09:03
Những câu hỏi về dự án bảo tàng hơn 11.200 tỷ đồng
(Dân Việt) - "Hiện nay
chúng ta có hơn 120 bảo tàng mà có được mấy bảo tàng hấp dẫn, có đông khách?
Số bảo tàng có đông khách đến thăm chỉ đếm trên đầu ngón tay".
Xung quanh việc Bộ Xây dựng đề nghị Bộ
Kế hoạch - Đầu tư thẩm định Dự án xây dựng Bảo tàng Lịch sử quốc gia với tổng
mức đầu tư 11.227 tỷ đồng, phóng viên NTNN đã có cuộc phỏng vấn
PGS-TS Nguyễn Văn Huy - Phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và phát huy giá trị
di sản văn hóa.
Thưa ông, có nhiều ý kiến cho
rằng, trong thời điểm tình hình kinh tế xã hội như hiện nay, việc xây dựng
một Bảo tàng Lịch sử quốc gia (BTLSQG) với mức đầu tư 11.227 tỷ đồng là chưa
phù hợp, quan điểm của ông như thế nào?
- Tôi nghĩ rằng câu chuyện nền kinh tế
đất nước, bối cảnh kinh tế, xã hội của đất nước thì luôn luôn có khó khăn,
đặt vấn đề lúc nào phồn vinh thì mới đầu tư xây dựng cho bảo tàng thì sẽ quá
chậm. Đầu tư cho văn hóa cần đi trước một bước, tính đến sự lâu dài.
Không nên nhìn văn hóa hay bảo tàng chỉ
như “bình hoa” làm đẹp xã hội. Mà bảo tàng nếu được xây và vận hành tốt, tổ
chức nội dung cho có hiệu quả thì sẽ góp phần vào phát triển kinh tế đất nước
thông qua việc phát triển nền công nghiệp không khói, thu hút ngày càng nhiều
khách du lịch.
Vấn đề tôi quan tâm nhiều là làm thế
nào để bảo tàng đó có nội dung dựa chính vào hiện vật, kể chuyện thực sự hấp
dẫn. Mục tiêu là đạt được một bảo tàng hiện đại, thực sự hấp dẫn.
Nhiều người nói trông vào Bảo
tàng Hà Nội hiện đang hầu như chưa có gì trưng bày và sử dụng cho thuê đám cưới, hội
nghị hiện nay, họ càng không hiểu tại sao phải xây thêm một bảo tàng nữa ở Hà
Nội để làm gì, sẽ có gì trưng bày trong đó?
- Cái mà giới khoa học lo lắng là chúng
ta bắt tay vào chuẩn bị cho việc xây dựng nội dung để bảo tàng theo kịp với
tiến độ xây dựng tòa nhà bảo tàng đó như thế nào.
Thứ nhất: Việc xây “vỏ” và chuẩn bị nội
dung phải đi song song với nhau, xây vỏ và nội dung cùng phải chuẩn bị để
xong thì có thể đưa vào trưng bày, đừng để như Bảo tàng Hà Nội, hoặc như Bảo
tàng Nam Định, Bảo tàng Phú Yên… mới khánh thành, cũng xong vỏ nhưng lại đóng
cửa để chuẩn bị nội dung, sau đó vài ba năm, có nơi 10 năm sau mới khánh
thành nội dung. Đó là câu chuyện rất phổ biến hiện nay mà BTLSQG phải tránh
được.
TS nghệ thuật Nguyễn Thị Minh Thái:
Tôi nghi ngờ, buồn rầu, xót xa...
Mấy hôm nay,
với tâm trạng là một người đọc báo bình thường tôi cảm thấy nghi ngờ, buồn
rầu, xót xa với dự án xây mới một cái bảo tàng hơn 11.000 tỷ đồng trong thời
điểm hoàn cảnh kinh tế xã hội đất nước như hiện nay. Người ta tính chuyện xây
bảo tàng nhưng chỉ là xây phần “xác” thôi, còn phần lõi thì chưa có gì, hơn
nữa, nhìn vào cái Bảo tàng Hà Nội xây hơn 2.300 tỷ đang để hoang như thế, làm
sao thuyết phục được ai về việc cần thiết phải xây thêm một cái bảo tàng mới
tốn kém khác nữa? Tôi cho đây là dấu vết của căn bệnh duy ý chí còn lại từ
thời bao cấp, tức là làm thì cứ làm, còn chẳng tính tới chuyện hỏi ý kiến
người dân, hỏi ý kiến các chuyên gia văn hóa, lịch sử, giáo dục. Tôi muốn hỏi
tại sao phải làm vào thời điểm này, do ai làm và để ai xem, nó có được cái
tích sự gì cho cuộc sống của con người hiện đại?
Với bảo tàng, trưng bày gì không
quan trọng bằng cách trưng bày thế nào, phải không thưa ông?
- Đúng vậy. Đó là chuyện lớn nhất và
quan trọng nhất. Tức là cần tạo ra được một bảo tàng thật sự hấp dẫn, ngoạn
mục, đạt đến một trình độ của bảo tàng ở thập niên thứ 2 của thế kỷ XXI, tức
là bảo tàng đảm bảo được tính hiện đại, áp dụng được khoa học kỹ thuật, công
nghệ trưng bày tiên tiến nhất. Thông qua hiện vật, giúp người xem hiểu rõ
được lịch sử đất nước.
Hệ thống bảo tàng của chúng ta, nhiều năm
vừa rồi nặng về giáo dục chính trị tư tưởng, bảo tàng nặng về công tác tuyên
truyền một cách đơn giản, không bám vào hiện vật. Bảo tàng theo đúng nghĩa là
bảo tàng lấy hiện vật làm trung tâm.
Tôi lấy ví dụ, các bảo tàng rất muốn
trưng bày thời 1.000 năm đô hộ của phong kiến phương Bắc, thời Hai Bà Trưng,
Bà Triệu, Phùng Hưng… nhưng kể về lịch sử đấu tranh vĩ đại thế nào? Nếu cứ
tiếp tục trưng bày bằng cách viết trên các pano, minh họa các câu chuyện bằng
các bức họa, phù điêu thì có phải là bảo tàng không? Có hấp dẫn không?
Vậy thì những người làm bảo tàng bám
vào hiện vật để trưng bày hay bám vào thông sử để tạo ra các minh họa khi
không có hiện vật? Đó là cả một vấn đề. Bám vào sách giáo khoa tức là kể
chuyện bằng các bài viết, pano, minh họa bằng tranh vẽ để “lấp liếm” sự thiếu
vắng của các hiện vật, vậy chúng ta làm theo phương thức nào, đấy là một câu
chuyện rất là lớn và quan trọng để suy nghĩ.
Thưa ông, được biết ông cũng
tham gia vào Hội đồng khoa học tư vấn xây dựng BTLSQG, vậy trước khi xây dựng
thì phương án trưng bày thế nào có được tính đến hay không?
- Nội dung trưng bày không thể chỉ làm
trong vòng một vài năm được. Một bảo tàng như BTLSQG muốn có nội dung trưng
bày tốt ít nhất phải chuẩn bị trong vòng 5-10 năm, đồng thời cần phải có đội
ngũ chuyên gia tư vấn nước ngoài.
Tôi cho rằng nhân lực trong giới bảo
tàng và giới làm thiết kế nội thất trưng bày bảo tàng hiện nay ở nước ta chưa
thể làm được một bảo tàng hàng ngàn tỷ mà hấp dẫn về mặt nội dung. Một mình
ta làm, ở trình độ của giới bảo tàng hiện nay, trình độ của các nhà thiết kế
nội thất hiện nay thì chắc chắn không thể tạo ra một bảo tàng hấp dẫn.
Vấn đề đặt ra là sẽ lựa chọn đội ngũ tư
vấn nào mà họ hiểu được văn hóa VN, có tư duy phóng khoáng, sáng tạo. Có đội
ngũ tư vấn tốt thì hy vọng sẽ có một bảo tàng hấp dẫn. Nhân đây cũng xin nói
thêm, chúng ta không nên chạy theo các bảo tàng “khủng”, nhất là với các địa
phương, các bảo tàng chuyên ngành.
Còn về mặt quốc gia, đã quyết tâm làm
một bảo tàng lớn rồi thì phải tuân thủ những yêu cầu chất lượng để đảm bảo
đạt được hiệu quả hấp dẫn. Hiện nay chúng ta có hơn 120 bảo tàng mà có được
mấy bảo tàng hấp dẫn, có đông khách? Số bảo tàng có đông khách đến thăm chỉ
đếm trên đầu ngón tay. Bỏ từng ấy tiền ra, hy vọng bảo tàng tương lai khách
sẽ đến nườm nượp như ngày hội. Để đạt được hy vọng đó phải thay đổi hẳn tư
duy làm bảo tàng như hiện nay.
Xin cảm ơn ông!
Giám
đốc ban Quản lý Dự án Bảo tàng Lịch sử quốc gia: Vốn như thế là bình thường
(!?)
Ngày 11.9, ông Nguyễn Quang
“Trước hết, bảo tàng không phải công trình xây lên rồi đập đi xây lại nên phải tính đến điều kiện lâu dài. Thứ hai, số lượng hiện vật của nước ta hiện nay hầu hết phải mang đi gửi do hạn chế về diện tích và điều kiện kỹ thuật” - ông
Về việc có cần thiết xây dựng công trình quy mô lớn như
vậy vào thời điểm này, Giám đốc Ban QLDA cho rằng: Việc xây dựng là cần thiết
nhưng không cấp thiết. Dự án được phê duyệt cũng không có nghĩa là phải xây
ngay. Chúng ta không nên vì điều kiện khó khăn mà bàn về việc không xây, mà
nên bàn kỹ để xây thế nào cho hiệu quả. Những phản hồi của người dân trên các
báo vừa qua cũng cho thấy sự cần thiết phải có công trình này. Điều quan
trọng nhất là chúng ta cần có sự chuẩn bị tốt nhất, kỹ lưỡng nhất để khi tiến
hành khởi công, xây dựng sẽ đạt được hiệu quả cao nhất.
Bảo
tàng Lịch sử quốc gia là dự án có 4 hạng mục chính, xây dựng tại Khu đô thị
mới Tây Hồ Tây (Hà Nội). Diện tích sử dụng đất của bảo tàng là 10ha, trong đó
diện tích xây dựng công trình khoảng 30.000m2, diện tích trưng bày ngoài trời
khoảng 30.000m2, diện tích dành cho hoạt động văn hóa cộng đồng khoảng
10.000m2, diện tích cây xanh, sân vườn, đường giao thông nội bộ khoảng
30.000m2.
Nhận định về thời điểm khởi công công trình và quá
trình xây dựng dự kiến kéo dài khoảng 5 năm, ông
Thể hiện sự tâm huyết với dự án, ông Nguyễn Quang
|

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét