17:07
Cổ vật Việt
|
|
“Văn hóa Đông Sơn độc đáo và duy nhất trên thế giới, xứng đáng
để chúng ta tiếp tục đào sâu nghiên cứu nhiều hơn nữa. Trong khi đó, người
Trung Quốc khi viết về văn hóa Đông Sơn thì thường xem nền văn hóa này như
một bộ phận của văn hóa Quảng Tây. Phía Trung Quốc vẫn có những cuộc triển
lãm về đồ Đông Sơn của Việt
Jean François Hubert
|
* Thưa ông, cổ vật ở VN
hiện đang thật giả lẫn lộn, không chỉ đồ giả mà còn làm giả trên chính đồ
thật. Là một chuyên gia, ông làm thế nào để phát hiện sự thật - giả này? Có
cách nào để phòng tránh?
- Ở VN, một số thợ gốm ở
Bát Tràng, thợ điêu khắc đá ở Đà Nẵng hay thợ đúc đồng ở Thanh Hóa... làm đồ
giả cổ rất giỏi. Họ phỏng theo đồ thật và làm đồ giả giống như thật. Có
trường hợp ở Thanh Hóa, người ta làm đồ giả cổ, phết thêm một lớp
"ten" đồng của đồ thật ở bên ngoài rồi hô hoán đào được trong lòng
đất, rồi có người đứng ra làm chứng hẳn hoi… Thật ra
ở Quảng Tây (Trung Quốc) cũng có chuyện làm giả như vậy chứ không riêng gì ở
VN.
Muốn phân biệt thật - giả
trước tiên phải xem xét dấu vết thời gian đọng lại trên hiện vật. Công việc
này chúng tôi làm hằng ngày và trong nhiều năm nên đã đúc rút thành kinh
nghiệm để nhận diện. Muốn giám định đúng hiện vật phải thường xuyên tiếp cận,
cọ xát từ ngày này sang ngày nọ, rất cần mẫn, công phu và mất nhiều thời
gian. Với nghề này, càng tiếp cận nhiều với hiện vật càng
dễ đi đúng hướng.
Thật ra trên thế giới chỉ
có khoảng năm hay sáu người thật chuyên, thật giỏi, có thể hiểu được tường
tận một số đồ vật. Nhưng trên thế giới cũng có những kẻ lừa đảo rất giỏi, có
thể tồn tại trong nghề giả cổ này đến 20 năm.
Tôi học được rất nhiều từ
những nhà sưu tập VN. Họ khá lạ, có người trong 20 năm ròng chỉ mân mê đồ vật
mà tích lũy kinh nghiệm chứ không học từ sách vở hay trường lớp nào như các
nhà giám định ở phương Tây. Lâu ngày tự nhiên có kiến thức, phân biệt rất già
dặn. Họ kinh nghiệm đồ đồng Đông Sơn thật sẽ rất nhẹ. Còn tượng Champa thật
nếu búng vào thì có tiếng "lanh canh, long cong". Chỉ cần nhấc một
tượng Phật gỗ Phù Nam
lên, người giỏi biết ngay thật - giả.
Đừng nghĩ rằng chỉ ở VN mới
có nhiều đồ giả mà ngược lại phương Tây còn nhiều hơn. Thực trạng cổ vật ở VN
cho thấy đó là một gia tài đồ sộ, và nghiên cứu của chúng ta về gia tài này
thì chưa tới đâu.
* Ông có lời khuyên nào đối
với người chơi cổ vật VN?
- Nếu lao vào cuộc chơi này
trước tiên nên tin tưởng ở mình và tự học, nên trực tiếp, thường xuyên tiếp
xúc với hiện vật. Nên đến các phòng triển lãm hoặc viện bảo tàng để xem và
sau đó là tìm sách để đọc. Ở VN có nhiều cuốn sách viết về cổ vật rất tốt, nhiều
công trình biên khảo về đồ gốm rất có giá trị.
Người chơi cũng nên chọn
thái độ lương thiện, liêm sỉ trong cuộc chơi, vừa nhũn nhặn để học tập, nuôi
cho mình sự đam mê mới đi được xa. Theo tôi, phải mất ít nhất 15 năm mới biết
mình có trụ vững trong nghề hay không. Tất nhiên, khi đạt đến trình độ bình
phẩm về cổ vật mới được coi là người có nghề. Điều này đòi hỏi phải nghiên
cứu sâu trong một thời gian dài.
Ngày xưa Henri Parmentier
khởi đầu bằng việc khai quật ở Mỹ Sơn. Xem lại những cuộc khai quật tương tự,
so với thế giới thì đúng là nước Pháp đi trước các nước khác cả 30 năm nhưng
sau đó thì chững lại. Những viện bảo tàng Pháp sau những bước đi đầu rất đẹp,
chỉ ôm khư khư những hiện vật cổ, cho đến nay chậm hơn không dưới 30 năm so
với nhiều bảo tàng trên thế giới.
Từng có những sự kiện chấn
động ở Pháp khi một chuyên gia về Champa công bố những khám phá mới và được
giới nghiên cứu lắng nghe. Nhưng sau đó mới lòi ra đó là những món đồ sao
chép khiến người ta rất hoang mang. Vì thế, nếu chỉ nghiên cứu lý thuyết
trong một thời gian dài mà không sờ đến hiện vật sẽ không phân biệt được thật
- giả và sẽ có nhiều lỗ hổng trong giám định…
* Người VN đang có xu hướng
giảm chơi đồ gốm Trung Quốc mà chuyển sang chơi đồ gốm VN. Ông đánh giá điều
này như thế nào?
- Trước tiên phải thừa nhận
đồ gốm Trung Quốc số lượng rất lớn và có lẽ mang một "thiên chức vương
giả". Đồ càng đẹp, càng uy nghi thì người Trung Quốc càng trọng. Trong
khi đó người VN và Nhật Bản khi xem xét hiện vật thường có khuynh hướng nhân
văn hơn, thường đặt trong một bối cảnh có nhiều mối tương quan với đất đai.
Gặp những món đồ có vết rạn, người Trung Quốc thường vứt bỏ.
Người VN và Nhật Bản thì
giữ lại. Họ thấy trong đó có hình ảnh, tiếng nói của đất. Tôi cảm thấy người
Pháp chúng tôi cũng có tương quan về đất đai như thế nhưng ở tầm mức ít sâu
sắc hơn. Điều này không hiểu sao ở người Việt lại mãnh liệt đến mức kỳ lạ.
Theo tôi, trong 30 năm tới đây xu hướng này sẽ rõ nét hơn, và giới sưu tầm
trên thế giới sẽ nghiêng hẳn về xu hướng này.
Phải nghĩ cách chinh phục
văn hóa nước mình
* Ở VN mới chỉ có các cuộc
đấu giá cổ vật nghiệp dư và tự phát. Theo ông, vì sao VN chưa có sàn đấu giá
cổ vật? Phải chăng do luật pháp không đầy đủ, do người Việt không có kinh
nghiệm hay do sức hút của thị trường kém?
- Không riêng gì VN mà
nhiều nước khác như Campuchia, Thái
Lan , Philippines …
cũng không có sàn đấu giá. Đấu giá cổ vật là một sự bảo đảm tính thật - giả
rất tốt cho hiện vật. Nhưng chính vì tính phức tạp và cơ chế đấu giá cổ vật ở
VN chưa rõ ràng cho nên người ta chưa tổ chức được. Trong cuộc bán đấu giá
không thể phỉnh gạt, làm mờ mắt ai được. Đem một cái thố ra bán phải kèm theo
bảo hiểm, rồi phê bình, miêu tả rất đầy đủ, từ xuất xứ, niên đại, tính chất,
đặc điểm, rồi định giá…
Điều tôi thích ở các cuộc
đấu giá là mọi chuyện xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật, từ kẻ bán người mua
cho đến giá cả, sự thật - giả… Chính vì vậy mà cuộc đấu giá có nhiều thủ tục
phức tạp khiến nó chưa thể thực hiện ở VN. Các hãng đấu giá lớn trên thế giới
cũng từng gặp những phiền toái như thế.
Có trường hợp khách hàng
đưa 10 hiện vật đến hai hãng Christie’s và Sotheby’s để đấu giá. Qua thẩm
tra, khảo cứu, các hãng đấu giá chỉ chọn được hai món để đưa ra đấu giá và
cất đi tám món. Sau đó, hãng đấu giá trả lời rất khéo rằng họ chỉ bán được
hai món. Vì thế, đôi khi những người có cổ vật bị từ chối thì sinh lòng trách
giận hãng đấu giá.
* Dự đoán của ông về thị
trường đấu giá cổ vật của VN?
- Tôi chưa nhìn ra được thị
trường này, kể cả trong nhiều năm nữa. Hai hãng đấu giá lớn là Christie’s và
Sotheby’s đã suy nghĩ về việc này hơn 10 năm nay nhưng chỉ mới khởi đầu trong
một vài năm gần đây. Muốn làm được điều này sẽ phải vượt qua nhiều quy định
rất phiền phức của chính quyền sở tại. Rồi hiện tượng dối trá, lọc lừa.
Người ta ít khi nghĩ đến
những khoản lợi nhuận vô cùng lớn mang lại cho quốc gia nếu làm được điều này
mà cứ nghĩ đây là trò tiêu khiển của một nhóm người, do đó chưa đặt sự việc
đúng tầm mức.
VN các bạn tương tự Pháp và
Ý, là những xứ sở có nền văn hóa rất cao. Những giá trị của nền văn hóa như
thế này là độc nhất vô nhị. Nhiều khi tôi cũng tự hỏi không biết người VN có
nhận ra được điều đó không. Tôi nghĩ người VN bây giờ phải nghĩ cách tái
chinh phục văn hóa của nước mình. Có thể nói văn hóa VN như khoáng sản, chẳng
khác dầu mỏ mà chưa ai biết cách khai thác để làm giàu.
* Theo ông, vị trí và giá
trị của cổ vật VN đang ở đâu trên thế giới?
- Trên thị trường thế giới,
cổ vật VN không được quan tâm như hội họa, vốn có vị trí cao và đang tiếp tục
vươn lên. Cổ vật VN, những đồ Đông Sơn có tiếng tăm cũng chưa nhiều, đó là
chưa kể những cổ vật đích thị của VN nhưng lại bị Trung Quốc nhìn nhận của
họ. Từ những năm 1995-1996 tôi có tổ chức một số triển lãm và đấu giá cổ vật
VN, nhưng giá cả nhìn chung không cao lắm. Trong khi đó, vị trí và giá cả của
hội họa VN đã tăng lên cao trong tổng thể hội họa châu Á.
(Theo TTO cuối tuần) THÁI
LỘC - TRẦN ÐỨC ANH SƠN




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét