|
Hãy nghe dân và đảng viên không chức quyền nói về
suy thoái thì sẽ rõ!
Cập nhật lúc 11:00
Lâu nay, việc
xây dựng Đảng và Nhà nước chủ yếu thực hiện theo hướng “tự mình”, chỉ có “tự
mình” cũng còn có nghĩa là quyền lực chưa được nhân dân kiểm soát.
LTS - Hội nghị lần
thứ 4 Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 đang nhóm họp.
Phát biểu khai mạc hội nghị, đề cập nội
dung xây dựng, chỉnh đốn Đảng,Tổng bí thư Nguyễn
Phú Trọng nhấn mạnh: Hội nghị lần này cần thảo luận, ra Nghị quyết về
"Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về
tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn
biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ". Đây là vấn đề
hệ trọng, vừa cơ bản, vừa cấp bách.
Nhân dịp này, xin trân trọng giới thiệu bài
viết của ông Vũ Ngọc Hoàng.
Mời đọc giả cùng theo dõi và thảo luận!
Không thể phủ nhận những
việc đã làm được trong công tác xây dựng Đảng nhưng cũng phải nói rằng, suy
thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống của cán bộ đảng viên thời gian
qua có xu hướng tăng lên, xấu hơn, mặc dù nhiệm kỳ nào Trung ương cũng đều có
những chủ trương về xây dựng Đảng.
Từ chỗ có một số đảng
viên suy thoái rồi đến một bộ phận, và sau đó là một bộ phận không nhỏ, và
trong bộ phận không nhỏ ấy có cán bộ cao cấp.
Trong các Nghị quyết của
Đảng đã chính thức nhìn nhận tình hình như vậy, đó là sự nhận định đúng, dù
chưa nói hết mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Sau Đại hội XII đến
nay, Tổng Bí thư và tập thể Bộ Chính trị (tôi nói tập thể) đã có nhiều cố
gắng đáng ghi nhận trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng, “lợi ích nhóm”.
Tuy nhiên, tình hình sẽ
chuyển biến ra sao thì cần phải có thời gian để có thể nhận được câu trả lời
chính xác.
Hãy lắng nghe nhân dân và
đảng viên không có chức quyền nói về sự suy thoái trong Đảng thì sẽ rõ.
Bao nhiêu vụ việc tiêu cực, tham nhũng như
vậy nhưng tổ chức Đảng không phát hiện được qua sinh hoạt Đảng, mà là do nhân
dân, báo chí phát hiện và nói lên.
Qua các lần kiểm điểm
thường xuyên và kiểm điểm chuyên đề hầu hết đều đánh giá là đảng viên đủ tư
cách và hoàn thành tốt hoặc xuất sắc nhiệm vụ, còn tổ chức Đảng thì trong
sạch vững mạnh. Bản thân tình hình ấy cũng đã nói lên sự suy thoái.
Về tư tưởng chính trị,
điều đáng nói nhất là lòng tin của nhân dân và nhiều cán bộ, đảng viên đối
với các cơ quan lãnh đạo của Đảng và Nhà nước đã suy giảm. Đó là một thực tế!
Dù ta không muốn vậy,
hoặc không muốn nói thế, thì nó vẫn cứ là một thực tế khách quan không thể né
tránh.
Phải nhìn thẳng vào sự
thật, đối diện với nó, hiểu nó đến cùng, để từ đó tìm cho ra cách giải quyết
hiệu quả nhất, đó là trách nhiệm, là bản lĩnh, là cách tiếp cận khoa học.
Với tình hình của ta như
hiện tại, thì đối mặt với sự thật, nói rõ sự thật cũng là giải pháp và là
giải pháp đầu tiên, từ đó mà tìm các giải pháp tiếp theo; còn né tránh nó,
che giấu nó, thì tổ chức Đảng sẽ suy yếu.
Trong chính trị chân
chính (chứ không phải mị dân), khi có lòng tin bền vững của nhân dân là có
tất cả, khi lòng tin không còn thì sẽ mất tất cả.
![]()
Lòng tin của nhân dân là
nền tảng chính trị quan trọng nhất của một chế độ, một chính quyền, làm hỏng
nền tảng ấy thì chông chênh, và nếu không sớm khắc phục, để ngày càng trầm
trọng hơn thì trước sau gì cũng sụp đổ, không thể khác, không có cái gì thay thế
được!
Bạo lực càng không phải
là giải pháp đối với nhân dân, thậm chí nó còn là thứ độc hại, làm cho nền
tảng chính trị ngày càng thêm rạn nứt và dẫn đến đổ vỡ hoàn toàn.
Vì sao mà lòng tin giảm sút?
Đừng bao giờ suy nghĩ là
tại nhân dân không tốt, không chịu tin lãnh đạo, nghĩ như thế là nghĩ ngược.
“Tiên trách kỷ” là kinh
nghiệm và lời khuyên từ cha ông, lý do đầu tiên, quan trọng nhất, mang tính
quyết định, làm cho lòng tin giảm mạnh là sự hư hỏng đạo đức của cán bộ.
Nói cách khác, chính sự
suy thoái về đạo đức lối sống là nguyên nhân lớn nhất dẫn đến suy thoái về tư
tưởng chính trị.
Lòng tin không tự nhiên
mà có, cũng không phải bất biến, khi đạo đức của nhiều cán bộ suy đồi thì
người ta không tin vào sự chân chính của tổ chức và từ đó mà dẫn đến không
tin vào mục tiêu và con đường của tổ chức ấy.
Nếu để quá nhiều cán bộ
đảng viên suy thoái nghiêm trọng về đạo đức thì tổ chức Đảng không còn nguyên
bản chất, mà đã thay đổi rồi.
Diễn đạt khác, nếu khắc
phục được suy thoái về đạo đức của cán bộ thì tự nhiên sẽ cơ bản khắc phục
được suy thoái về niềm tin, và cũng có nghĩa là khắc phục cơ bản về suy thoái
tư tưởng chính trị; còn bộ phận không nhỏ cán bộ suy thoái kia thì chính họ
đã rời bỏ lý tưởng chân chính, tha hóa về đạo đức rồi, cũng có người sẽ tỉnh
ngộ, hối lỗi và phục thiện nhưng rất ít, chỉ là cá biệt.
Đạo đức là lõi của văn
hóa, mà văn hóa là nền tảng của xã hội nói chung, trong đó có chính trị.
Văn hóa nhất định phải là
nền tảng của chính trị (chân chính), chứ không phải ngược lại.
“Chính trị là thống
thoái, chính trị quy định văn hóa” là một luận điểm rất sai lầm, phản khoa
học.
Tất nhiên lòng tin không
phải chỉ có đạo đức, nhưng đạo đức là cái nền, là cái đầu tiên.
Chính đạo đức mới thể
hiện sự chân chính của con người và tổ chức, còn đương nhiên là không chỉ
thế, mà còn trí tuệ và năng lực của cán bộ mới tạo được niềm tin đầy đủ và
bền vững, nhưng trước tiên phải là đạo đức; đạo đức là cái gốc.
Bản thân lý luận và công
tác lý luận của chúng ta còn quá nhiều lạc hậu và yếu kém, đó cũng là một
nguyên nhân làm mất lòng tin.
Các nghị quyết của Đảng
đã chỉ ra sự lạc hậu và yếu kém này, dù chưa nói hết, khoa học liên quan đến
phương pháp luận đã nhiều chục năm không theo kịp một thế giới biến đổi nhanh
chóng theo hướng phi tuyến tính.
Lý luận mà nhiều vấn đề
không lý, không luận, áp đặt một chiều, không thảo luận, tranh luận đầy đủ,
không có phản biện, không tiếp cận đa chiều, đa nguồn mà chủ yếu là đơn
tuyến, một nguồn, theo kiểu độc quyền chân lý, làm cho đội ngũ trí thức và
tập thể Đảng phải thụ động.
Vài chục năm nay lý luận
luôn bị mang tiếng là bảo thủ, giáo điều, mà nghĩ cũng không phải oan. Hoặc
ít ra, họ đã nói đúng trên một phần đáng kể hệ thống lý luận của chúng ta.
Không ít vấn đề còn mập
mờ, chưa rõ cơ sở khoa học, thậm chí chắp vá, mâu thuẫn nhau, xa thực tế,
không có sức thuyết phục.
Công tác lý luận với
phương pháp tiếp cận chưa khoa học, không bám chắc thực tiễn, cũng tức là đã
rời xa nguồn gốc, cơ sở sản sinh ra nó, vì vậy mà ít sức sống; nặng minh họa,
ít phản biện và tư duy độc lập, lẫn lộn giữa khoa học và chính trị.
Nhiều trí thức nói là
khoa học đã bị chính trị hóa, không cãi lại họ được đâu. Công tác tư tưởng
nói chung còn một chiều, mang tính áp đặt, ai phản biện, nói khác dễ bị quy
chụp là “mất quan điểm lập trường”, là “chệch hướng”, thậm chí còn đẩy về
phía đối lập.
Với phương pháp tư tưởng
như vậy đã tự mình cô lập với thế giới sôi động và chặn đứng con đường tiếp
cận chân lý khách quan.
Đối với khoa học tự
nhiên, có thể một người, một mình ngồi trong phòng thí nghiệm, miệt mài làm
việc và tìm ra chân lý, còn đối với khoa học xã hội thì sự đối thoại, tranh
luận bình đẳng chính là con đường tiếp cận chân lý.
Không như thế tức là tự
mình đã chặn đứng con đường đi đến chân lý khách quan, có những việc nói một
đường trên thực tế lại làm một nẻo, nói duy vật biện chứng nhưng lại nghĩ và
làm theo kiểu duy tâm siêu hình.
Một lý do nữa làm mất
lòng tin là năng lực lãnh đạo, quản lý còn rất nhiều bất cập so với yêu cầu,
không giải quyết nổi các vấn đề của cuộc sống đặt ra, để đất nước bị tụt hậu
trên nhiều mặt và thế lực “bành trướng” nước ngoài lấn ép.
Khi để đất nước tụt hậu
và đạo đức suy đồi thì quá khứ vinh quang ngày hôm trước cũng giảm dần ý
nghĩa, từ đó, cái vốn văn hóa được xây nên bằng máu xương của hàng triệu Đảng
viên và Nhân dân trước đây - làm nền tảng cho hôm nay đang bị cạn dần.
Nhiều vụ việc giải quyết
thiếu minh bạch, ít ra là thiếu minh bạch về thông tin, làm cho nhân dân nghi
ngờ. Nghi ngờ có tham nhũng, hối lộ, “lợi ích nhóm”, dung túng và bao che cho
nhau, kể cả nghi ngờ về chính trị nữa (trong quan hệ với láng giềng).
Sự thật là có nhiều vụ
việc chưa minh bạch, thất thoát nhiều chục ngàn tỷ trong các vụ việc và tại
các tập đoàn kinh tế Nhà nước, các ngân hàng đã xảy ra như thế nào, vì sao,
nó đi đâu, ai chịu trách nhiệm?
Chuyện ép nông dân để lấy
đất cho đại gia xây biệt thự, dân “khiếu kiện đông người” thì bị “trấn áp”,
có tiêu cực gì trong đó? có “lợi ích nhóm” không? trách nhiệm thuộc ai? công
tác cán bộ thì chạy chọt quá nhiều, kể cả chạy luôn vào đại hội (thậm chí lên
được chức to), bị đồng tiền và các mối quan hệ không lành mạnh chi phối…
Từ đó, người ta đặt câu
hỏi không biết chính quyền có còn là của đại đa số nhân dân không?
Rồi chuyện cá chết,
biển bị ô nhiễm nặng bởi chất thải công nghiệp đã nửa năm rồi
vẫn chưa thấy xử lý trách nhiệm ai? Rồi chuyện hàng trăm xí nghiệp bị đập
phá, thủ phạm là ai? xử lý thế nào?...
Không ít việc chúng ta
cho là thế lực thù địch chống phá, chẳng phải họ “tài giỏi” vậy đâu, đừng vô
tình nâng cao vai trò của họ.
Rồi chuyện “tham nhũng
quyền lực”, chạy chức chạy quyền, ai cũng thấy nhưng chẳng cơ quan nào đưa ra
giải pháp ngăn chặn, trong khi đó vẫn còn lặp lại câu hỏi chứng cứ đâu, ai
chạy và chạy ai?...
Đã có bao nhiêu cuộc lợi
dụng đầu tư dự án và lợi dụng cổ phần hóa, mua bán doanh nghiệp để chia chác
ngân sách và tài sản của Nhà nước?
Còn nhiều chuyện nữa, vẫn
mập mờ, không thấy rõ trách nhiệm thuộc về ai và lối ra ở đâu, sở dĩ cán bộ,
đảng viên và nhân dân nghi ngờ là có lý do chứ, và họ có quyền chứ, sao lại không?
Không thể cấm mọi người
nghi ngờ, càng không được quy chụp là “phản động”, cách ấy là cách tự mình
đối lập lại với nhân dân – những con người mà lòng tin của họ là nền tảng
chính trị của quốc gia.
Còn sự suy thoái về đạo
đức (cả lối sống) của cán bộ? Đạo đức xã hội nói chung cũng là môi trường
sống đối với cán bộ, vì vậy, khi đạo đức xã hội suy đồi thì nó cũng tác động
tiêu cực trở lại đối với đạo đức cán bộ. Nhưng không vì thế mà đổ lỗi cho xã
hội, lẩn tránh trách nhiệm khi cho rằng: đạo đức cán bộ suy thoái là do đạo
đức xã hội suy đồi, nói thế là nói ngược, ngụy biện, biến thứ yếu thành chủ
yếu, làm lẫn lộn giữa nguyên nhân và kết quả.
Trong mối quan hệ giữa
đạo đức xã hội và đạo đức cán bộ thì đạo đức xã hội là hệ quả của đạo đức cán
bộ.
Khi đạo đức cán bộ suy
thoái thì đó là nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến đạo đức xã hội suy đồi.
Như trong một “gia đình”,
có đứa con hư hỏng thì đó là sự hư hỏng của một đứa con, còn nếu bố mẹ hư
hỏng thì cả nhà sẽ hư hỏng theo, mất cả thế hệ nối tiếp.
Các triều đại phong kiến
Việt Nam, khi nào triều đình tha hóa thì bên ngoài xã hội đạo đức suy đồi,
loạn lạc và giặc giã nổi lên, “thượng bất chính, hạ tất loạn” – câu ấy người
xưa đã tổng kết.
Sự suy đồi đạo đức xã hội
nói chung ở nước ta đang có nhiều biểu hiện rất đa dạng, phức tạp và nghiêm
trọng, trong đó, đáng lưu ý bậc nhất là: tham nhũng, “lợi ích nhóm”; hối lộ,
chạy án, chạy chức, chạy tội; giả dối và gian lận; bất chấp pháp luật; bạo
lực và giết người…
Tình hình trên có một
phần do sự tác động tiêu cực từ mặt trái của cơ chế thị trường, tuy nhiên,
không thể đổ lỗi cho cơ chế ấy, bởi nó là thế, luôn có hai mặt: mặt tích cực
là chủ yếu, sự lựa chọn kinh tế thị trường là đúng đắn, đồng thời có mặt
trái, tiêu cực, là mặt thứ yếu.
Nói mặt trái mặt phải
chẳng qua chỉ là cách nói, còn thực ra mọi thứ đều có mặt này và mặt
kia hợp lại mà thành, nó không thể khác. Cũng là dễ hiểu, hầu hết các vấn đề
của đời sống xã hội đều có hai mặt như vậy, ngay cả thuốc chữa bệnh cũng có
tác dụng phụ.
Nhiệm vụ và năng lực của
những người lãnh đạo, quản lý là phải biết phát huy mặt tốt và hạn chế ngăn
ngừa tác động của mặt xấu.
Đất nước cần lãnh đạo là
cần như vậy! Nhiều nước họ còn kinh tế thị trường đầy đủ hơn ta, thời gian
dài hơn ta, nhưng mặt trái của kinh tế thị trường không làm tha hóa như vậy?
Mặt trái của cơ chế thị
trường có tác động xấu đối với đạo đức xã hội, nhưng nó không phải là thủ
phạm chính. Vậy thủ phạm chính ở đâu?
Đáng lưu ý nhất là sự tha
hóa quyền lực, đó là nguyên nhân chính yếu gây nên mọi hư hỏng.
Tôi dùng từ tha hóa quyền
lực là nói gọn, nói tắt, còn nói rõ hơn thì đó là sự tha hóa của những con
người được sử dụng quyền lực, là sự lộng quyền vì lợi ích cá nhân, những
người được giao quyền lực không sử dụng đúng mục đích để bảo vệ và phục vụ
nhân dân, kiến tạo và quản trị quốc gia phát triển, mà ngược lại coi đó là
phương tiện phục vụ mục đích cá nhân, chà đạp công lý, ức hiếp mọi người và
gian lận thu vén.
Quyền lực là công cụ rất
hữu hiệu để tập hợp lực lượng nhằm xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, nếu như nó
được trao đúng cho những người có đủ nhân cách tốt.
Mặt khác, nó luôn làm tha
hóa những người sử dụng quyền lực, nếu họ không đủ nhân cách và quyền lực
không được kiểm soát.
Chức quyền càng lớn hoặc
sử dụng càng lâu thì nguy cơ tha hóa càng nhiều.
Sự tha hóa quyền lực đến
một mức độ trầm trọng thì Nhà nước thay đổi bản chất, không còn là Nhà nước
của dân nữa, Đảng cũng sẽ thay đổi bản chất – không còn là Đảng chân chính,
và rạn vỡ như một quy luật tự nhiên.
Bài học này đã được thực
tế chứng minh hồi đầu thập niên 90 của thế kỷ trước tại Đông Âu và Liên Xô cũ.
Đổi mới mạnh mẽ công tác
cán bộ theo hướng phải tranh cử gắn với mở rộng quyền đề cử của các tổ chức
chính trị - xã hội và tổ chức xã hội, cũng như quyền ứng cử của các cá nhân.
Không có tranh cử thì cơ chế ấy sẽ dẫn đến tha hóa đội ngũ cán bộ, giống như
muôn loài khi tách khỏi “chọn lọc tự nhiên”.
Trong điều kiện một Đảng
thì tất nhiên là khó hơn nhưng không có nghĩa là hoàn toàn không làm được, và
nhất thiết phải làm.
Trong khi một Đảng lãnh
đạo thì Đảng ấy nhất thiết phải giương cao ngọn cờ dân chủ, tổ chức Đảng chủ
yếu là lãnh đạo, thuyết phục về tiêu chuẩn cán bộ, hạn chế tối đa việc giới
thiệu nhân sự cụ thể, chỉ tổ chức hiệp thương giới thiệu một số ít trường hợp
để làm chủ chốt với các phương án khác nhau không có quân “xanh” quân “đỏ”;
khắc phục tối đa tình trạng “một mình một sân”, “Đảng cử dân bầu”, đồng thời
phát huy cao nhất vai trò tự chủ của các đoàn thể chính trị xã hội và các hội
trong việc chọn người ra tham gia tranh cử. Đó cũng là nói về vai trò của xã
hội dân sự lành mạnh.
Đối với cán bộ lãnh đạo,
cán bộ qua bầu cử, là vậy, còn đối với cán bộ chuyên môn thì phải thông qua
thi cử công khai và công bằng, giảm mạnh bộ máy và nâng lương cao lên cho cán
bộ, không để cán bộ sống chủ yếu bằng các nguồn “thu nhập khác” như hiện nay
[Xin hãy đừng nói với tôi rằng không có ngân sách lấy gì mà nâng lương? Chẳng
qua chỉ là thay đổi cách quản trị quốc gia].
Việc xử lý nghiêm minh
các vụ tiêu cực là hết sức cần thiết, nhất định không được bỏ qua vụ nào, dù
phải động chạm đến bất kỳ ai.
Mọi sự bao che hoặc dung
túng cho “quan tham” đều là con đường dẫn đến sụp đổ chế độ.
Tập thể các ban chấp hành và những đảng
viên chân chính không được thụ động, thả tay, thừa nhận bất lực mà phải kiên
cường và chủ động tham gia cuộc chiến chống tham nhũng, “lợi ích nhóm” - ủng
hộ mạnh mẽ những việc làm đúng, nhất là trong việc chống “lợi ích nhóm”
và chống bảo thủ (thúc đẩy đổi mới) của Tổng Bí thư và tập thể Bộ Chính trị,
Ban Bí thư trong cuộc chiến này.
Trong số các nhóm giải
pháp, việc xử lý các vụ tiêu cực viết sau không có ý rằng nó ít quan trọng,
mà vì nó chủ yếu là giải quyết hậu quả, giải quyết cái đã xảy ra rồi, vẫn rất
quan trọng, nếu xử lý nghiêm sẽ có tác dụng răn đe.
Nhưng dù sao thì nó vẫn
không phải là cách trực tiếp ngăn chặn từ đầu, nếu chúng ta chỉ tập trung
công sức cho việc xử lý cái đã xảy ra, thì đề phòng trong khi giải quyết được
vài ba vụ, có thể đã phát sinh thêm năm bảy vụ mới, tổng số tồn đọng vẫn cứ
không giảm, mà có thể nhiều hơn.
Cho nên phải tập trung
nhiều nhất cho việc ngăn chặn đầu vào, giải quyết từ gốc cái điều kiện và tác
nhân sinh ra tiêu cực, đồng thời xử lý một cách kiên quyết, không dung túng,
không khoan nhượng, không thỏa hiệp các vụ tiêu cực đã xảy ra, minh bạch tất
cả thông tin cho nhân dân biết để lấy lại lòng tin.
Trong nhiều trường hợp, việc minh bạch thông
tin còn công hiệu hơn kỷ luật, vì cái xấu không còn nơi ẩn
nấp.
Nếu không minh bạch thông
tin, cứ để mập mờ, thì mọi người sẽ nghi ngờ tất cả, người tốt và liêm khiết
cũng bằng nhau với người xấu và tham nhũng, không còn ai tốt cả, vậy thì nhân
dân biết tin vào đâu?
Theo
vietnamnet.vn
|
Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét