Boxit
Tây Nguyên: Việt
|
![]() |
| Các nhà khoa học chưa yên tâm về hiệu quả dự án boxit Tây Nguyên |
Theo bản kiến
nghị của 12 nhà khoa học gửi Chính phủ ngày 23/10/2014 có nêu rõ về hiệu quả
kinh tế, tài chính của các dự án boxit Tây Nguyên sẽ rất thấp.
Về hiệu quả tài
chính dự án, các nhà khoa học cho hay, tổng chi phí thực tế cho 2 dự án đang
vượt cao hơn nhiều so với dự toán ban đầu, trong khi sản lượng đầu ra không
đạt thiết kế. Ngoài ra, đã phát sinh thêm nhiều hạng mục trong quá trình thực
hiện (ví dụ chi phí xây dựng đường vận chuyển boxit, đường tránh khu dân
cư,... ). Bên cạnh đó, giá khoáng sản hiện nay đang ở mức thấp, dao động khó
lường.
Do vậy, theo
các nhà khoa học, hiệu quả tài chính của hai dự án này càng bị giảm sút, làm
gia tăng sức ép lên nợ công đang tăng cao hiện nay. Hiệu quả kinh tế - xã hội
của chương trình boxitTây Nguyên sẽ không đạt như dự kiến.
"Chúng tôi
nghĩ rằng Chính phủ từ trước tới nay thường được nghe báo cáo toàn là những
thông tin tốt. Vì vậy có thông tin hai chiều đến với Chính phủ là cần thiết
và các nhà khoa học đang cố gắng làm điều đó.
Tuy nhiên phải
thừa nhận chúng ta không nên kỳ vọng quá nhiều mọi việc sẽ có kết quả như
mong muốn. Điều gì cũng phải từng bước chứ không phải ngay lập tức
đạt được. Điều quan trọng ở đây là các cơ quan chức năng lắng nghe và
kiểm tra lại đã phần nào thành công rồi", TS Thái khiêm nhường.
GS Thái cũng
cho rằng, Bộ Công thương lẽ ra nên xem xét thêm khi có các thông tin về tính
hiệu quả của dự án.
Thực tế qua trả
lời của Bộ Công thương thấy có nhiều nhầm lẫn. Ở đây dự án được cho là
hiệu quả vì tính là nhà nước làm đường và chủ đầu tư chỉ trả tiền
thuê nhưng thực ra đầu tư ban đầu lấy đâu ra tiền?.
Rồi điện làm
boxit Việt Nam
đâu có thừa điện?. Trong khi đó sơ chế quặng boxit để sản xuất Alumina
(một thành phần chủ yếu chứa ô-xít Nhôm Al2O3), và sau đó chủ yếu để sản xuất
nhôm bằng phương pháp điện phân là con đường nhiều nước đã đi qua. Công việc
này đòi hỏi tốn kém khá lớn về năng lượng điện, - nhưng đó lại là cái
đang khan hiếm của chúng ta.
Điện phân nhôm
tiêu tốn một lượng điện rất lớn, chi phí cho điện có thể chiếm 25-40%
giá thành. Để làm nóng chảy bằng điện phân 1 tấn nhôm sẽ cần khoảng 13,5 MWh
(Môzambic) đến 16,3 MWh (Nga) để tách nhôm ra khỏi oxigen trong alumina.
Vì vậy, sản
xuất nhôm trong điều kiện bình thường chỉ đem lại hiệu quả khi giá điện thấp
dưới 3 US cents/kWh, thậm chí 2 cents/KWh mới bảo đảm sản xuất Nhôm có lợi
nhuận. Để có giá thành thấp như vậy, có nước đã dành hàng nghìn MW để cung
cấp điện và bán theo hợp đồng dài hạn.
Đối với Việt
nam, giá điện vừa cao và khả năng đáp ứng nhu cầu cũng không dễ. Nếu ta
sản xuất chỉ 1 triệu tấn Nhôm thì nhu cầu điện cũng phải khoảng 13-16 tỷ KWh,
hay là cần dùng toàn bộ công suất nhà máy thuỷ điện Hoà Bình, hoặc hơn 20 nhà
máy tương tự quy mô nhà máy Đa Nhim (Lâm Đồng) khi được xây dựng những năm 70
thế kỷ trước mới đáp ứng được.
Thêm vào đó,
hiện nay cả nước vẫn thiếu điện cho các nhu cầu cấp bách khác của sản xuất và
dân sinh. Nếu làm quy mô lớn một vài triệu tấn nhôm thì cần có những tổ hợp
điện quy mô lớn như ở Phú Mỹ, hàng vài nghìn MW dành riêng cho tổ hợp Nhôm.
Có lẽ đó là phương án không khả thi lúc này, bởi lẽ theo dự báo của các
chuyên gia, từ năm 2017, nước ta sẽ bắt đầu thiếu điện nghiêm trọng, không
thể dựa vào các nguồn năng lượng sơ cấp. Do đó, đã phải tính đến nhập than và
xây dựng nhà máy điện nguyên tử trước năm 2020.
Trong điều kiện
đó, có lẽ khó có thể thực hiện Dự án điện phân nhôm quy mô lớn trước năm 2020
với mức giá thành hợp lý, có khả năng cạnh tranh mà không phải hy sinh công
suất điện tăng lên khó khăn hiện nay cho các dự án điện phân Nhôm.
Hay như công nghệ
cũng vậy. TKV nói là từ bùn đỏ có thể dùng chế được 1 nửa thành thép, 1
nửa đóng bánh.
"Nghe vậy
thì mừng quá nhưng giữa việc làm trong phòng thí nghiệm và quy mô công nghiệp
khác hẳn", TS Thái cảnh báo.
Theo đó, ông
cũng cho rằng hơn lúc nào hết TKV và các nhà khoa học nên có đối thoại cởi
mở, cùng nhau ngồi lại để cùng tính bài toán kinh tế với Chương trình boxit.
"Dù biết
rằng câu chuyện này không đơn giản nhưng tốt hơn cả là Chính phủ nên giao cho
một Nhóm nghiên cứu liên ngành tiến hành phản biện sâu, như đã làm với thuỷ
điện Sơn La.
Có lẽ lúc đó
các nhà khoa học liên ngành, với thông tin đầy đủ và chính xác mới có thể có
tiếng nói đích thực. Nhất là khi dự án khổng lồ này đã có nhiều ý kiến khác
thì cũng nên lập Ban nghiên cứu thẩm định kỹ thêm như quyết định gần đây của
Thủ Tướng Chính Phủ. Khi tiến hành phản biện, các nhà khoa học cần nhất là
được cung cấp thông tin chính xác, toàn diện và sau khi có kết quả nghiên cứu
thì được cấp trên lắng nghe", GS Nguyễn Quang Thái kỳ vọng.
(Theo Đất Việt) Bích Ngọc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét