|
Về
một "nhà khảo cứu" dối trá và bỉ ổi
Cập nhật lúc 14:47
Gần đây, trong khi nhân dân Việt Nam hồ
hởi kỷ niệm 40 năm giải phóng miền nam, thống nhất đất nước, thì một số trang
mạng của các thế lực thù địch, thiếu thiện chí lại đăng bài viết của TDH bôi
nhọ, xúc phạm đến hai liệt sĩ Đặng Thùy Trâm và Nguyễn Văn Thạc. Đáng chú ý,
dù TDH người tự nhận là "nhà nghiên cứu, phê bình, biên khảo văn
học", song các "công trình" của ông ta lại hầu như không ai
biết tới.
Tự nhận là nhà biên khảo, người nghiên
cứu triết học, và có lẽ để khẳng định tư cách "khoa học" của mình,
trong hai bài viết về cuộc đời, nhật ký của hai liệt sĩ Đặng Thùy Trâm và
Nguyễn Văn Thạc, TDH đã mập mờ khoe rằng, vừa mới xuất bản cuốn sách Minh
triết thật giả ở NXB Văn học năm 2015. Ông ta xưng xưng viết, trong cuốn
sách, đã "huy động đến khoảng 300 nghi án văn học, nghệ thuật, cuộc đời
để làm điểm tựa cho việc tranh biện triết học"! Nhưng TDH khoe khoang
chưa được mấy ngày thì website của NXB Văn học đã có thông báo: "Hiện
nay, trên internet xuất hiện thông tin về cuốn sách Minh triết thật giả - tác
giả TDH, do NXB Văn học xuất bản năm 2015. Sau khi rà soát, kiểm tra NXB Văn
học khẳng định NXB Văn học không hề xuất bản, không liên kết với bất cứ cá
nhân, tổ chức nào xuất bản cuốn sách nói trên. Việc mạo danh này đã ảnh hưởng
nghiêm trọng đến uy tín và thương hiệu của NXB Văn học. NXB Văn học sẽ có ý
kiến với các cơ quan chức năng để xử lý sự việc này"! Như vậy, TDH đã
bịa ra một cuốn sách chưa có mặt trên đời, và ông ta không chỉ khoe khoang mà
còn tỏ ra dối trá.
Sau khi công bố, bài Những phù thủy của
văn nô bị cư dân mạng phản ứng dữ dội, lẽ ra TDH nên xem xét lại mình để phân
biệt đúng - sai nhưng ông ta vẫn "cố đấm ăn xôi", tiếp tục công bố
bài Trả lời các cư dân mạng "bình loạn" về "Những phù thủy văn
nô". Và cả hai bài đã bộc lộ trình độ học thuật, đạo đức nghề nghiệp của
người viết. Sau khi tự cấp cho mình tư cách nhà biên khảo, người nghiên cứu triết
học, ông ta đã công khai lăng mạ nhóm soạn giả tủ sách Mãi mãi tuổi 20 là "bọn
phù thủy văn nô", xúc phạm thô bạo tấm gương chiến đấu và sự hy sinh cao
cả của hai liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc. Không chỉ vậy, ông ta còn
đánh tráo nhiều khái niệm để hạ thấp ý nghĩa của cuộc kháng chiến chống Mỹ,
cứu nước (như coi đó là "nội chiến" chẳng hạn!). Cần dứt khoát
khẳng định hai bài viết của TDH chỉ là tập hợp tạp nham những điều sáo rỗng,
được viết từ thái độ hằn học, nhai lại các luận điệu mà những kẻ chống đối
Nhà nước Việt Nam truyền bá nhiều năm nay. Ở bài viết thứ hai, TDH lộ rõ chân
tướng một kẻ "ăn theo nói leo", thiếu đạo đức nghề nghiệp. Bài viết
dài dằng dặc và lủng củng này chỉ là sự lắp ghép cẩu thả những gì TDH lượm
lặt được trên một số trang web, diễn đàn phi học thuật. Riêng việc sử dụng
bài của tác giả Thiên Đức nào đó để "trả lời cư dân mạng" đã thể
hiện sự yếu kém thảm hại của TDH. Bởi ông ta không biết Thiên Đức đã ăn cắp
nhiều ý tưởng, xào xáo một số điều gọi là "phát hiện", và đòi hỏi
một ấn bản nhật ký trung thành với nguyên tác vốn là ý kiến của NG, PHQ đã
đăng trên một website của người Việt tại CHLB Đức cách đây khá lâu; không
những thế, Thiên Đức còn không ngần ngại ăn cắp từ một số bài viết có mục
đích xúc phạm liệt sĩ Đặng Thùy Trâm từng đăng trên một số website của thế
lực thù địch ở hải ngoại.
Trên thực tế, yêu cầu một ấn bản nhật
ký tuyệt đối trung thành với nguyên tác là điều bất khả. Như dịch giả Đinh Bá
Anh đã bình luận trên facebook cá nhân ngày 5-5-2015: "Cuốn Nhật ký Đặng
Thùy Trâm được gia đình bà chấp thuận xuất bản. Em gái bà là Đặng Kim Trâm và
ông Vương Trí Nhàn, biên tập viên xuất bản, đã biên tập cuốn nhật ký theo
cách mà họ cho là hợp lý, như họ tuyên bố: Tuyệt đối tôn trọng câu chữ của
tác giả, chỉ sắp xếp lại đôi chỗ cho sáng sủa, cắt đi những chỗ họ cho là không
nên công bố. Tôi cho rằng họ không những có quyền làm vậy, mà còn phải làm
vậy... Tôi là người đọc không ít nhật ký, thư, di cảo của các nhân vật khác
nhau. Nói chung, các thể loại này ở đâu cũng cần sự biên tập (theo nghĩa tích
cực nhất của từ này)... Việc bản gốc cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm giờ được đưa
lên mạng là dịp để giới nghiên cứu có thể phân tích những chỗ khác biệt giữa
bản in và bản gốc. Thiết tưởng, những người làm văn bản nên có thái độ và cách
làm việc nghiêm túc để đánh giá các đoạn được biên tập... thay vì hùa theo những
phân tích ở trình độ kém cỏi, những lý thuyết âm mưu nhăng nhít, hay những
bình tán nhảm nhí". Thật vậy, ngay bản thân ông NG - một trong mấy người
"mở màn" cho việc "phân tích động trời" về Nhật ký Đặng
Thùy Trâm cũng đã phải kết luận: "Ba mươi năm sau chiến tranh, lòng
người còn phân tán. Nhưng Nhật ký Đặng Thùy Trâm dường như đã làm được phép
lạ là nó đi tới được với mọi người mà nó vẫn là nó, không uốn éo lựa
lời". Ấy thế mà mấy kẻ vô công rồi nghề như nhà biên khảo tự phong và
vài ba kẻ ăn theo vẫn say sưa khai quật những "nghiên cứu" chỉ đáng
vứt đi nhằm lòe bịp những độc giả ít đọc nhưng ngây thơ, cả tin.
Không có điều gì khác, những người như
TDH chỉ nhân danh tự do học thuật để phủ nhận công lao của những người đã hy
sinh xương máu đem lại hòa bình cho đất nước. Chỉ có thể sử dụng hai chữ
"bẩn thỉu" để chỉ sự xuyên tạc của TDH khi ông ta coi Đặng Thùy
Trâm, Nguyễn Văn Thạc là người "mặc cả" với cách mạng, trong khi
chính ông ta luôn tiếc nuối vì đã tham gia thanh niên xung phong!
Chưa dừng lại ở đó, TDH còn đang tâm
xuyên tạc cả cuốn nhật ký của liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm, bất chấp việc
tên tuổi của chị ghi sâu trong lòng bao người dân Đức Phổ đến những người
lính, thương binh, y - bác sĩ có dịp gặp hoặc nghe kể về chị. Năm 2004, sau
khi đọc "vài dòng lịch sử ngắn ngủi trong cuốn sách Phụ nữ Nam Trung Bộ
trong sự nghiệp kháng chiến cứu nước (1930-1975)", nhà văn Trầm Hương
quyết định ra Hà Nội tìm gia đình liệt sĩ. Nhưng thời gian lưu lại ngắn ngủi
không cho phép chị hoàn thành dự định, chị viết bài Ai biết liệt sĩ Đặng Thị
Thùy Trâm đăng trên báo Phụ nữ Thủ đô từ ngày 22 đến ngày 29-12-2004 mong "độc
giả của báo Phụ nữ Thủ đô biết được thông tin gì về chị Trâm không?". Vậy
TDH đã "khảo cứu" như thế nào mà ông ta dẫn sai ngay cả tên bài
viết của nhà văn Trầm Hương? Hết bôi xấu đời tư của chị Đặng Thùy Trâm, TDH
chuyển sang bới móc việc chuyên môn khi coi chị là bác sĩ khoa mắt mà lại
tham gia mổ cho thương binh, cho rằng chị không cứu thương binh qua khỏi. Đó
là suy đoán bỉ ổi, TDH hoàn toàn không quan tâm tới những việc Đặng Thùy Trâm
đã làm được trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn. Đặng Thùy Trâm và đồng đội làm
nên bao điều phi thường mà những kẻ như TDH không thể hiểu được. Và khi cái
ngày định mệnh ấy đến, chị đã cùng đồng đội kiên trì bám trụ với bệnh xá thay
vì rút lên bệnh viện tuyến trên và đã hy sinh, mà lời kể của một số nhân
chứng cũng như báo cáo quân đội Mỹ ghi lại là bằng chứng xác thực nhất.
Với tâm địa đen tối và sự lươn lẹo của
ngòi bút, TDH và mấy người hùa theo ông ta đã đứng về phía đối lập với lương
tri, và đáng buồn là lại có nhà báo chuyên về văn hóa, lịch sử còn té nước
theo mưa, cổ vũ nhăng cuội trên facebook cá nhân. Lẽ nào họ không quan tâm
đến các comment người đọc dành cho TDH tại các địa chỉ đã công bố bài viết
của ông ta, thí dụ: "Hai bên chinh chiến, tôi không bênh bên nào cả,
nhưng hai vị nêu trên xứng đáng được mọi người kính trọng, tôn thờ. TDH hãy mau
mau tỉnh ngộ và cũng nên nghĩ đến điều quả báo", "Nghĩa tử nghĩa tận,
tại sao TDH lại điên rồ moi móc để bêu xấu người đã khuất? TDH vừa thất đức
vừa bất lương", "Qua việc này thấy rõ TDH là kẻ có tâm độc ác, người
chết rồi mà chết anh hùng, vẫn bị hắn lôi ra bôi nhọ. Người như thế có xứng
đáng cầm bút hay không? Ai có ở chiến trường mới thấy gian khổ, một sống mười
chết. Hèn nhát không thể chịu nổi. TDH quá tàn nhẫn và bỉ ổi",...?
(Theo Nhân dân) VIỆT QUANG
|
Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét