Làm sao để có “văn hóa từ chức”?
Cập nhật lúc
08:45
(Dân trí) -
“Câu chuyện từ chức còn liên quan đến lợi ích. Không ai muốn từ chức, không
ai dám từ chức và không ai dại gì mà từ chức. Trong khi, nếu xét theo giá trị
hành xử, người ta đặt ra thước đo “khôn” hay “dại” mà nhiều khi từ chức sẽ là
“khôn” chứ…”
Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc trao
đổi với PV Dân trí xung quanh đề
xuất đưa quy định về việc từ chức vào luật Tổ chức Chính phủ.

Đại
biểu Dương Trung Quốc từng thẳng thắn “gợi ý từ chức” trong một phiên chất
vấn thành viên Chính phủ.
Luật
Tổ chức Chính phủ (sửa đổi) lần đầu được đưa ra xin ý kiến UB Thường vụ Quốc
hội ít ngày trước gây chú ý trong dư luận với nhiều ý kiến đề nghị quy định
quy chế từ chức đối với các thành viên Chính phủ. Là một đại biểu từng nhiều
lần nói về chuyện văn hoá từ chức trước Quốc hội, ông nhận xét gì về đề xuất
này?
Tôi ủng hộ. Tuy nhiên, vấn đề đầu tiên,
quan trọng cần bàn đến là quan niệm thế nào là “từ chức”. Từ chức có phải
thuần tuý là một hình thức kỷ luật không hay phải xem đó là một thứ trách
nhiệm cá nhân mà người đó tự lựa chọn khi đó là giải pháp tốt nhất, gì lợi
ích chung?
Chúng ta phải vượt qua được giới hạn
của quan niệm xã hội, quan niệm về danh dự, về con đường phát triển của cá
nhân. Theo tôi, đó là rào cản lớn nhất vì quan niệm từ chức là một hình thức
kỷ luật khiến những người đã từ chức, với cơ chế hiện nay, rất khó có thể trở
lại được vị trí để phấn đấu tiếp.
Xã hội hiện tại vẫn cho rằng từ chức
như là một sự cách chức. Trong khi từ chức có rất nhiều yếu tố. Nhìn về quá
khứ có thể thấy, thời ông cha ta, đôi khi việc từ quan rất đơn giản như cha
mẹ mất người ta cũng có thể xin từ quan để về quê chịu tang chẳng hạn. Rồi việc
không tán thành với quan điểm của cấp trên thì từ quan dường như là chuyện
đương nhiên. Cụ Chu Văn An, đưa sớ xin trảm
tướng nhưng không được để mắt tới thì cụ xin về quê thôi.
Ngoài ra, xã hội xưa rất coi trọng
những người giữ được liêm sỉ. Liêm sỉ là tiêu chuẩn đánh giá quan trọng nhất
trong phẩm chất của người làm quan ngày đó. Liêm sỉ đó dĩ nhiên có yếu tố,
màu sắc của nho giáo nhưng cái đó, theo tôi, ở thời buổi nào cũng cần. Con
người cần tự xử, tự xem xét bản thân mình trước khi để người khác xử.
Từ
góc độ lịch sử, ông có thể nói cụ thể hơn về sự khác biệt trong quan điểm dẫn
đến rào cản đối với việc thực hiện quy định từ chức hiện nay?
Quan niệm về tổ chức của chúng ta hiện
nay, một người đã từ chức thì coi như là một nhân tố thừa, rất khó có đường
thăng tiến nữa. Hệ thống giá trị xã hội cũng chưa tạo ra thông lệ, cổ vũ cho
các cá nhân làm việc đó - nếu hiểu theo nghĩa từ chức là để giữ liêm sỉ của
mình, thể hiện trách nhiệm của mình đối với công việc.
Điểm khác, ngày xưa, quyền của một ông
quan rất lớn nên từ quan rồi một lúc nào đó cũng vẫn dễ dàng được bổ nhiệm
làm việc tiếp. Nhưng hiện nay, quy trình nhân sự, công tác cán bộ phải qua tổ
chức, qua rất nhiều khâu. Và vì thế, việc cách chức không đơn giản và thậm
chí, người từ chức cũng rất khó sử dụng lại.
Như vậy thì nghịch lý ở chỗ, một người
đã có được phẩm cách của người biết từ chức, ít nhất đó là người rất quý. Vậy
mà người quý như vậy, có hành động đáng trân trọng như vậy mà không có con
đường sử dụng nữa thì rất đáng tiếc cho chính hệ thống, cho xã hội. Trong khi
đó, những người vẫn khư khư ôm chặt chức vụ, giữ chặt cái ghế của mình thì
lại vẫn tồn tại được.
Quy chế tạo ra nghịch lý như thế nên
khiến cho từ chức đáng ra là một việc rất tốt đẹp, rất cần thiết thì lại
thành một cản lực trên con đường phát triển của mỗi người, của cả xã hội.
Việc từ chức hiện tại rất nặng nề và nó
không phù hợp với quan điểm tôn trọng những con người có liêm sỉ, thậm chí là
không dùng được con người đó nữa. Việc này liên quan đến cơ chế bổ nhiệm.
Quyền của người lãnh đạo thực tế rất hạn chế mà phải qua một tập thể, một quy
trình phức tạp.
Quy
định về việc từ chức đã có từ lâu trong luật Cán bộ công chức nhưng đến nay
vẫn là một quy định hình thức. Từ chức, theo đó, trong nhiều trường hợp là
cứu cánh, là quyền lựa chọn của người đảm nhiệm chức vụ mà lại không thực
hiện được?
Quy định đến giờ đúng là rất hình thức,
không thực hiện được. Thực ra, câu chuyện từ chức cũng còn liên quan đến lợi
ích nữa. Lợi ích gắn với quan niệm xã hội, gắn với con đường phát triển của
mỗi người khiến không ai muốn từ chức, không ai dám từ chức và không ai dại
gì mà từ chức.
Trong khi, nếu xét theo giá trị hành xử
thì người ta đặt ra thước đo là “khôn” hay “dại” mà nhiều khi từ chức sẽ là “khôn”
chứ - từ chức trước khi bị cách chức rõ ràng là “khôn”. Vì không có cơ chế
nên người ta không có lựa chọn nào khác, đành phải giữ chặt lấy cái ghế của
mình và họ tạo ra những yếu tố giữ chặt lấy ghế bằng các nhóm lợi ích.
Nói
về sự cần thiết của việc đưa quy định từ chức vào luật Tổ chức chính phủ đang
được sửa, có ý kiến cho rằng, dù quy định này đã thể hiện trong luật Cán bộ
công chức nhưng đối với Chính phủ, các chức danh từ Bộ trưởng, Phó Thủ tướng,
Thủ tướng… không chỉ đơn thuần là một cấp bậc công chức mà đó thực sự đã là
những chính khách, việc thể hiện trách nhiệm chính trị đặt ra cũng khác hẳn.
Quan điểm của ông về việc này?
Cơ chế hiện nay đúng là khó vì khi đã
là chính khách, công tác nhân sự rõ ràng phải qua một quy trình, việc “tiến”
hay “thoái” đều khó mà tự lựa chọn. Vậy nên để thực hiện việc này phải đồng
bộ. Đảng cần tạo ra một nhận thức chung và một cơ chế thuận lợi cho việc từ
chức chứ nếu quan niệm từ chức là một hình thức kỷ luật thì đầu tiên, người
từ chức phải ra khỏi Đảng. Mà như thế thì dứt khoát người ta không ra.
Có rất nhiều rào cản để người ta có thể
hành xử một cách bình thường với nguyên tắc đề cao lòng tự trọng.
Là
đại biểu đã từng nhiều lần phát biểu về văn hoá từ chức trước Quốc hội, ông
muốn đề cập đến vấn đề gì trong khái niệm này?
Nếu từ chức không thì nghĩa là chỉ nói đến
một hành vi. Còn những hiệu ứng của hành vi đó đối với xã hội rất quan trọng
vì những người ở địa vị xã hội đó, hành xử của họ tác động rất lớn đến xã
hội, sẽ nhận về sự ủng hộ hoặc không ủng hộ. Nhưng rõ ràng việc từ chức nếu
tạo ra được thành một tập quán thì xã hội sẽ lành mạnh hơn, người dân sẽ tin
tưởng vào nhà nước hơn.
Có người từ chức vì sức ép của dư luận,
có người là vì “tự xử” mình, họ lấy liêm sỉ của mình ra để hành xử.
Ông
cũng là người thẳng thắn “gợi ý từ chức” trong một phiên chất vấn thành viên
Chính phủ tại Quốc hội. Ông có cho rằng, việc sửa Luật Tổ chức Chính phủ lần
này là một cơ hội xây dựng quy chế từ chức trong cơ quan điều hành đất nước?
Tôi chất vấn với mong muốn Thủ tướng
Chính phủ sẽ mở ra cơ chế, để những người đứng đầu không chỉ nhận trách
nhiệm, xin lỗi mà còn hướng tới xây dựng văn hoá từ chức trong Chính phủ.
Đây đúng là cơ hội để xây dựng một tập
quán chính trị tích cực. Nhưng như đã nói, tôi cho rằng, việc này phải tiến
hành đồng bộ – thay đổi cả trong quy định của Đảng và luật tổ chức của Chính
phủ chứ nếu không có đưa quy định vào luật cũng khó thực hiện được. Cần làm
thế nào để tạo ra được một cơ chế cho phép người ta làm được việc đó mà vẫn
không cản đến con đường phát triển của họ.
Xin
cảm ơn ông!
(Theo Dân trí) P.Thảo thực hiện
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét