Đồng tiền tanh
tưởi
Cập nhật lúc 07:46
"Hồ sơ Panama" đang tiếp tục
rò rỉ những thông tin làm dư luận phát sốt. Mời bạn đọc xem lại bài phân tích
sâu sắc của Lê Quang.
Tổng thống Mỹ được coi là người hùng mạnh nhất thế giới,
quân đội của ông được trang bị tận răng và sẵn sàng dấn bước đến mọi nơi trên
địa cầu khi lợi ích Hoa Kỳ bị động chạm, nhưng ông B. Obama cũng phải lắc đầu
suốt hai nhiệm kỳ khi có người nhắc đến một ngôi nhà văn phòng năm tầng ở
quần đảo Cayman, lãnh thổ hải ngoại thuộc Anh. Như “Hồ sơ Panama” vừa tiết
lộ, Cayman hóa ra ở khắp mọi nơi.
Thiên đường thuế
Ugland House,
ngôi nhà văn phòng nói trên, ở số 335 phố South Church, George Town (thủ phủ
đảo Cayman Lớn), theo lời ông Obama, được The New York Times trích hồi năm 2009 “là ngôi nhà lớn nhất thế giới, hoặc mẹo trốn
thuế lớn nhất thế giới”.
Trên vài mét vuông sau cánh cửa đóng im ỉm cả ngày là
không ít hơn 19.000 công ty lớn nhỏ có chủ nhân từ khắp thế giới. Họ tìm đến
đây không chỉ vì biển xanh, cát trắng và nắng vàng của vùng Caribê, vốn không
mấy thay đổi từ khi được Colombo phát hiện năm 1503.
Với vẻn vẹn
56.000 cư dân (tức khoảng 1/4 quận Ba Đình của Hà Nội), quần đảo Cayman lại
là nơi đăng ký 92.664 công ty, 10.841 quỹ đầu tư thanh khoản (hedge funds) và
226 ngân hàng, bằng cả thành phố nhà băng quốc tế Frankfurt am Main ở Đức,
theo báo Bild năm
2013.
Sự khác biệt cơ bản chỉ lộ rõ nếu ai đó được phép thống kê
xem trong đám chủ sở hữu có bao nhiêu doanh nhân buôn bán vũ khí, nhà độc
tài, người thừa kế tài sản từ 1 triệu USD trở lên, hoặc cũng có khi chỉ là
một nhạc công violoncello tầm thường song tình cờ có bạn nối khố tên là
Putin, cũng có thể là những dâu rể với một họ Tập nào đó...
Nước Anh có lẽ là quốc gia còn nhiều lãnh thổ hải ngoại
nhất hành tinh, nhưng từ khi phải trả lại Hong Kong thì chỉ còn các đảo nhỏ
lẻ với kinh tế nông nghiệp và đánh cá lèo tèo. Bù lại, luật Anh cho phép
nhiều lãnh thổ ấn định mức thuế từ rất thấp đến bằng 0 để thu hút tiền bất cứ
từ nguồn nào.
Sẽ không công bằng khi nói tất cả đều là tiền bẩn, song dễ
hiểu là người thu nhập trung bình không hơi đâu tìm đến tận những hòn đảo xa
tít mù khơi như Virgin, Bahamas hay Cayman. Phải nói ngay là không luật nước
nào cấm đem tiền đến đây đầu tư để lấy lãi cao hơn, nếu số tiền ấy đã chịu
thuế trong nước.
Nhưng nếu ai đó thông qua một hệ thống công ty mẹ con rối
rắm để bí mật chuyển tiền đến các thiên đường thuế thì ắt có gì đó không ổn.
Công ty mẹ, công ty con, công ty ma
Tờ Süddeutsche Zeitung số 3-4-2016 liệt kê ra trong “Hồ sơ
Panama” nhiều ngân hàng trên thế giới, trong đó có 28 của Đức, dính chàm vì
Mossfon (Mossack Fonseca), đã thành lập 15.600 công ty ma như ở Ugland House.
Toàn những tên tuổi khả kính như Deutsche Bank (Đức), UBS
(Thụy Sĩ) cho đến Royal Bank of Canada. Dĩ nhiên cả những nhà băng nhỏ hơn.
Tổng cộng trên 500 ngân hàng đã dùng mẹo này để giúp khách hàng ruột tránh
thuế.
Tránh thuế cao chưa hẳn đã là xấu, chỉ mang tiếng thiếu
trách nhiệm xã hội, nhưng một loạt nhân viên nhà băng sẽ không tránh khỏi cáo
buộc đã nhắm mắt giúp cho khách hàng của mình rửa tiền. Trong thế giới của
thiên đường thuế, nhà băng là một trong những chủ thể quan trọng nhất bên
cạnh luật sư, tư vấn tài sản và thanh tra kinh tế. Ai có nhiều tiền và không
muốn phải nộp đi, người ấy thường không trực tiếp gõ cửa Mossfon, mà tìm đến
nhà băng hay luật sư.
Đoạn còn lại khá đơn giản: ngân hàng thành lập cho thân
chủ một công ty với cái tên tưởng tượng nào đó đặt trụ sở ở thiên đường thuế,
các giao dịch do bên thứ ba được ủy nhiệm làm thay, và tất cả diễn ra sau bức
màn tên là bảo vệ bí mật khách hàng.
Trong 11,5
triệu tệp tài liệu mà Süddeutsche Zeitung nhận được, có thể nhận rõ con đường
lắt léo mà các nhà băng dắt thân chủ mình đi.
Ví dụ, một lá
thư mà Mossfon gửi Commerzbank International S.A. Luxembourg năm 1998: “Nói chung có thể tạo ra một cấu trúc mà
trong đó một khách hàng tư nhân không phải là chủ tài khoản hoặc có thẩm
quyền kinh tế (...). Tuy nhiên, cần người thứ ba và đòi hỏi phải có sự tin
cậy tuyệt đối vào người đó”.
Rồi Jürgen
Mossack, đồng sáng lập Mossfon, giải thích tiếp: “Chủ tài khoản sẽ là người thứ ba, ví dụ Hồng Thập tự hay một
người họ hàng có hộ khẩu ngoài EU. Mossfon thành lập hội đồng quỹ và sau đó
có thể thay đổi tên chủ tài khoản như khách hàng tư nhân yêu cầu”.
Nói cách khác
là Hồng Thập tự được dùng làm “quân xanh” khi ghi tên vào thủ tục sáng lập,
trong khi người hưởng lợi thật sự không hiện diện ở bất cứ đâu. Cuối thư,
Jürgen Mossack cho khách hàng biết mục đích của công ty ma: “Quý vị có lợi thế là có quyền bỏ qua một
cách hợp pháp các câu hỏi về chủ tài khoản, quyền hạn kinh tế và ủy nhiệm
trước nhà chức trách Đức”.
Dịch ra ngôn
ngữ đời thường là có quyền khai báo ít ỏi với cơ quan thuế vụ mà không phải
nói dối. Trả lời câu hỏi của Süddeutsche Zeitung và International Consortium of
Investigative Journalists (Hiệp hội Nhà báo điều tra quốc tế) hôm 5-4-2016,
Mossfon chống chế là không mời khách hàng “giải pháp” để phạm luật và trốn
thuế, mà chỉ qua đó tận dụng lợi thế từ luật hiện hành hoặc tránh bị đánh
thuế hai lần - và hành vi đó “hoàn toàn hợp pháp”.
Đạo đức thuế của người Đức
Trước tiên ta
phải thống nhất về cơ sở xã hội của hiện tượng thuế, bởi vì mọi cuộc tranh
luận thiếu thống nhất về tiền đề sẽ không đưa đến đâu. Lấy ngay ví dụ nước
Đức, vì không ngẫu nhiên mà “Hồ sơ Panama” được chuyển cho hai tờ báo lớn của
Đức - Süddeutsche Zeitung và Focus.
Ở Đức, ai lĩnh tiền lãi từ gửi tiết kiệm hoặc đầu tư bảo
hiểm thì được miễn thuế cho 800 euro đầu (hoặc 1.600 nếu có gia đình), từ đó
trở lên bị đánh thuế như một dạng thu nhập với thuế suất 26,4%, nhiều người
đóng thêm thuế nhà thờ 8-9% nữa.
Nhiều người cảm nhận biện pháp này là phi lý hay ít nhất
là quá cao. Khối Eurozone hằng năm vẫn phải điều chỉnh mức thuế này để tránh
việc người dân đem tiền ra nước ngoài gửi. Mô hình Áo, hoặc nhất là Thụy Sĩ
chắc đã nhiều người biết, do chủ tài khoản không ghi tên mà chỉ đánh số nên không
ít người Đức không ngần ngại ôm cả balô tiền mặt đi “tị nạn thuế”.
Chủ tịch Uli
Hoeness của đội bóng lừng danh FC Bayern Munich vừa ngồi tù vì trốn 30 triệu
euro tiền thuế chỉ là một trong nhiều vụ bị lộ. Một điểm rất... Đức là
Hoeness trong thời gian bị tù vẫn được tại ngoại nửa ngày để tập cho đội
Bayern Munich trẻ, chứng tỏ dư luận ít nhiều “thông cảm” với hành vi “tiết
kiệm thuế” của đương sự? Bản thân một cựu bộ trưởng tài chính liên bang, Theo
Waigel, đã nói ra lời có cánh như sau: “Ai cũng có trách nhiệm đóng thuế, nhưng ai cũng có quyền đóng ít
nhất như có thể”.
Một trong những
đầu sách cẩm nang bán chạy nhất ở Đức tên là 1.000 mẹo giảm thuế hợp pháp, giá chỉ 1,90 euro
nhưng đã giúp cho tác giả của nó trở thành triệu phú sau vài năm đầu. Để đừng
ai hiểu lầm: nhà nước nào cũng sống bằng thuế thu của người dân, và người Đức
có tiếng trọng luật lệ, chỉ kêu ca khi có loại thuế hoặc mức thuế nào mà họ
cảm thấy không ổn - và hình như đó là vấn đề ở tất cả các quốc gia!?
Thu thuế là ăn cướp?
Dù có chối tai hay không, và dù quan điểm sau đây không
chiếm thế thượng phong, thiết tưởng cũng nên suy xét một học thuyết với tên
gọi “Chủ nghĩa tư bản vô chính phủ (Anarcho-capitalism)”. Những người theo
triết lý này gọi hành vi thu thuế, bất cứ ở dạng nào và mức độ nào, là ăn
cướp.
Tuần báo Pháp Philosophie Magazine năm 2012 đã toan đăng một bài phỏng
vấn triết gia Hans-Hermann Hoppe vì quan điểm sau đây:
“Thuế không phải là khoản tiền chi bình
thường cho hàng hóa hoặc dịch vụ, vì người ta không được phép cưỡng lại nếu
không hài lòng với sản phẩm. Không ai bị phạt chỉ vì không mua xe hơi của
Renault hoặc nước hoa của Chanel, nhưng sẽ bị tù nếu không trả tiền để nuôi
các trường phổ thông và đại học công lập hoặc đời sống xa hoa của ông Sarkozy”.
Hoppe cũng thể hiện một lập trường đáng đem ra tranh luận
về công bằng và về cuộc đấu khẩu xung quanh thuế suất lũy tiến, vốn diễn ra
không chỉ ở Tây Âu:
“Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, bất
kể giàu hay nghèo. Có những người giàu nhưng không vì trộm cắp hay lừa đảo,
mà họ giàu vì vất vả làm việc, vì chăm chỉ tiết kiệm, vì chứng tỏ có năng
suất và năng khiếu kinh doanh, đôi khi từ nhiều thế hệ. Những người như thế
không chỉ xứng đáng được để cho yên thân, mà còn phải được tuyên dương là anh
hùng”.
Chậm nhất là đến đây có thể nhận ra lý thuyết này - cho dù
nhiều hàm ý tích cực - phản lại tinh thần của kinh tế thị trường mang định
hướng xã hội của Đức và Bắc Âu vốn đã được thử thách từ hơn nửa thế kỷ nay.
Nhưng để khỏi lạc đề, ta quay lại với phòng tư vấn luật
Mossfon hay xuất phát điểm của vụ “Hồ sơ Panama”, thật trớ trêu, được phanh
phui bởi những tờ báo Đức, có sự tham gia của các ngân hàng Đức, với chủ công
ty tâm điểm cũng là một người Đức nốt!
Suy đoán vô tội?
Thật đáng để hỏi tiếp triết gia Hans-Hermann Hoppe rằng
liệu ông đã biết danh sách khách hàng của Mossfon số đông chẳng phải những
người lao động chân chỉ hạt bột? Rất có thể ông đã nghĩ đến họ khi nói trong
cuộc phỏng vấn không được công bố ở trên:
“Có cả những người giàu, thường trong giới
lãnh đạo chính trị có quyền kiểm soát bộ máy nhà nước cũng như tầng lớp cầm
đầu trong các ngân hàng và công nghiệp cánh hẩu với nhà nước, họ giàu hoặc vì
trực tiếp được tham gia tịch thu, trộm cắp và bịp bợm hoặc gián tiếp hưởng
lợi từ đó. Những kẻ ấy không nên được để yên mà phải bị truy tố và khinh bỉ
như hạng lừa đảo”.
“Hồ sơ Panama” mới phát lộ vài hôm, còn quá sớm để khơi
mào thuyết âm mưu hoặc nhận định có thế lực nào giật dây.
Nhưng danh sách chủ các công ty ma mờ ám không ngẫu nhiên
có các tên sau đây, dù là chưa được phép vội vàng cáo buộc họ: Mauricio Macri
(tổng thống Argentina, cùng bố và em trai làm giám đốc Fleg Trading Ltd. ở
Bahamas do Mossack Fonseca thành lập và sau này giải thể, nhưng không ghi vào
bản khai tài sản năm 2007 và 2008), Sigmundur Gunnlaugsson (thủ tướng Iceland
từ chức hôm 5-4 vì giấu nhẹm công ty ma Wintris Inc., dù luật nghị viện
Iceland đòi phải kê khai cổ phần trên 25% trong một doanh nghiệp khi ứng cử
dân biểu), Salman bin Abd al-Asis (vua Saudi Arabia, cùng vợ và sáu con sở
hữu cổ phần một loạt công ty ma và sử dụng du thuyền đăng ký ở quần đảo
Virgin), Mariam Safdar (con gái thủ tướng Pakistan, sở hữu các công ty ma Nielsen
Enterprises Limited và Nescoll Limited trên quần đảo Virgin và đội lốt chúng
mua đất giữa London), Petro Poroshenko (tổng thống Ukraine, chủ công ty ma
Prime Assets Partners Limited do Mossfon đăng ký tại Virgin), chưa kể đến một
loạt “chuột nhắt” như minh tinh màn bạc Thành Long, ngôi sao sân cỏ Lionel
Messi, cựu đồng nghiệp của Putin ở KGB Valerii Polomarchuk...
Có vẻ như sẽ
còn tốn nhiều giấy mực.■
(Theo Tuổi trẻ)
LÊ QUANG
|
Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét