|
Tăng cường sức đề kháng
văn hóa để chống xâm lăng văn hóa
Cập nhật lúc 10:01
QĐND - Triết học văn hóa lấy con người
là nội dung cơ bản của văn hóa, con người vừa là chủ thể sáng tạo vừa là đối
tượng thụ hưởng văn hóa. Con người trong xã hội hiện đại chủ yếu thể hiện
năng lực của mình qua tư cách văn hóa, đồng thời con người cũng là
thước đo văn hóa của đất nước, dân tộc, thời đại. Do vậy, nhiều người đã rất
đúng khi cho rằng, nói đến văn hóa là nói đến con người, phát triển văn hóa
là phát triển con người, đầu tư cho văn hóa là đầu tư cho con người.
Vấn đề không mới nhưng chúng tôi xin
nói lại như vậy để làm điểm tựa cho bài viết của mình: Tăng cường sức đề
kháng văn hóa để chống xâm lăng văn hóa. Rõ hơn là xem xét các giải pháp tăng
cường sức đề kháng văn hóa cho con người.
1. Trong hoàn cảnh toàn cầu hóa hiện
nay, đặc biệt là sự phát triển vũ bão của internet, của các phương tiện
truyền thông, thì cả thế giới như trở thành một... cái làng. Chỉ ngồi một chỗ
và qua một cú nhấp “chuột”, người ta cũng có thể biết được tin tức mới mẻ
nhất ở mọi nơi trên hành tinh. Chưa bao giờ cầu nối giữa con người với con
người, quốc gia với quốc gia, và dĩ nhiên cả cầu nối giữa các nền văn hóa bị
rút ngắn đến mức thấp nhất như vậy. Điều ấy cũng là sự minh chứng cho môi
sinh văn hóa của con người đang ngày càng bị thu hẹp. Một môi sinh chật chội
cả về nghĩa đen và nghĩa bóng. Chỉ vài chục năm về trước muốn giao tiếp với ai,
muốn đi đến một nơi nào đó, với phương tiện nhanh nhất cũng phải đi cả ngày,
có khi cả tuần. Ngày nay, chỉ cần cầm lấy điện thoại di động, muốn biết gì
chỉ cần vào mạng… Con người ngày một đông lên, xu hướng đô thị hóa ngày một
tăng cao, rồi bị hít thở khói bụi công nghiệp, phải nghe bao tiếng ồn, phải
chứng kiến bao tai họa của nhân tai và thiên tai… Cả thế giới này như dồn
lại, co lại, chồng lấn, chèn ép nhau. Thế là cả không gian vật lý và không
gian tâm lý đều tạo ra cảm giác chật chội. Mà chật chội thì thường gây khó
chịu, căng thẳng. Đây là một trong những nguyên nhân chủ yếu khiến con người
dễ bị bức xúc trước một vấn đề có khi chỉ là nhỏ nhặt. Từ bức xúc dẫn đến
manh động là khoảng cách không xa. Tình hình sẽ ngày càng phức tạp hơn nếu
con người không có cách giải quyết phù hợp.
2. Tiếp biến văn hóa là một khuynh
hướng không thể cưỡng lại. Tiếp biến bao giờ cũng có hai mặt. Con người luôn
được tiếp nhận cả mặt tích cực lẫn tiêu cực từ khắp nơi trên thế giới. Điều
quan trọng nhất là phải bồi dưỡng một bản lĩnh văn hóa cần thiết để chế ngự
cái xấu mà tiếp thu cái tốt. Ví dụ, rất khó để ngăn cấm trẻ em vào các trang
mạng xấu trên internet, do vậy chỉ có cách giáo dục cho các em phân biệt ở
tuổi ấy thì nên đọc, nên xem những khu vực kiến thức này, ở các địa chỉ kia…
Vì thế giải pháp cơ bản, quan trọng nhất là giáo dục nhân cách văn hóa. Nhất là
ở độ tuổi mẫu giáo, tiểu học thì điều trước tiên là quan tâm đến việc dạy
người trước rồi mới dạy chữ. Cách dạy nhồi nhét kiến thức ở cấp tiểu học (và
cả trung học cơ sở) hiện nay vừa phản khoa học vừa phản văn hóa, vì nó bắt
các em làm người lớn quá sớm, vất vả quá sớm, khôn quá sớm so với độ tuổi cần
được chơi nhiều hơn học. Trong việc dạy người thì phải coi trọng hàng đầu
cách ứng xử văn hóa. Câu chuyện thầy đánh trò rồi trò đánh lại thầy vừa qua
chính là sự minh chứng cho người thầy đã không coi trò như một nhân cách văn
hóa mà đối xử với trò quá thô bạo. Còn trò đánh lại thầy thì quả là sự không
thể chấp nhận vì nó vi phạm nghiêm trọng một mẫu mực trong ứng xử văn hóa
truyền thống giữa người với người. Lại có những người trẻ muốn thể hiện cái
tôi lớn thì viết tên mình (có khi còn làm thơ) lên di sản thiên nhiên hay di
sản văn hóa. Đó là lối ứng xử rất đáng chê, vì họ không hiểu giá trị nhân văn
của thiên nhiên, của quá khứ lịch sử. Điều này cho thấy chúng ta chưa quan
tâm đúng mức tới việc giáo dục tư cách văn hóa cho trẻ em. Có một thực tế dễ thấy:
Trong nhà trường phổ thông hôm nay môn giáo dục công dân chưa được đánh giá
đúng, bị coi là môn phụ, thậm chí giáo viên nào dạy cũng được.
3. Hiện nay trẻ em mê chơi game trên
mạng (mà là những trò độc hại xa lạ với văn hóa Việt) hơn mê học bài; biết
tên các danh thủ bóng đá, các tài tử nghệ thuật thế giới hơn là biết các danh
nhân văn hóa Việt
4. Những hiện trạng trên dẫn tới phải
có những giải pháp quản lý văn hóa một cách chặt chẽ về mặt nhà nước. Tại sao
có quy định hẳn hoi mà vẫn có nhiều sinh viên (là trí thức) khi đến Văn Miếu
vẫn sờ, thậm chí còn ngồi cả lên đầu rùa? Tại sao tình trạng “chặt chém”
khách du lịch diễn ra thường xuyên? Tại sao lại có thịt thú rừng bày bán la
liệt ở khu vực lễ hội lẽ ra phải là một không gian trong lành, chay tịnh, hòa
hợp với thiên nhiên…? Vì ý thức kém của con người, và rõ ràng có nguyên nhân
từ phía cơ quan chủ quản chưa có một điểm tựa pháp luật để răn đe, xử phạt. Nghĩa
là chúng ta phải sớm luật hóa lễ hội, phải có những văn bản pháp quy dưới
luật làm căn cứ để quản lý. Không chỉ lễ hội mà còn bao phương diện khác của
văn hóa đời sống cần được luật hóa, như chuyện đánh cãi nhau, chuyện đổ rác
sai quy định… Những điều này trong Bộ luật Hồng Đức cách nay trên dưới sáu
trăm năm lại được ghi rất cụ thể. Ở nông thôn nên phục hồi các hương ước, tất
nhiên chỉ giữ lại những điều gì tiến bộ và phù hợp với thời đại mới. Bởi
hương ước chính là văn hóa, là pháp luật thành văn đã tồn tại, được thử
thách, được chấp nhận trong lịch sử. Hương ước cùng với pháp luật hiện đại sẽ
cùng nhau quy định những ứng xử văn hóa, giữ cho con người hài hòa giữa văn
hóa truyền thống và nếp sống văn minh công nghiệp.
5. Chúng ta đang sống trong thời đại
bùng nổ thông tin, thời mà ai cũng có thể phát ngôn, ai cũng có quyền bày tỏ
chính kiến qua các phương tiện truyền thông, đặc biệt là trên các trang mạng
xã hội. Ai cũng có thể nghe, tìm hiểu bất kỳ một quan điểm nào đó có thể là
cực đoan, có thể là sai trái. Đây chính là con đường xâm lăng văn hóa cần
phải cảnh giác nhất và cũng khó ngăn chặn nhất. Có một quy luật tiếp nhận
thông tin là người đọc hay quan tâm đến những phát ngôn ngược với quan điểm
chính thống, vì nó lạ, gây tò mò. Lợi dụng điều này, nhiều blog cá nhân,
nhiều trang mạng nước ngoài, để thu hút lượng người đọc bèn cố tình đưa ra những
thông tin sai lạc, thậm chí phản động. Chống lại những ý đồ này thì giải pháp
lâu dài và cơ bản vẫn là sự tuyên truyền giáo dục phân biệt đúng sai cho mọi
người dân, mọi lứa tuổi. Trước hết là tăng cường niềm tin của nhân dân vào sự
lãnh đạo của Đảng, vào bản chất tốt đẹp nhân văn, vì con người của chế độ.
Nhưng niềm tin của người dân chỉ có thể được củng cố khi họ tin tưởng vào sự
liêm khiết, trong sạch, bản lĩnh của những người lãnh đạo họ. “Con sâu làm
rầu nồi canh”, từ một số hiện tượng cán bộ suy thoái đạo đức, lối sống, sống
xa cách dân, quan liêu, tham nhũng... người dân sẽ nghi ngờ tính trong sạch
của cả một bộ máy. Kẻ thù sẽ lợi dụng khoét sâu, tung hỏa mù, đánh lạc hướng…
Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhiều lần nhắc nhở cán bộ phải “Cần, kiệm,
liêm, chính”, cũng là bốn nội dung chủ yếu của đạo đức cách mạng, với người
cán bộ thời nay càng phải lấy đó làm mục tiêu phấn đấu, tu dưỡng. Bác Hồ từng
mượn lời các bậc đại Nho, cũng là những nhà văn hóa lớn của phương Đông và
nhân loại để nhắc nhở về tư cách văn hóa người lãnh đạo: “Cụ Khổng Tử nói:
“Người mà không liêm, không bằng súc vật”. Cụ Mạnh Tử nói: "Ai cũng tham
lợi, thì nước sẽ nguy” (Hồ Chí Minh toàn tập, Nxb Chính trị Quốc gia, 1996,
tập 5, tr 641). “Cụ Khổng Tử nói: Mình có đứng đắn, mới tề được gia, trị được
quốc, bình được thiên hạ” (Sđd, tập 5, tr 644).
Cơ thể con người càng khỏe mạnh thì
càng có sức đề kháng trước các yếu tố bất lợi của thiên nhiên, thời tiết.
Chống xâm lăng văn hóa thì điều trước tiên là tăng cường cho cơ thể con người
những phẩm chất cao về văn hóa, nhất là đối với những người là cán bộ, đảng
viên.
(Theo QĐND) NGUYỄN
THANH TÚ
|
Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét