|
"Hội chứng vô trách
nhiệm" trong đưa tin và bình luận
Cập nhật lúc 16:04
Lâu nay, việc khai thác và công bố thông tin mà không kiểm
chứng, xác minh rõ nguồn gốc đã trở thành một xu hướng đáng quan ngại xuất hiện
trên một số tờ báo ở Việt
Có thể nói gần đây, thông tin từ báo chí, nhất là từ báo
và trang tin điện tử đã trở thành "món ăn tinh thần" không thể
thiếu với nhiều người, nhất là bạn đọc trẻ. Với tiện ích của internet, người
đọc báo và trang tin điện tử không chỉ tiếp nhận thông tin, mà có thể comment
để bình luận; hoặc khai thác bài vở đưa về blog, facebook cá nhân để trao
đổi. Tuy nhiên, việc một số tờ báo có xu hướng câu "view" (lượt
xem) bằng thông tin sốt, sốc, giật gân, không kiểm chứng trước khi đăng tải,
không cần biết đúng sai, thậm chí có tin bài cực kỳ "rác rưởi",... thật
sự trở thành loại thông tin đầu độc người xem và cần phải phê phán. Thí dụ điển
hình của hiện tượng này là việc khai thác tin tức một cách vội vã, thiếu thận
trọng từ báo chí nước ngoài.
Cách đây vài năm, một số tờ báo ở Việt Nam đã đồng loạt
hùa theo báo chí phương Tây vẽ nên chân dung của ông Gaddafi, cố lãnh đạo của
Lybia như là "một nhà độc tài tham lam và lập dị, một tên bạo chúa cuồng
dâm..."; vì thế, người dân Lybia phải "rên xiết" dưới
"ách độc tài tàn bạo"! Người ta đưa tin, bình luận nhưng không đếm
xỉa tới thực tế mà lẽ ra, nếu có trách nhiệm, trước khi khai thác từ báo chí
phương Tây, cần phải kiểm chứng. Bởi nếu kiểm chứng sẽ thấy chí ít trong mục
từ Libya trên Wikipedia viết như sau: "dưới chế độ của Ghadafi, tỷ lệ
biết chữ tăng từ 10% lên 90%, tuổi thọ trung bình tăng từ 57 lên 77 tuổi, quyền
bình đẳng được bảo vệ cho phụ nữ và người da đen, cơ hội việc làm được nâng
cao cho các công nhân nhập cư, hệ thống phúc lợi được đầu tư cho phép người dân
tiếp cận với giáo dục, chăm sóc y tế miễn phí cũng như hỗ trợ về nhà ở. Dòng sông
Nhân tạo là dự án tưới tiêu lớn nhất thế giới cũng được đào để cung cấp nước
ngọt cho Libya. Ngoài ra, việc hỗ trợ tài chính cũng được cấp cho các trường
đại học để trao học bổng và chương trình phát triển việc làm. Do vậy, Chỉ số
phát triển con người (HDI) của
Gần đây, liên quan đến các sự kiện ở Ucraina cũng có nhiều
chuyện để bàn. Như việc một số báo mạng đăng hình lính đặc nhiệm
"Berkut" của
Thông tin về dinh thự của Tổng thống Ucraina Yanukovych bị
lật đổ cũng vậy. Nhiều tờ báo tập trung khía cạnh xa hoa của ngôi nhà mà quên
kiểm chứng để thấy rằng ngôi nhà (hay khu phức hợp) đó là tài sản quốc gia,
có nguồn gốc lâu đời. Khi còn là Thủ tướng (2002), ông Yanukovych đã được cấp
một căn hộ trong khu đó. Sau đó ông thuê lại với giá rẻ. Và đến năm 2010, khi
đắc cử Tổng thống, ông Yanukovych chọn khu này làm nơi ở của mình. Cho đến
khi ông bị lật đổ, việc ai là chủ sở hữu thật sự của ngôi nhà vẫn còn đang là
vấn đề tranh cãi. Thông thường, nhà ở của các nguyên thủ quốc gia ở phương
Tây có tiêu chuẩn cao cấp nhất định, vì đó không đơn thuần là nhà ở mà còn là
nơi tiếp khách của nguyên thủ, có thể coi là một yếu tố góp phần giữ gìn
"bộ mặt" của quốc gia. Vậy việc có ngôi nhà này đâu phải do ông
Yanukovych tham nhũng mà có được? Thế nhưng, thấy báo chí phương Tây làm ầm
ĩ, lập tức một số tờ báo ở Việt
Gần đây, không ít người đọc bày tỏ sự phẫn nộ khi báo chí
giật tít sốc liên quan đến Triều Tiên như "cho 120 chó đói xé xác người
dượng?", "xử tử chú dượng bằng chó đói" và dẫn nguồn tin từ
"báo Strait Times". Rồi hóa ra tin này từ một blogger mà tờ
"Văn hối" của Hồng Kông khai thác. Sau khi xác minh, các tờ báo trên
liền rào rào đính chính đó là "tin vịt", nhưng không hề đưa ra một
lời xin lỗi bạn đọc. Không nhẽ làm báo thì muốn đưa tin gì thì đưa, nếu sai
thì "đính chính" là xong? Gần đây hơn, hơn chục tờ báo giật tít
"đàn ông Triều Tiên buộc phải để tóc giống Kim Jong-un", "Kim
Jong-un áp đặt kiểu tóc "gáo dừa" cho nam giới Triều Tiên"...
Trong khi theo Washington Post, thông tin về việc thanh niên Triều Tiên phải
để kiểu tóc giống nhà lãnh đạo tối cao Kim Jong Un xuất hiện từ một nguồn tin
không đáng tin cậy. Và đường đi của thông tin này là: "BBC dẫn lại bản
tin trên từ blog Elsewhere và từ tờ Korea Times, một tờ báo tiếng Anh của tập
đoàn Hankook Ilbo. Trong khi đó, tờ Korea Times dường như đã lấy câu chuyện trên
từ RFA, một tổ chức phi lợi nhuận được chính phủ Mỹ tài trợ"! Và
"Chad O'Carroll, biên tập viên của trang web NKNews, cũng hoài nghi và
cho đăng tải thông tin từ một độc giả. Người này mới ở Bình Nhưỡng về và
không hề thấy kiểu tóc của ông Kim được nhân rộng khắp nơi".
Lối làm ăn cẩu thả đến vô trách nhiệm của một số tờ báo
hiện nay thật đáng báo động. Nó thậm chí góp phần không nhỏ phụ họa theo
những nguồn tin bịa đặt với mưu đồ xấu, làm ảnh hưởng đến uy tín của một số cá
nhân, đến thể diện của một số nước. Khoản 5 Điều 6, Chương III Luật Báo chí
Việt Nam ghi rõ, báo chí có nhiệm vụ: "Mở rộng sự hiểu biết lẫn nhau
giữa các nước và các dân tộc, tham gia vào sự nghiệp của nhân dân thế giới vì
hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội". Vậy thì với các
thí dụ được dẫn ra trên đây, thử hỏi liệu một số tờ báo (trong đó phần lớn là
báo điện tử, trang điện tử) có làm đúng nhiệm vụ và quyền hạn của mình theo
luật định? Phải chăng những người tổ chức, thực hiện các tờ báo này không cần
luật, không cần biết đạo đức nghề nghiệp, hay chỉ vì giật tít câu view kiếm
tiền mà họ sẵn sàng "đầu độc" người xem?
(Theo Nhân dân) THÁI VŨ
|
Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét