09:15
DN Đài Loan chuyển giá trắng trợn tại Việt Nam
- Tại Việt Nam, một 1 kg trà ô
long có giá 2-3 triệu đồng, trong khi giá xuất khẩu của các doanh nghiệp FDI
cho công ty mẹ ở Đài Loan chỉ dưới 4 USD/kg, tức chưa đầy 100.000 VND. Phù
phép giá thấp để giả lỗ, trốn thuế là chiêu chuyển giá trắng trợn của một số
doanh nghiệp FDI.
Lỗ ăn vào vốn 18 lần, vẫn...
sống khỏe
Vào Việt
Trước đó, 17 doanh nghiệp chế
biến trà ở tỉnh Lâm Đồng cũng đã bị Cục thuế tỉnh này bêu tên khi khai lỗ một
cách quá mức, quá bất thường.
Ví dụ như công ty Trà Đài Loan,
vốn đăng ký là 10,427 tỷ đồng, nhưng đến năm 2009, lỗ lũy kế của công ty đã
xấp xỉ 17,7 tỷ đồng. Công ty TNHH Trà Kinh Lộ cũng có vốn ban đầu lên tới
26,9 tỷ đồng, vậy mà sau 4 năm, con số lỗ đã lên tới hơn 56,8 tỷ đồng. Hay
như công ty King Wan Chen, vốn đầu tư là 29 tỷ đồng nhưng kết quả thu lại là
con số lỗ gần 38,3 tỷ đồng.
Vì lỗ, trong suốt 5 năm, khi mà
các DNNN chế biến trà ở Lâm Đồng đã nộp ngân sách tới gần 13,2 tỷ đồng, doanh
nghiệp tư nhân trong nước nộp 21 tỷ đồng thì những doanh nghiệp FDI này chỉ
đóng góp vỏn vẹn có 272 triệu đồng thuế môn bài.
Hàng xuất khẩu được ưu đãi hưởng
thuế giá trị gia tăng là 0% và được hoàn 100% thuế giá trị gia tăng đầu vào.
Vì vậy, các công ty FDI còn được hoàn lại thuế giá trị gia tăng đầu vào tới
hơn 21,6 tỷ đồng. Trong khi đó, các DNNN và doanh nghiệp tư nhân trong nước
chỉ xin hoàn thuế hơn 5 tỷ đồng. Chưa hết, phía nhà đầu tư “ngoại” còn được
miễn toàn bộ thuế đất.
Theo chuyên gia ngành thuế, với
logic kinh doanh bình thường, lỗ đến ăn cả vào vốn thì doanh nghiệp chỉ có
chết, giải thể, phá sản. Vậy mà, những công ty này vẫn cứ “hồn nhiên” sống
khỏe, sống lâu. Câu hỏi đặt ra là họ lấy vốn từ đâu?
Thông thường, các công ty này
đều có chung một mẫu trả lời, do “được hỗ trợ vốn từ công ty mẹ”. Ví dụ như
công ty Trà Đài Loan, tuy lỗ hơn 17 tỷ đồng nhưng lại được vay từ công ty mẹ
tới 28 tỷ đồng; công ty Trà Kinh Lộ cũng được vay từ công ty mẹ tới hơn 27 tỷ
đồng, bù cho khoản lỗ hơn 26 tỷ; công ty King Wan Chen vay hơn 12 tỷ từ công
ty mẹ.
Hoặc nếu không phải là vay mượn,
các công ty cũng khai là được tăng vốn bổ sung do công ty mẹ rót sang, như
trường hợp công ty HAIYIH lỗ hơn 63 tỷ nhưng được công ty mẹ rót cho hơn 58
tỷ vốn bổ sung.
Một trường hợp điển hình, lỗ
liên tục 5 năm, âm cả vào vốn nhưng vẫn cứ tăng trưởng quy mô đều đều, mở
rộng đầu tư, đẩy mạnh sản xuất... là dấu hiệu dễ nhất thấy nhất ở những doanh
nghiệp FDI chuyển giá.
Tại Đăk Nông, ngay từ năm 2011,
lãnh đạo Cục Thuế tỉnh đã đau đầu với kết quả kinh doanh vô lý “sờ sờ trước
mắt” của công ty TNHH Pagoda, vốn 100% của Malaysia. Đây là công ty sản xuất
chế biến đậu phộng sấy giòn, sản phẩm chủ yếu được xuất bán cho công ty mẹ ở
Năm 2006, Pagoda đến Việt
Trước thực tế đó, một cán bộ
thanh tra thuế thốt lên: “Những doanh nghiệp FDI này đã chuyển giá một cách
ngang ngược, trắng trợn”.
Phù phép giá xuất khẩu thấp
Trong vòng tròn khép kín khi
giao dịch mua bán với công ty mẹ, các thanh tra viên chống chuyển giá cuối
cùng cũng tìm ra sự thật.
Tổng số doanh thu của công ty
chế biến trà Jun Chow và công ty Pagoda được xác minh lại là đều tăng 200%,
với kết quả kinh doanh đạt 11-14 tỷ đồng. Sau thanh tra, tổng số lỗ ở 2 công
ty giảm đi 8,1 tỷ đồng. Tổng thu nhập chịu thuế điều chỉnh tăng lên là 459
triệu đồng và tổng số thuế bị truy thu là 107,5 triệu đồng.
Ở các công ty trà Đài Loan tại
Lâm Đồng, kết quả kinh doanh thực ra đã có lãi ngay từ năm đầu tiên vào Việt
Chiêu lách luật phổ biến nhất là
các doanh nghiệp có vốn “ngoại” đã hạ giá xuất khẩu, chuyển lợi nhuận về công
ty mẹ ở Đài Loan. Điển hình như trà ô long, loại sản vật truyền thống gốc từ
Đài Loan, Trung Quốc, có giá bán lẻ 2 triệu đồng/kg tại Việt Nam. Được quảng
cáo là giúp ngăn ngừa ung thư, nhiều hộ khá giả không ngại ngần bỏ tiền bạc
triệu mua trà về uống, thậm chí, đua nhau mua để biếu xén như món quà quý.
Thế nhưng, ở các công ty FDI Đài Loan này, giá xuất ban đầu chưa đến 1
USD/kg, tức chỉ 17.000-18.000 đồng/kg, nếu tính theo tỷ giá lúc đó. Sau này,
giá xuất khẩu tăng hơn chút nhưng cũng chỉ nhích lên có 2-4 USD/kg, tương
đương có 40.000-80.000 đồng/kg.
Mức chênh lệch giữa giá bán trên
thị trường và giá xuất cho công ty mẹ lên tới hơn 10 lần.
Hay Công ty TNHH Haiyih bán sản
phẩm trà lên men một phần cho doanh nghiệp trong nước, giá bình quân 491.000
đồng/kg, song bán cho công ty mẹ tại Đài Loan chỉ 3,8 USD (tức khoảng 80.000
đồng).
Tương tự, Công ty TNHH Tứ Hải
(thuộc Ing Dian Company) bán sản phẩm trà lên men cho DN trong nước bình quân
200.000 đồng/kg, nhưng khi bán cho công ty mẹ ở Đài Loan giá là 3,3 USD
(70.000 đồng). Giá bán xuất khẩu của các công ty này chỉ bằng 13 đến 61% so
với giá bán nội tiêu của các doanh nghiệp có sản phẩm bán trong nước, chỉ
bằng 61% so với giá thành bình quân chung.
Sau khi xác định lại, các DN FDI
trên đều phải “cúi đầu’ chấp nhận, giá thực tế xuất khẩu cao hơn khoảng từ 2
đến 3 lần so với giá kê khai. Ví dụ, giá kê khai bình quân từ 3 đến 4 USD/kg
thì giá xác định lại bình quân từ 5,5 đến 11,68 USD/kg. Sau khi giảm hết tất
cả các khoản chuyển lỗ và kể từ năm 2010 trở đi, các doanh nghiệp này không
được ưu đãi miễn thuế thu nhập DN nữa.
Xét theo con số tuyệt đối thì
giá trị truy thu thuế trong các vụ việc trên không lớn, song do đây là những
trường hợp điển hình chuyển giá thông qua phù phép hạ giá xuất khẩu. Tuy
nhiên, chuyện ở các doanh nghiệp nông sản này chỉ là con số nhỏ. Có những vụ
việc, số truy thu lên tới cả trăm tỷ đồng và đều dính đến các thương hiệu nổi
tiếng tại Việt
(Theo Vef.vn) Phạm Huyền
|



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét