Đến
loài “đốt không chết” như đỉa còn tuyệt chủng
Cập nhật lúc 15:00
![]()
Thói quen “phun
cho chúng nó chết” đang cực kỳ phổ biến ở VN (Ảnh: BVPL)
Có
người nói đúng quá rồi mà: ẩn chứa sau tấm áo giáp nghèo đói, hiền lành, ngu
ngơ, thiếu hiểu biết là sự tham lam đến độ “ăn giày ăn tất, ăn cả đất
xung quanh”.
Một con
số “sởn da gà” vừa xuất hiện sáng nay.
Chỉ
trong 2 tháng đầu năm, Việt Nam đã chi 51,6 triệu USD nhập khẩu thuốc
trừ sâu và nguyên liệu từ Trung Quốc.
Các bạn
đừng choáng váng vội bởi 51,6 triệu USD “thuốc độc” đó chỉ là 46,5% trong
tổng số 111 triệu USD nhập về.
Nói đơn
giản, mỗi năm chúng ta bỏ ngót nửa tỉ USD để nhập “thuốc độc”.
Tôi nhớ
năm ngoái, những con số báo động đã liên tục được gióng lên.
Nếu
2005, cả nước mới chỉ nhập khoảng 20.000 tấn thì đến 2012 đã nhập tới 55.000
tấn. Năm 2013, một năm “ghi dấu ấn” với một kỷ lục đại nhảy vọt: 112.000 tấn.
Năm 2014, tăng tiếp 3,3%. Và trong mọi dự báo, đánh giá đều để ngỏ khả năng
“phá kỷ lục”.
Những
kỷ lục nhảy vọt này hoàn toàn không đồng nghĩa với sự phát triển thần tốc của
nông nghiệp. Nó chỉ đồng nghĩa với thói quen tưới tắm ngâm tẩm khi những
thống kê chưa đầy đủ cho biết 26% nông dân dùng thuốc ngoài danh mục, không
có quy trình quy phạm gì cả, và phun thật lực, bất chấp mọi quy định về nồng
độ và liều lượng. Vô tội vạ đến mức ngay cả GĐ một công ty thuốc BVTV cũng
“áy náy lương tâm”: hàng trăm triệu USD (để nhập) thuốc bảo vệ thực vật, bấy
nhiêu đó thuốc được sử dụng, mức độ ô nhiễm môi trường là rất lớn.
Còn
những người “vô tội vạ”, họ luôn tự sướng rằng: Chỉ ăn rau nhà trồng riêng.
Tội vạ “thằng khác lo”.
Có
người nói đúng quá rồi mà: Cả dân tộc đang đầu độc lẫn nhau, ẩn chứa sau tấm
áo giáp nghèo đói, hiền lành, ngu ngơ, thiếu hiểu biết, và tham lam đến độ
“ăn giày ăn tất, ăn cả đất xung quanh”.
Có khi
nào VN là quốc gia nhập thuốc trừ sâu, thuốc BVTV lớn nhất thế giới?
Và
những kỷ lục này có liên quan gì đến một dự báo kỷ lục khác: Sẽ có 1 triệu
người bị ung thư vào năm 2020?
Nhưng
mọi sự đang có vẻ rất khó để thay đổi.
Chưa
từng có ai đặt vấn đề là vì sao chỉ việc nhập, sơ chế và bán, vẫn có những DN
thuốc bảo vệ thực vật với tiềm lực kinh tế “nứt đố đổ vách”, thường xuyên
quảng bá thương hiệu trong các cuộc đua xe đạp quốc gia.
Hay câu
hỏi tại sao khi mà 50% lượng nhập khẩu là từ “láng giềng hữu nghị”, nơi nổi
tiếng cấp độ toàn cầu về các thực phẩm hoa quả độc hại.
Ngay cả
thói quen “phun cho chúng nó chết” từ những nông dân vẫn mỉm cười hiền hiền
lành lành nghèo nghèo khổ khổ- đã ai, đã làm gì để thay đổi điều đó ngoài
việc gióng chuông trong phòng máy lạnh?
10 năm
trước, câu chuyện những con đỉa trâu đã chỉ còn là ký ức. Bây giờ, chắc chúng
đã tiệt chủng trừ đỉa công nghiệp để xuất sang chính thị trường TQ. Và trong
tương lai, có lẽ là rất gần thôi, ngay cả việc đào giun câu cá cũng chỉ còn
trong tiểu thuyết!
Hôm
nay, hãy thử vắt tay lên trán đi các bạn. Đến loài “tự nhân bản”, đốt không
chết như đỉa còn không sống nổi!
(Theo
Lao động) Đào Tuấn
|
Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét