09:20
|
Trong
đám đông thiếu một anh hùng
TP - Thiếu nhiều thứ và thiếu anh
hùng trong đời sống hôm nay- nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ chia sẻ cảm xúc về
hội chứng hôi của và những thói hư tật xấu khác của người Việt.
Xem hình ảnh và nghe nạn nhân, nhân chứng kể
lại vụ hôi bia ở Biên Hòa, tôi lại nhớ chị từng nói trong “Thành phố đi vắng”
(Giải thưởng Hội Nhà văn VN) chị viết nhiều về “ngu, tham, hèn, ác”- bốn đặc
tính của con người. Vụ hôi bia này, tham và hèn ác không nói làm gì còn ngu
dại có thể là, chỉ vì mờ mắt trước vài lon bia mà phải trả giá, cả xã hội lên
án thậm chí có thể bị cơ quan điều tra xử lý.
Vụ này, nhẹ nhất cũng phải gọi là tật “của người
bồ tát, của mình lạt buộc”, “của mình thì giữ bo bo, của người thì để cho bò nó
ăn”. Ngay những người không hôi nhưng chứng kiến trong thờ ơ vô cảm cũng có thể
thuộc nhóm này?
Chuyện người ta ào ra cướp lon bia hay bê nguyên thùng bia chạy
trước sự van xin của nạn nhân, rõ ràng đúc kết cả bốn “đức tính”. Tham, muốn
sở hữu tài sản người khác. Hèn, sẵn sàng uống (hoặc phân phát) một hay nhiều
lon bia cướp được một cách hỉ hả- và ác, biến mình thành kẻ cướp, đàng hoàng
mà cướp.
Tôi từng chứng kiến có người cầm túi rác, lẩn khuất rất gian
trong bóng tối để sang cửa nhà hàng xóm vứt trộm xong tíu tít chạy về sợ bắt
quả tang, trong khi mỗi chiều muộn đều có xe chở rác thu gom thì không vứt.
Hỏi thời này có nhiều người giàu không mà đám đông lại sa sút nhân cách đến
vậy? Rất nhiều người giàu. Tiền mua được nhiều thứ, không mua được văn hóa,
văn minh. Tiền không làm ông hai tay hai điện thoại vài trăm triệu, ngồi ghế
hạng C trên máy bay nhưng co chân đi tất bốc mùi gác vào ghế đằng trước có
phụ nữ, ngủ ngáy hồng hộc kèm hơi thở nặng mùi. Chợt nghĩ, nếu người này gặp
xe tải với những thùng bia đổ, chắc sẽ hôi một ít.
Chưa bao giờ đời sống tỷ lệ nghịch giữa hiện đại và vô cảm đến
vậy. Bất cứ chuyện gì rất vớ vẩn xảy ra, lập tức một đám đông xuất hiện nhưng
lại thiếu một người hùng.
Một hôm đi trên đường Quang Trung thấy hàng
người rất dài, giật mình nghĩ hay lại có khuyến mại, miễn phí gì đây. Là vì
ám ảnh hội chứng tranh cướp đồ ăn thức đựng ở phố Đoàn Trần Nghiệp và mấy vụ
tương tự. Đoạn phố Quang Trung này có Trung tâm Giao lưu Văn hóa Nhật Bản,
biết đâu hôm ấy có sushi hay trà đạo miễn phí. Cũng may hình như không phải,
trông có vẻ toàn sinh viên, có lẽ xếp hàng để “giao lưu văn hóa” thật. Đấy,
bây giờ ý nghĩ của mình lại đâm ra u ám, tệ như vậy.
Chị nói về văn hóa, văn minh. Một số vị cướp bia
ở Biên Hòa đã tự động trả lại, có lẽ không hẳn do bị lên án hay sợ công an xử
lý, mà có khi cuộc hôi, cướp là hành động bột phát a dua của họ, tĩnh trí lại
mới thấy mình sai. Có người cả nhà không uống bia, con gái nói “nhà mình có ai
uống bia đâu mà mẹ lấy” song cũng tiện tay khiêng một ít, tưởng đâu mình đang
nhặt được của giời ơi, trời cho. Họ đã không có được phản xạ chuẩn, tâm lý
chuẩn, trước đó không được hưởng sự giáo dục chuẩn. Số này đông lắm.
Nhớ hồi đi Mỹ cách nay hơn chục năm, chị như một
con mụ kèn kẹt, suốt ngày săm soi đoàn mình- khoảng chục mống xem có ai làm gì
thất thố, có ngả ngớn nói cười và tranh thủ uống rượu “chạc” rồi họp chợ trên
máy bay bay chặng dài, hay lờ tiền “típ” cho bồi, hay nước mắm rang cơm nấu mỳ
dài dài làm Tây trong khách sạn chết khiếp, “mấy nghìn đô người ta cấp cho thì
tiêu đi chứ, định bê nguyên cục về nhà à”. Có ông nhà thơ không biết vi tính
ngày nào cũng nhờ gửi hai thư điện tử cho vợ và bồ. Tôi và anh Nguyễn Việt Hà
phải thảo hai bức nội dung hệt nhau chỉ địa chỉ là khác. Bức thì đề “Em và hai
con thương yêu”, bức thì “Em và một con thương yêu”. Nhà thơ này còn có niềm lo
lắng mình mà vắng mặt thì thiệt mất suất áo phông (quà của phía mời)…
Ôi, nhắc lại chuyện đi Mỹ ngày đấy, chị không
biết một bí mật khác, xuất phát từ sự kèn kẹt khiến vài người nhìn tôi không
còn lung linh như trước. Họ nghĩ tôi sẽ rượu say khướt, mắt long lanh lang
thang trong trời mưa tuyết để tìm tứ văn thay vì chằm hoằm lo xem ai về khuya
quá không kịp sáng mai dậy lên đường chuyển thành phố, hay mắt long sòng sọc
tranh luận chuyện nước Mỹ nhân quyền thì tao có quyền đụng chạm người mày
thoải mái...
Ngày đó, chúng ta đều căng thẳng. Tôi, chị và vài người thỏa
thuận ngầm là chia nhau mấy góc trong một cuộc tiệc để giữ những người hứa
hẹn khi say sẽ có hành động khiếm nhã mất kiểm soát và đủ thứ phát sinh bất
thình lình. Một chuyến đi quá nhiều biến cố đến nỗi có lúc ta nhãng quên bớt
điều tốt đẹp hay ho cần tận hưởng, mà lại tập trung giảm thiểu rủi ro trong
đoàn.
Những ngày đó, đúng là hoàn cảnh xô đẩy, khách quan tác động mạnh
đến nỗi, chúng ta (tôi và chị) không ai bảo ai, cùng xúc động và thấy quý mến
đột biến một, lung linh hình ảnh vài người đàn ông ở ngoài chỉ vì người ta
ứng xử lịch sự thay vì làm thơ hay hay dở - điều mà khi ở Việt Nam, không bao
giờ mình nghĩ thế.
Và đúng là thiếu một anh hùng ra tay dẹp loạn,
cứu nhân độ thế- từ vụ nhỏ lẻ cướp bia cho đến chuyện lớn. Các hiệp sĩ bắt
cướp của Sài Gòn giờ cũng trôi dạt nơi đâu.
Nhiều năm trước nước Áo có vụ chấn động, bố đẻ
giam con gái dưới hầm hãm hại mấy chục năm liền, cả thế giới chê cười gọi đất
nước của âm nhạc là “đất nước của hầm”. Ở ta bây giờ cũng không thiếu bất cứ
loại tội ác gì.
Sau 6 công nhân chết bỏng ở Zone 9, đến con số 6
khác- chết vì rượu độc (chắc cũng cháy, bỏng hết ruột gan) do bị pha nhầm cồn
công nghiệp, tức là loại dùng đánh vec-ni. Rồi gia đình công nhân đi làm để con
ở nhà, đứa lớn thoát được còn đứa 3 tuổi một ngày sau mới tìm thấy trong đám
cháy tập thể. Những chuyện này đều trở nên bình thường, tôi đoán người chăm đọc
báo như chị chắc cũng không vương vấn lâu?
Tôi vương vấn từ lâu rồi, không chỉ do đọc báo. Nó ám ảnh mình,
đến nỗi ra Thành phố đi vắng với tỷ lệ 3/4 truyện về “ngu tham hèn ác” và vô
cảm. Thật tâm, tôi không định viết nhiều về điều tồi tệ vì lần nào viết xong
một truyện cũng buồn song cứ viết là bị kéo vào ám ảnh đó. Nhưng rồi thời
gian trôi, hàng ngày đối mặt quá nhiều tai họa, cũng có phần nhàm (quả là tệ).
Nói rộng ra, tôi thấy người Việt hay xúc động lo âu trước những
tai họa, tin tức ở đâu xa xôi nhưng lại quên số người mỗi ngày bị ung thư,
ngộ độc do thực phẩm tẩm ướp hóa chất, hít không khí nhiễm khuẩn hay tai nạn
giao thông chết cả tiểu đội, trung đội- ở chính xứ mình.
Hôm nay tôi đi họp, xong ra cà phê rồi ăn cơm bụi, tức là tiếp
xúc với đám đông. Những khuôn mặt trĩu nặng bên ly cà phê thơm nồng ngày
lạnh, lơ đãng nhìn vỉa hè phẳng đang gỡ gạch thay vỉa hè mới (cuối năm nào
cũng thế), rồi bàn chuyện đám ma ông Mandela, tầm cỡ thế giới mà lọt thằng
phiên dịch giả, hay chú ruột lãnh đạo Triều Tiên bị xử tử thật rồi. Lại những
chuyện ít liên quan, còn chuyện chồng chém vợ bay con ra ngoài có lẽ cũng qua
nhanh thôi.
Tại cuộc họp báo Festival Huế 2014, lãnh đạo
tỉnh này tự hào ở đâu chặt chém du khách lễ hội chứ Huế không khi nào.
“Festival gần nhất, 2012, gần 5.000 bài báo không bài nào phản ánh có hiện
tượng này. Có vụ ăn cắp điện thoại di động của đại sứ
Tôi từng nói: “Người tốt thời nay co ro cô đơn”. Hôm bác Giáp
mất, tôi nghĩ khác. Hóa ra lâu nay người dân bị mang tiếng vô cảm không phải
là tất cả. Hóa ra không phải cứ hở ra là bị cướp hay mất. Nhìn những bãi xe,
thùng bánh mỳ thùng nước miễn phí dọc con đường, thấy lòng người dân nhân ái
và phi vụ lợi thế nào. Trong từng đoàn người đến viếng, tôi chắc có rất nhiều
người đời họ không mấy khi kiên nhẫn xếp hàng thế này. Dám chắc có rất nhiều
dân anh chị nóng tính, chạm cái là “múc” ngay. Và nhiều tên trộm... Nhưng lúc
đó, họ khác. Tôi đã đi tất cả những con đường quanh Hoàng Diệu, nhà tang lễ,
thấy ấm lòng, để cho nước mắt chảy không chỉ vì tiếc thương mà vì thấy chưa
mất hết điều đẹp đẽ. Thấy người Việt vẫn biết trân trọng nâng niu điều thiêng
liêng.
Nhưng rồi tuần trước vào Sài Gòn, quên mất chuyện cướp giật trong
này cao thủ. Cả con đường không thấy ai đi mà mình vác điện thoại ra nghe. Y
như rằng mọc ra thằng cướp như đất nứt chui lên. Tôi đeo cái túi, người bạn
đi cùng mắt lác xệch sợ hãi giật cất ngay vào cốp xe. Hiện thực nghiệt ngã ùa
về.
Để tìm ra nguyên căn gốc rễ của chuyện hôi của hay sự tàn độc của
con người nơi này nhưng lại tỏ ra nhân ái vị tha nơi khác, tôi nghĩ, phải
quay về vấn đề đức tin. Những người đi trước hãy tạo đức tin cho thế hệ đi
sau như một thứ ánh sáng soi rọi, khiến người ta bớt dần cái tối trong mình,
hướng trái tim, ánh mắt về nơi ánh sáng để hoàn thiện mình mỗi ngày.
Vâng, nhà văn Bùi Ngọc Tấn cũng nói trên báo
Tiền Phong rằng “sung sướng thay là những kẻ có niềm tin”, và dù lỗi của thế
hệ ông là đã “tin tưởng quá” nhưng còn hơn con cái ông bây giờ- như ông nói
“tôi thương chúng vì chúng chẳng biết tin vào cái gì”. Cảm ơn chị.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét