Thăm bảo tàng Anh, nghĩ về sự kỳ lạ của phụ huynh Việt
Cập nhật lúc 14:23
Nhiều bậc phụ huynh Việt có thể không đồng ý
cho con đi bảo tàng xem xác ướp vì lo sợ về mặt tâm linh, nhưng lại rất tùy
tiện “thả” cho con theo dõi những chương trình hoặc gameshow giải trí của
người lớn.
Tôi
từng có dịp ghé thăm bảo tàng Anh (British Museum), một bảo tàng nổi tiếng ở
London. Khi bước vào khu vực tham quan xác ướp Ai Cập, đập vào mắt tôi là
những bộ quan tài hoa văn sặc sỡ và đặc biệt là các xác ướp quấn chặt trong
những mảnh vải đã ố màu được đặt nằm trong lồng kính.
Nhìn quanh căn
phòng đông đặc người tham quan, tôi chú ý là có rất nhiều trẻ em, thậm chí là
cả những em bé chỉ mới 2 - 3 tuổi đi cùng cha mẹ hoặc ông bà. Các em rất
tự nhiên say sưa tìm hiểu các xác ướp, và được cha mẹ hoặc ông bà giải thích
cặn kẽ.
Tôi bỗng tự hỏi
tại sao những phụ huynh kia lại cho con em đi tham quan một nơi khá đáng sợ
như vậy. Trò chuyện với ông bố của hai em bé, ông cho rằng việc tìm hiểu này
sẽ rất tốt cho kiến thức của các bé và chúng sẽ không sợ nữa nếu thấy thú vị.
Tôi tiếp tục
đặt câu hỏi ấy với người bạn đi cùng, đã có con nhỏ ở Việt Nam. Bạn tôi cho
rằng anh cũng có thể cho con đến những nơi này, nhưng chắc chắn ông bà nội,
ngoại của bé sẽ không đồng ý, vì những nỗi sợ mơ hồ về mặt tâm linh hoặc tâm
lý.
Câu chuyện nhỏ
làm tôi nghĩ tới cách dạy con của một số bậc ông bà, cha mẹ ở Việt Nam.
Trước tiên, đó
là sự mâu thuẫn trong cách dạy con trẻ của các thế hệ trong gia đình. Sự bảo
thủ của người lớn tuổi và nhu cầu đổi mới của các bậc cha mẹ trẻ đôi khi sẽ
làm cho đứa trẻ khó tiếp thu được nền giáo dục phù hợp.
Càng ngày, sự
vận động của cuộc sống cũng như tốc độ cập nhật của công nghệ thông tin khiến
cho các bậc cha mẹ trẻ có thêm những kiến thức mới trong nuôi dạy con trẻ, họ
bắt đầu áp dụng những kiểu dạy con kiểu Mỹ, kiểu Nhật, v.v… Từ đó kéo theo
những “cuộc chiến” ngầm, gây sứt mẻ tình cảm trong gia đình, giữa ông bà và
bố mẹ của em bé xung quanh chuyện dạy con.
Hiện tượng thứ
hai dễ nhận thấy, đó là những tréo ngoe trong sự cẩn trọng và mức độ quan
tâm. Nhiều bậc phụ huynh Việt có thể không đồng ý cho con đi bảo tàng xem xác
ướp vì lo sợ về mặt tâm linh, nhưng lại rất tùy tiện “thả” cho con theo dõi
những chương trình hoặc gameshow giải trí của người lớn, những bộ phim có
hình ảnh bạo lực hoặc kinh dị, thậm chí là cho trẻ em tập hát những bài hát
yêu đương.
Nhiều bố mẹ khi
cãi nhau thường không kiềm chế bản thân, dẫn đến những hành động hoặc phát
ngôn không đúng mực trước mặt đứa trẻ mà không lường được ảnh hưởng. Đã có
rất nhiều bằng chứng khoa học rõ ràng về tác động cả tích cực lẫn tiêu cực
của hành vi bố mẹ đến nhận thức và quá trình trưởng thành của con trẻ.
Chia sẻ thêm
với tôi về lý do phụ huynh Việt đôi khi có thể không cho con đi tham quan ở
những nơi như thế này, ông bố của hai đứa trẻ tôi gặp trong Bảo tàng Anh cho
rằng đó có thể là khác biệt về mặt văn hoá. Điều đó khiến tôi suy nghĩ.
Với những trải
nghiệm và hiểu biết của mình, tôi thấy phụ huynh ở phương Tây nhìn con em như
những thực thể độc lập, vì thế họ coi trọng trách nhiệm trong việc đối xử với
những thực thể độc lập ấy.
Trong khi đó,
đa phần phụ huynh Việt lại nhìn con cái như một phần không thể tách rời của
chính mình, con cái là của cải, là thuộc quyền sở hữu của bố mẹ. Vì thế,
chúng ta cho rằng việc làm bố mẹ trước hết là một quyền, và không ít người muốn
quyết định thay con đủ thứ.
Sự gắn kết của
nét đặc trưng văn hóa ấy có thể làm cho mối liên hệ của bố mẹ và con cái ở
Việt Nam chặt chẽ hơn rất nhiều so với phương Tây, nhưng trong một chừng mực
nào đó lại làm ảnh hưởng rất lớn đến quá trình nuôi dạy con trẻ.
Khác biệt về
văn hóa là những điều sẽ rất khó thay đổi trong ngày một, ngày hai, và cũng
không hẳn kiểu dạy con của phương Tây sẽ tốt hơn, ưu việt hơn. Tuy nhiên, để
trẻ em trưởng thành và hội nhập trong bối cảnh toàn cầu hóa, phải chăng các
bậc ông bà, cha mẹ ở Việt Nam cần ý thức hơn về sự độc lập của con trẻ, hiểu
rõ hơn về quyền và trách nhiệm của phụ huynh để vừa không chi phối, vừa không
buông lỏng con mình một cách thái quá.
(Theo
TuanVietNam)
Lê Đức Tiến, Nghiên cứu
sinh, Đại học Aston (Vương quốc Anh)
|
Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét