc chúng ta có được hôm nay là thành quả sự lãnh đạo của Đảng,
sao ta lại băn khoăn do dự nâng lên, đặt xuống, tính suy nặng nhẹ giữa Đảng
với Tổ quốc? Mục tiêu lý tưởng của Đảng chính là nguyện ước của toàn dân tộc
– xây dựng một chế độ xã hội ngày một tươi đẹp hơn, vậy tại sao lại chia rẽ
Đảng – Tổ quốc, Nhân dân – Đảng? Tại sao lại cố đồng nhất một số khuyết điểm,
sai lầm của Đảng trong quá trình hoạt động lãnh đạo đất nước với bản chất của
Đảng? Không thể phủ nhận trong 83 năm tồn tại, Đảng đã mắc không ít khuyết
điểm, sai lầm, thậm chí sai lầm nghiêm trọng như trong cải cách ruộng đất
những năm 1950. Cũng do sai lầm này, Hồ Chí Minh đã từ chức Chủ tịch Đảng,
Trường Chinh đã từ chức Tổng bí thư cùng nhiều cán bộ cao cấp chịu kỷ luật
Đảng.
Những người muốn loại bỏ sự lãnh đạo của Đảng CSVN với dân tộc VN, vậy
họ muốn ai sẽ lãnh đạo? ai sẽ cai quản đất nước này? Phải chăng đó là những
gương mặt thất bại bỏ chạy ra nước ngoài ôm mối hận muốn trở về rửa hận? Còn
nhớ những năm 60 của thế kỷ 20, dù đã được người Mỹ nuôi nấng, trang bị đến
tận răng nhưng nội bộ chế độ VN Cộng hòa vẫn chẳng chú tâm vào chống Cộng,
triền miên đấu đá, tranh giành quyền lợi, địa vị. Chỉ mấy năm trời đầu thập
niên 60 đã xảy ra không biết bao nhiêu cuộc đảo chính lật đổ lẫn nhau. Liệu
có ai hy vọng vào những gương mặt của chế độ đang nằm trong sọt rác lịch sử
ấy trở về lãnh đạo đất nước?
Bảo vệ Tổ quốc quan trọng hơn bảo vệ Đảng? Một số người đã có suy nghĩ
sai lầm coi bảo vệ Đảng như là bảo vệ quyền, lợi ích của một ai đó chức quyền.
Tại sao một số người cố tình không hiểu bảo vệ Đảng ở đây chính là bảo vệ sự trong sạch của Đảng. Bởi chỉ có
một Đảng trong sạch, vững mạnh mới đưa dân tộc đến đích cuối cùng là ấm no,
hạnh phúc của toàn dân. Vai trò bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân đã được Đảng
ta thực hiện suốt 83 năm qua. Loại bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, ai sẽ là
người bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân?
Luận điểm và ý đồ của những người muốn loại bổ Điều 4 Hiến pháp là quá rõ.
(Theo blo dongquanho) Đinh
Hoàng
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét