22:11
Thương Giang- Mấy hôm trước trang Kinh Bắc đã giới thiệu chùm ảnh các em nhỏ
Trung Quốc được đào luyện tại các cơ sở như trại tập trung với chế độ tập
luyện hà khắc, thậm chí dã man. Mục đích những hy sinh đó chỉ là để các em mang về cho Quốc
Mẫu những tấm huân chương. Hôm nay KB xin giới thiệu “đoạn sau” trong cuộc
đời các em:
Những
nhà vô địch Trung Quốc:
Từ đỉnh cao và dưới đáy
(VTC News)- Đằng sau vinh quang và những lời hứa hẹn, các nhà cựu vô địch thể thao Trung Quốc vẫn từng ngày từng giờ vật lộn với cuộc sống mưu sinh.
Theo tạp chí Thể thao Trung Quốc hàng
ngày, gần 80% trong tổng số 300.000 VĐV nước này đang phải vật lộn với chấn
thương, thất nghiệp và nghèo đói sau khi giải nghệ.
Có vẻ như, những lò đào tạo đầy khắc
nghiệt của Trung Quốc đã dạy các VĐV của mình cách trở thành những "cỗ
máy săn vàng" trong thể thao nhưng không thể khiến họ làm lại điều tương
tự trong cuộc sống thường nhật.
“Cơm áo không đùa với khách thơ”
Không có kiến thức căn bản, thiếu kĩ
năng sống, thế giới phức tạp bên ngoài phòng tập với nỗi lo cơm, áo, gạo tiền
đã trở thành nỗi ám ảnh với nhiều VĐV mà không nhiều người trong số họ có thể
vượt qua.
Cựu vô địch cử tạ châu Á Cai Li đã chết
vì viêm phổi ở tuổi 33 sau khi ông không thể đủ khả năng để trả các hóa đơn y
tế của mình. Liu
Fei, bảy lần vô địch quốc gia và vô địch thế giới ở môn thể dục dụng
cụ đang đấu tranh để sinh tồn với 800 NDT (tương đương 2,8 triệu VNĐ) mà cô
kiếm được hàng tháng từ việc dạy kèm thể dục.
Đặc biệt, nhà vô địch giải Marathon Quốc
tế Bắc Kinh năm 1999 Ai Dongmei đã tuyên bố cách đây vài năm rằng
cô không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc bán những huy chương đã giành
được để nuôi sống gia đình.
Ai Dongmei phải trải qua công việc bán
quần áo cũng như bỏng ngô trên khắp các đường phố Bắc Kinh để kiếm kế sinh
nhai. Không dừng lại ở đó, cô còn quyết định bán 19 chiếc huy chương như là
phần kí ức đẹp đẽ, chói lọi nhất trong cuộc đời để có thể chăm sóc cho gia
đình cũng như đòi lại công bằng cho sự hi sinh của mình suốt hai thập kỉ. Ai
Dongmei đã khởi kiện HLV của mình vì cho rằng ông đã ăn chặn tiền thưởng của
cô cũng như Hiệp hội thể thao nhằm đòi lại 160.000 NDT như là khoản bồi
thường cho những chấn thương mà cô gặp phải trong thời gian tập luyện và thi
đấu.
Hành trình đi tìm công lí của Ai Dongmei với sự trợ giúp và quan tâm của dư luận cũng đã tìm được cái kết có hậu. Cô nhận được bồi thường 200.000 NDT từ Hiệp hội thể thao và có thể tiến hành ca phẫu thuật bàn chân đã bị biến dạng do những ngày tháng tập luyện gian khổ.
Từ vinh quang đến tận cùng nỗi đau
Khi Zou Chunlan bỏ học ở tuổi 13 để theo
đuổi con đường của một VĐV chuyên nghiệp, HLV tuyển dụng đã đảm bảo rằng suốt
phần đời còn lại của cô chỉ cần quan tâm đến việc giành chiến thắng. Trong
suốt một thập kỷ, Zou đã nghe theo lời khuyên của ông để nỗ lực giành danh
hiệu quốc gia cử tạ đầu tiên vào năm 1990 khi 19 tuổi và bỏ túi 4 chức vô
địch quốc gia khác. Nhưng
khi giã từ sự nghiệp vào năm 1993, Zou đã phát hiện ra rằng viễn cảnh
về một cuộc sống vô lo đã tan theo bong bóng.
Giờ đây, thực tại mà Zou phải đối mặt
còn khốc liệt hơn bất cứ một bài tra tấn thể lực nào mà cô đã từng trải qua.
Sau 3 năm làm việc vặt trong nhà bếp của đột tuyển cử tạ, Zou đã bị yêu cầu
thôi việc. Cô sau đó phải phải lăn lộn ở công trường với công việc bốc vác
rồi lại tìm đến công việc của một nhân viên massage trong các phòng tắm hơi
công cộng với thu nhập vài trăm NDT một tháng.
Thế nhưng, những thiếu thốn về vật chất
vẫn chưa phải là tận cùng nỗi đau của người phụ nữ bất hạnh này. Những tấm
huy chương không chỉ lấy đi của cô mồ hôi, nước mắt và những năm tháng đẹp đẽ
của tuổi trẻ mà còn cướp đi niềm hạnh phúc lớn lao nhất của một người phụ nữ.
"HLV nói với tôi thứ thuốc đó
giúp tăng cường dinh dưỡng và tôi đã tin tưởng anh ta". Zou
chua xót nói về steroid - một chất bị cấm từ năm 2005 do những tác động khủng
khiếp của nó đến sức khỏe con người đã được tiêm liên tục vào người cô trong
những năm tháng còn thi đấu.
Những mũi tiêm ấy đã
cướp đi tất cả những điều tuyệt vời nhất mà tạo hóa đã ban cho một người phụ
nữ như Zou, để rồi giờ đây người ta phải làm quen với hình ảnh một người phụ
nữ có giọng nói ồm ồm, cạo râu mỗi sáng và cô đơn suốt quãng đời còn lại vì
căn bệnh vô sinh vật lộn hàng ngày với cuộc sống mưu sinh trong các phòng tắm
công cộng.
May mắn thay, với sự quan tâm của công chúng cũng như các tổ chức
xã hội, Zou đã bắt đầu công việc mới với một tiệm giặt ủi của riêng mình ở
thành phố Trường Xuân. Những gánh nặng đã được xã hội san sẻ bớt, thế nhưng nỗi
đau tột độ mà Zou đang phải trải qua thì không ai có thể đồng cảm được.
Liệu những tấm huy chương có thực sự đáng giá hơn hạnh phúc của một đời người? Một khi những nhà lãnh đạo thể thao chưa tìm được cách tưởng thưởng xứng đáng cho những người làm ra tấm huy chương, tốt nhất nên ngừng nghĩ đến việc giành lấy nó.
Thanh Tú
|



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét