|
THIỆT THÒI
VÌ XÃ "HÒN" MÀ KHÔNG CÓ "ĐẢO"
Cập nhật lúc 10:01
Mấy hôm nay trên diễn đàn Quốc hội và qua các báo, dư luận “xôn
xao” về việc các xã đảo tỉnh Kiên Giang không được hưởng “chính sách xã đảo”.
Vấn đề là tại các
quyết định thành lập các xã ấy không có ghi chữ “xã đảo” nên không ai dám áp
dụng thực hiện các chính sách của Chính phủ đối với các xã ấy theo quyết
định 568/QĐ-TTg 28-4-2010 về quy hoạch phát triển kinh tế các xã đảo đến năm
2020 và các quyết định khác có liên quan.
“Đảo” là từ phổ thông
quốc tế chỉ nơi biệt lập với đất liền, xung quanh là biển. Ở địa phương còn
gọi là “hòn” như: thay vì gọi là đảo Tre người ta gọi hòn Tre và khi Chính
phủ ra quyết định lập xã cũng đặt tên xã Hòn Tre.
Việc ban hành văn bản
pháp luật (quyết định 568) có kẽ hở đến độ không hiểu để thực thi là một lỗi
văn bản hành chính rất nghiêm trọng.
Nhưng nghiêm trọng
hơn là từ quyết định của Thủ tướng ban hành năm 2010, vậy mà đến nay mới té
ngửa ra là không áp dụng được vì có xã “hòn” (Hòn Tre) mà không có xã
“đảo”(!).
Vậy 5 năm qua bộ máy
hành chính không thực hiện được một chủ trương này của Chính phủ phải không?
Như vậy dân chúng phê bình “bộ máy trì trệ” là không oan.
Đồng ý rằng cơ quan
soạn quyết định cho Thủ tướng không nói rõ ở phần giải thích khái niệm “đảo”
hoặc giới thiệu “đảo” và “hòn” là một thứ để khỏi rườm rà và cũng không có cớ
để cấp thừa hành chơi chữ ngược lại cấp trên.
Đến đây thì vấn đề rẽ
qua một ngã khác là tinh thần, thái độ trách nhiệm và tình cảm của cán bộ nhà
nước với dân trong thừa hành công vụ. Quyết định 4/HĐBT ngày 14-1-1983 thành
lập huyện Kiên Hải (có xã Hòn Tre).
Quyết định 568/TTg
ngày 28-4-2010 phê duyệt quy hoạch xã đảo, cách nhau hàng chục năm mà khi
triển khai các cán bộ có trách nhiệm có biết trong tỉnh, trong huyện mình có
xã nào là đối tượng của quyết định 568/TTg?
Hay lúc đó hiểu rằng
ở ta không có, mãi đến 5 năm sau mới “hiểu ra” nhưng lại “vẫn thấy” chỉ có xã
“hòn” mà không có “đảo” nên không thực hiện được!
Một chủ trương lớn
của Đảng và Chính phủ bị cấp dưới cho nằm trong tủ hơn 5 năm mà các cơ quan
thanh tra, kiểm tra không biết vậy thì khác nào câu chuyện ngụ ngôn xưa “chén
nào đựng đường chén nào đựng tương, đồng nào mua đường đồng nào mua tương” mà
dân gian ai cũng biết!
Thiết nghĩ cán bộ,
công chức khi làm việc gì hãy đặt vị trí mình là người dân. Trong khi cuộc
sống ở các xã đảo vẫn âm thầm chịu đựng gió bão ngàn trùng; câu hát ru đượm
buồn vời vợi “Lấy chồng đi biển hồn treo cột buồm” phải chăng chưa đủ sức lay
động nhân tâm?
Từ câu chuyện “đảo”
và “hòn”, để dễ phân biệt, tôi đề xuất: Xã nào có chữ “Hòn” rồi thì ra thông
tri đó là xã đảo.
Nếu xã không có chữ
“Hòn” thì thêm vào chữ “Hòn” trước tên xã thì chẳng những ai cũng hiểu mà còn
mang dấu nét đặc thù văn hóa: xã Hòn Nam Du, xã Hòn Bà Lụa, xã Hòn Lai Sơn...
Gọi “xã Đảo Bà Lụa”
hoặc “xã Bà Lụa Đảo” nghe trắc trở quá! Kẹt lắm thì có thông tri: các xã...
thuộc các huyện sau đây... được hiểu là “XÃ ĐẢO” rồi không cần gọi xã X, Y
nào đó có thêm chữ “đảo” hay “hòn” gì nữa.
Ở thành phố Châu Đốc,
An Giang có phường Núi Sam, không cần giải thích ai cũng biết phường ấy có
núi.
Hoặc ở huyện Thoại
Sơn, An Giang có thị trấn Óc Eo ai nghe cũng biết thị trấn ấy chính là nơi
người Pháp phát hiện đầu tiên những di chỉ văn hóa Óc Eo - vương quốc Phù Nam
ngàn năm trước mà cả thế giới đều biết!
(Theo TTO) NGUYỄN MINH NHỊ
|
Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét