13:47
Trung
Quốc nên làm rõ đường chín đoạn
Nhiều khả năng trong những năm tới,
Trung Quốc sẽ thực thi một vai trò kinh tế quyết đoán hơn ở Biển
Đông, điều có thể gây nên các cuộc chạm trán và xung đột lúc này lúc
khác trong khu vực.
Làm rõ đường chín đoạn?
Sự thiếu rõ ràng trong các yêu sách của Trung Quốc ở
Biển Đông đã gây ra một sự bối rối cho những người bên ngoài đối với việc
xác định chính xác những gì mà Trung Quốc muốn yêu sách. Một vài nhà
quan sát tin rằng Trung Quốc yêu sách về “vùng nước lịch sử” phía bên
trong “đường chín đoạn” ở Biển Đông.[1]
Truyền thông và nhiều nhà phân tích Trung Quốc đã
sử dụng những thuật ngữ rất lỏng lẻo để mô tả những yêu sách của
Trung Quốc ở các vùng biển Đông Á. Lúc này lúc khác, họ cho rằng Trung
Quốc có quyền hưởng ba triệu kilomet vuông “lãnh thủy”,[2] “lãnh thổ
đại dương”,[3] “lãnh thổ biển”,[4] hay “lãnh hải”.[5] Có thể hiểu ba
triệu kilomet vuông đó sẽ bao gồm cả hai triệu kilomet vuông vùng biển
nằm trong “đường chín đoạn” ở Biển Đông.
Mặc dù không hiểu rõ về ý nghĩa các thuật ngữ, công
luận Trung Quốc dường như tin rằng Trung Quốc đáng được hưởng một số
đặc quyền ở Biển Đông. Ít nhiều thì cảm tính này được chia sẻ bởi một
bộ phận lớn các chuyên gia quan hệ quốc tế không có chuyên môn về các vấn đề
biển của Trung Quốc.[6]
Một vài nhà phân tích Trung Quốc đã ủng hộ việc Trung
Quốc cần làm rõ yêu sách của mình ở Biển Đông. Một người cho
rằng “thách thức lớn nhất và cấp thiết nhất hiện tại đối với
Trung Quốc là làm thế nào để diễn giải đường chín đoạn bởi vì sự mù mờ
liên quan đến đường này làm các nước ASEAN và nhiều quốc gia khác quan
ngại nhất.”[7] Giáo sư Sun Zhe ở Đại học Thanh Hoa lưu ý rằng dù Biển
Đông rất quan trọng với Trung Quốc, Trung Quốc nên công nhận rằng Biển
Đông không phải là cái ao nhà của riêng mình, vì phần lớn Biển Đông là
vùng biển quốc tế. Ông cảnh báo Trung Quốc tránh bị phần còn lại của
thế giới hiểu nhầm là đang cố gắng kiểm soát toàn bộ Biển Đông như là
cái ao nhà của mình.[8]
Trong vài năm gần đây, giới quan chức Trung Quốc đã duy
trì lập trường như sau: Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối
với các đảo ở Biển Đông và vùng nước gần kề, và Trung Quốc được hưởng
quyền chủ quyền và quyền tài phán ở những vùng nước liên quan, cũng như
đáy biển và vùng đất dưới đáy biển đó.[9]
Gần đây, để biện hộ cho sự phản đối của Trung Quốc đối
với việc khai thác nguồn tài nguyên năng lượng ở Biển Đông của các
quốc gia tranh chấp khác, giới chức Trung Quốc đã thường xuyên sử dụng
các thuật ngữ “vùng biển thuộc quyền tài phán” hay “quyền tài phán”. Ví
dụ như, vào ngày 22 tháng 9 năm 2011, người phát ngôn Bộ Ngoại giao
Trung Quốc Hồng Lỗi (Hong Lei) đã đáp lại một câu hỏi liên quan tới việc
khai thác dầu chung giữa Ấn Độ và Việt Nam ở Biển Đông như sau:
Các hoạt động thăm dò dầu khí của bất cứ công ty
nước ngoài nào trong vùng biển thuộc quyền tài phán của Trung Quốc mà không
có sự cho phép của Trung Quốc đều là bất hợp pháp và vô
hiệu. Chúng tôi hy vọng rằng các công ty nước ngoài liên quan sẽ không
tham gia vào các hoạt động thăm dò dầu khí như vậy, và không can
dự vào tranh chấp Biển Đông.[10]
Tiếp cận pháp lý?
Bất chấp thực tế là chính phủ Trung Quốc đã công
khai và chính thức loại trừ khả năng đưa vấn đề Biển Đông ra trọng tài
quốc tế, một vài học giả Trung Quốc đã đề nghị rằng Trung Quốc nên
sẵn sàng cho việc cân nhắc cách tiếp cận pháp lý. Một luật sư luật
biển lâu năm ở CASS tên là Liu Nanlai đề nghị rằng có ba sự lựa chọn chính
cho giải pháp tranh chấp Biển Đông: chiến tranh, đàm phán chính trị
và trọng tài quốc tế (hoặc bên thứ ba). Ông nói rằng chiến tranh không
còn là sự lựa chọn cho Trung Quốc nữa. Mặc dù đàm phán ngoại giao
hiện là hướng đi cơ bản của Trung Quốc, trong tương lai, Trung Quốc có
thể vẫn cần cân nhắc các giải pháp trọng tài và tranh tụng pháp lý.
Do đó, Trung Quốc nên bắt đầu tiến hành các nghiên
cứu khả thi để chuẩn bị cho việc phân xử bằng trọng tài quốc tế.[11]
Li Jinming, một chuyên gia nghiên cứu Biển Đông lâu năm khác, đồng ý
rằng Trung Quốc khó có thể từ chối trọng tài quốc tế mãi bởi vì tranh
chấp Biển Đông càng kéo dài thì Trung Quốc càng gặp bất lợi. Vì
thế, ông đề nghị rằng Trung Quốc cần bắt đầu chuẩn bị từ bây giờ
bằng cách thu thập những bằng chứng đầy đủ để chứng minh rằng Biển
Đông thật sự thuộc quyền sở hữu của Trung Quốc.[12]
Kết luận
Những căng thẳng và xung đột dâng cao ở Biển Đông đã
làm nổ ra một cuộc tranh luận về chính sách ở Trung Quốc. Những đề
xuất chính sách được đưa ra bởi các nhà phân tích Trung Quốc đã phản
ánh một loạt các luồng ý kiến phong phú về bốn khía cạnh: nguồn gốc của
các căng thẳng; đánh giá và suy nghĩ tổng quan về chính sách của Trung
Quốc từ trước tới nay; khía cạnh chiến lược của vấn đề Biển Đông, và
chính sách của Trung Quốc trong tương lai.
Phần đông các nhà phân tích Trung Quốc dường như đều
đồng ý nguồn gốc xung đột ở Biển Đông xuất phát từ việc các quốc gia
trong khu vực không tôn trọng lợi ích của Trung Quốc như có thể thấy
qua sự cấu kết với các cường quốc bên ngoài nhằm mục đích chống lại
Trung Quốc. Quan điểm đồng thuận này chỉ ra rằng Trung Quốc có vẻ sẽ không
đưa ra sửa đổi đáng kể nào đối với chính sách của họ về vấn đề Biển
Đông. Logic ở đây là nếu hành vi của Trung Quốc không có gì sai sót trầm
trọng thì không cần thay đổi lớn đối với chính sách. Tuy nhiên, áp lực
cần có một chính sách cứng rắn hơn đã không đến từ cộng đồng học
giả chính thống mà đến từ những người theo chủ nghĩa dân tộc.
Trung Quốc đã nhìn nhận các diễn biến gần đây liên
quan đến sự gia tăng chủ nghĩa dân tộc, sự phát triển năng lực của
Trung Quốc, và sự khoanh vùng trách nhiệm quản lý hành chính giữa các
cơ quan khác nhau. Những diễn biến mới này sẽ có thể khuyến khích
Trung Quốc tăng cường sự hiện diện về quân sự và kinh tế ở Biển
Đông. Bắc Kinh sẽ ít khả năng giảm các hoạt động thực thi pháp luật
trong khu vực. Hơn nữa, việc điều phối hoạt động của các cơ quan chấp
pháp biển khác nhau của Trung Quốc ngày càng khó khăn.[13] Vì vậy
nhiều khả năng trong những năm tới, Trung Quốc sẽ thực thi một vai trò
kinh tế quyết đoán hơn ở Biển Đông, điều có thể gây nên các cuộc chạm
trán và xung đột lúc này lúc khác trong khu vực.
Tuy nhiên, mối quan tâm của Trung Quốc về quan hệ
đối với Đông Nam Á, sự cạnh tranh chiến lược với Mỹ, và việc ưu tiên
phát triển kinh tế nội địa sẽ có thể kiềm chế Trung Quốc không trở
nên công khai đối đầu. Bắc Kinh dường như hiểu được rằng các động lực
chiến lược ở Đông Á không có lợi cho Trung Quốc và rằng một
chính sách quá quyết liệt ở Biển Đông sẽ chỉ khiến các quốc gia
trong khu vực thêm nghi ngờ Trung Quốc. Hệ quả sẽ là sự gia tăng vai
trò an ninh và chính trị của Mỹ ở khu vực và sự can dự ngày càng
nhiều của các cường quốc khác như Nhật Bản và Ấn Độ vào vấn đề Biển Đông.
Bắc Kinh dường như hiểu rằng cần phải có hành động ngăn chặn xung
đột và căng thẳng vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Cách giải quyết chính
thức các tranh chấp trong những năm gần đây đã thể hiện quan điểm chiến
lược này.
Cuối cùng, chính sách cương quyết nhưng tránh đối đầu này
nhiều khả năng sẽ chi phối hành động của Trung Quốc ở Biển Đông. Phần
còn lại của khu vực có thể nhìn thấy nhiều điểm không thống nhất
trong chính sách của Trung Quốc từ những tuyên bố trấn an không ngớt
cho tới cách giải quyết mạnh tay đối với hành động của các quốc gia
tranh chấp khác. Mặc cho việc Trung Quốc hành động và phản ứng quyết
liệt, Bắc Kinh sẽ kiềm chế không để căng thẳng và xung đột leo thang
đến mức đối đầu lớn. Trong những điều kiện phù hợp, Trung Quốc sẽ không
do dự thực hiện việc kiểm soát thiệt hại bằng việc cải thiện quan hệ
với các bên liên quan bằng những cách thức có thể giải trình được trước công
chúng trong nước.
Tác giả: Lý Minh Giang (Đại học Kỹ thuật
Bài được đăng lại với sự đồng ý của nhóm biên dịch tài liệu học thuật
chuyên ngành nghiên cứu quốc tế---------------- Chú thích: [1] Nguyen Hong Thao & Ramses Amer, “A New Legal Arrangement for the [2] Wang Qian, “ [3] Wang Xinjun, “ [4] [5] Zhang Zixuan, “Cultural relics discovered under sea,” [6] Phỏng vấn của tác giả với hơn 50 học giả Trung Quốc từ năm 2009. [7] Zhong Feiteng, et al., [ [8] Zhang Jie, et al., [US forcefully pushes internationalization of [9] Phản ứng của Trung Quốc trước việc Việt [10] Chinese Foreign Ministry, Septyember 22. 2011, http://www.fmprc.gov.cn/chn/gxh/tyb/fyrbt/t861266.htm, accessed December 10, 2011. [11] Nie Xiushi, “wo yuan xuezhe biaoshi: falv caijue huo ke jiejue nanhai wenti” [CASS scholar: legal adjudication may solve the [12] Zhang Jie, et al., [US forcefully pushes internationalization of South China Sea issue, Yang Jiechi uses seven arguments to counter Hillary’s “incorrect points”]. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét