21:02
|
Bố trăng hoa, con gái bị đá đau
Nghe con gái sụt sùi kể khổ rằng chàng người yêu biết cô mang
thai đã có ý chạy làng, ông Mã giận lắm, quyết ‘tìm thằng mất dạy bắt nó chịu
trách nhiệm’.
“Bác với cháu cũng cùng
một giuộc mà”
Ông Mã bị vợ bỏ, có cô
con gái 21 tuổi, rất xinh đẹp và hấp dẫn. Cô yêu một anh chàng cũng đẹp trai,
gia cảnh cũng khá, hơn cô 3 tuổi. Hai người qua lại được gần một năm thì anh
chàng kia thưa đến dần, còn cô Hạnh con gái ông ngày càng buồn bã. Một hôm,
thấy con bỏ ăn bỏ học, nằm bẹp bí trong nhà, ông biết có chuyện, liền truy
hỏi bằng được. Con gái ông khóc òa, nức mở mà rằng anh ấy chán con rồi, bỏ
con rồi. Ông nói khóc làm quái gì, đời còn dài giai còn đầy, còn bao nhiêu
hot boy đang xếp hàng chờ con kia kìa, thằng ấy đã là cái đinh gì chứ.
Hạnh bảo nhưng bố ơi
con chỉ yêu anh ấy, rồi khóc to hơn: “Mới cả con có bầu rồi. Hồi chưa có bầu,
anh ấy còn yêu con một chút, đến khi con báo có bầu thì anh ấy không thèm gặp
con nữa. Con gọi điện mãi anh mới nghe, bảo cứ đi hút đi anh cho tiền. Con
nói sợ sau này vô sinh, anh mắng con, bảo nói không nghe thì từ giờ tôi với
cô chả liên quan gì nữa. Giờ thì anh ấy không nghe điện thoại nữa, hu hu”.
Ông Mã giận lắm. Ông có
mỗi một mụn con gái; lúc nào cũng tự hào con có nhan sắc, sau này thế nào
cũng kiếm được tấm chồng giàu có, biết chiều chuộng, nâng niu. Ông bảo con
nín đi, bố sẽ tìm nó bằng được bắt nó có trách nhiệm. Tìm được thằng rể hụt,
ông kêu nó vào quán bia “nói chuyện đàn ông với nhau”.
“Bác rất hiểu tâm lý
thanh niên chúng mày, nên không có cấm đoán gì cả. Lớn hết rồi, yêu đương,
quan hệ tự do. Thế nhưng là thằng đàn ông phải có trách nhiệm…”, ông Mã chuẩn
bị đề cập đến cái bầu của Hạnh thì anh chàng kia đã đặt cạch cốc bia xuống,
cắt lời trong khi tay xua lia lịa: “Thôi thôi cháu hiểu rồi bác không phải
nói nhiều. Cháu đã bảo Hạnh đi hút đi, tiền bác sĩ, thuốc thang hết bao nhiêu
cháu trả. Không phải trách nhiệm thì là gì? Giờ này đẻ làm sao được mà đòi
đẻ, bác phải giải thích cho nó hiểu”.
Ông Mã tức quá, chỉ mặt
bạn trai của con, mắng là đồ lừa đảo, khốn nạn. Chàng rể hụt vẫn ung dung
uống bia, cười nhạt: “Cháu cứ tưởng trong chuyện này, chúng ta dễ hiểu nhau
hơn người khác chứ nhỉ. Cháu với bác cùng một giuộc, cũng là dân đú cả, sao
bác lại nói với cháu đã ngủ thì phải cưới, cứ như mấy ông nông dân thế? Nếu
ngày xưa bác ngủ với cô nào lấy cô đó, làm ai có chửa cưới người đó, thì bây
giờ bác mấy vợ rồi?”. Rồi trong khi ông vẫn còn nghẹn họng chưa nói gì được,
anh chàng kia đã tươi cười đứng dậy: “Cháu về trước đây. Bác trả tiền nhé,
bác mời mà”, nói rồi cút thẳng.
Nếu như gã bạn trai của
Hạnh không bỏ đi thì ông Mã cũng cứng họng, bởi từ khi mới lớn đến giờ, chưa
bao giờ ông giảm cái tính trai lơ đàng điếm, gái gú tưng bừng. Trước khi lấy
vợ, ông đã kịp làm cho dăm bảy cô gái phải phá thai, vài ba cô khác ôm hận sinh
con không bố, nát một đời hoa. Sau khi lấy vợ, ông làm cho vô số người đàn bà
khác mắc tội ngoại tình, có mấy cô bỏ chồng để theo ông, rồi sau đó hận ông
đến tận xương tủy khi biết mình là thứ đồ chơi hết đát, mấy cô khác bị chồng
bỏ hoặc hành hạ đến thân tàn ma dại.
Không chỉ phá nát gia
đình người khác, ông Mã còn phá nát gia đình mình. Mẹ của Hạnh bỏ đi khi cô 7
tuổi, do hết chịu nổi tính trăng hoa, dâm đãng của chồng. Từ đó, ông không
lấy vợ nữa, nhưng cho đến nay khi đã ngoài 60 tuổi, chưa bao giờ ông không có
gái, chỉ có “chất lượng” gái giảm đi theo thời gian và phong độ của ông mà
thôi. Giờ thì nhiều khi, ông phải bỏ tiền ra để có tình. Quả thật, ông chả có
tư cách gì để mắng bạn trai của con mình.
Nỗi oan trái “đời con
khát nước”
Đã có không ít cô gái,
chỉ vì “danh tiếng lẫy lừng” của bố mà bị gia đình bạn trai phản đối chuyện
cưới xin, dù bản thân các cô là người chừng mực, đứng đắn. Nhưng cũng nhiều
trường hợp khác, lối sống phóng đãng của người cha cũng “lây nhiễm” cho con
gái họ, khiến các cô khó khăn trong chuyện kiếm được chồng “cho đáng tấm
chồng”. Ông Sơn là một trường hợp như vậy.
Ông vốn là ca sĩ của
một đoàn văn công tỉnh, không chỉ có giọng hát quyến rũ, truyền cảm mà còn sở
hữu vẻ đẹp trai lãng tử, làm xiêu lòng biết bao nhiêu thiếu nữ và thiếu phụ.
Là nghệ sĩ, ông tự cho mình cái quyền “sống bản năng”, tức chiều theo mọi dục
vọng của mình, không cần nề hà đến các chuẩn mực đạo đức. Ông lý luận rằng,
tình yêu không có tội, rung động trước một nhan sắc là bản năng của trái tim
nghệ sĩ.
Và thế là bao nhiêu
nhan sắc đi qua ông, giúp ông hát hay hơn, thấy cuộc đời đầy những cung bậc
cảm xúc tuyệt diệu, còn bản thân các cô như đóa phù dung vì ông mà rũ xuống
ngay trong một buổi chiều, ông cũng chẳng bận tâm.
Bà vợ hiền lành của ông
từ lâu đã cam chịu, chỉ dốc lòng nuôi hai đứa con gái. Hai cô giống ông, đều
hát hay và đẹp rực rỡ. Sớm xác định đi vào con đường ca hát, họ bỏ dở học
hành, tham gia các lò luyện ca sĩ, nhưng rồi chuyện học nghề hát cũng chẳng
đâu vào đâu. Các cô rèn luyện thì ít, tham gia vào các cuộc chơi, cuộc tình
thì nhiều, trưa nay ngủ với người này, tối đã “vui vầy” với người khác. Người
mẹ sợ hãi, khuyên can thì các cô bảo: “Đức hạnh như mẹ, cuộc đời có lúc nào
hết khổ, hết thiệt không?’.
Hiện nay cô lớn cũng
mới 26 tuổi, cô bé 23, với người thành phố thì còn lâu mới đến tuổi ế. Nhưng
mọi người biết đến họ đều khẳng định hai tiểu thư này khó mà lấy được chồng.
Bởi họ chẳng những có một ông bố phóng đãng nổi tiếng mà bản thân còn công
khai trác táng, sống bằng tiền đàn ông. “Cũng đáng đời ông ta, hại biết bao
đời con gái, giờ chính con mình là đồ chơi cho người ta”, không ít người nói
như vậy.
Nạn nhân của các ông bố
“dân chơi” không chỉ có con gái. Anh Trung, 26 tuổi, cũng đã bị người yêu bỏ
vì hạnh kiểm của bố mình. Hai người yêu nhau chưa lâu, nhưng có ý định xây
dựng mối quan hệ lâu dài, nghiêm túc, nên Linh đồng ý về ra mắt gia đình anh.
Thế nhưng khi vừa nhìn thấy “bố chồng tương lai”, Linh đã tái mặt. Nói chuyện
một lát, cô giả vờ có điện thoại rồi cáo có việc bận đột xuất, xin phép về
chứ không ở lại dùng bữa như đã định. Linh tắt máy mấy hôm rồi nói chia tay
Trung qua điện thoại.
Qua một người bạn của
người yêu, Trung được biết, bố mình vừa là bạn chơi vừa là đối tác của sếp
Linh. Trong vài lần cô đi tiếp khách cùng sếp, bố Trung luôn tỏ ra thích
Linh, gọi cô là em và buông lời tán tỉnh, thậm chí còn mấy lần mượn rượu để
vỗ vào mông cô. Linh tìm cách tránh thì ông ta chuyển sang sàm sỡ mấy cô phục
vụ nhà hàng, nhân viên PG rượu. Chỉ đến khi ra mắt gia đình người yêu, Linh mới
choáng váng nhận ra người đàn ông khả ố đó là bố của Trung. Cô bỏ anh không
chỉ vì sợ khó xử với “bố chồng”, mà còn vì cho rằng bố như vậy thì con cũng
chẳng tin được.
Với những trường hợp
như vừa kể, nhiều kẻ ác miệng buông lời bình phẩm: “Đời cha ăn mặn, đời con
khát nước”. Nói như thế thật quá tàn nhẫn, bởi những đứa con chẳng có tội
tình gì. Nhưng quả thật, nhiều khi những người con vô tội vẫn phải trả giá
cho sai lầm của bố mẹ mình.
Theo
Xzone
|

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét