Chiến lược “xẻo
dần” Biển Đông của Trung Quốc
(Dân trí) - Trung Quốc đang
thực hiện chiến lược chậm nhưng kiên nhẫn nhằm chi phối châu Á. Điều này có
thể phá hỏng các kế hoạch quân sự của Washington.
Lầu Năm
Góc gần đây đã thuê Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS) nghiên
cứu đưa ra các kiến nghị về kế hoạch đóng căn cứ quân sự ở Thái Bình Dương.
Báo cáo của CSIS gợi ý rằng Mỹ nên tái phân bổ lực lượng hiện nay ở Đông Bắc
Á hướng tới Biển Đông.
Cụ thể, CSIS kêu gọi Lầu Năm Góc tập trung nhiều tàu ngầm tấn công hơn ở đảo
Guam, tăng cường sự hiện diện của thủy quân lục chiến trong khu vực, và
nghiên cứu khả năng đặt căn cứ cho một nhóm tàu sân bay ở Australia.
Sự gia tăng sức mạnh quân sự của Mỹ
trong khu vực, theo gợi ý của CSIS và Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta, nhằm
một phần để ngăn chặn một cuộc xâm lược công khai, chẳng hạn như sự khởi động
đột ngột cuộc Chiến tranh Triều Tiên hay một cuộc chiến tranh chớp nhoáng của
Trung Quốc đối với Đài Loan. Trong bối cảnh những kịch bản như vậy bị coi là
xa vời, sự hiện diện quân sự của Mỹ trong khu vực hiện đang hoàn thành nhiệm
vụ của mình.
Nhưng còn đối với một nước sử dụng
chiến lược "xẻo dần" thì sao, tức là tích lũy dần những hành động
nhỏ, không có hành động nào có tính khiêu chiến, nhưng cứ tích tụ theo
thời gian thành một thách thức chiến lược lớn? Các nhà hoạch định chính sách
và các chiến lược gia quốc phòng Mỹ nên xem xét khả năng Trung Quốc theo đuổi
một chiến lược “xẻo dần” ở Biển Đông, điều có thể làm phá hỏng các kế hoạch quân
sự của Washington.
Mục tiêu của chiến lược xẻo dần sẽ là tích lũy dần dần - thông qua các hành
động nhỏ nhưng nhất quán - các bằng chứng về sự hiện diện lâu dài của Trung
Quốc trong khu vực họ tuyên bố là của họ, với ý định để cho yêu sách chủ
quyền của họ làm lu mờ các quyền kinh tế theo quy định của Công ước Luật biển
của Liên hợp quốc (UNCLOS) và có lẽ ngay cả quyền quá cảnh của các tàu thuyền
và máy bay được coi là luật chung của toàn cầu. Với những "dữ kiện trên
thực địa" chậm nhưng được tích đọng dần, Trung Quốc hy vọng sẽ thiết lập
dược những khu định cư trên thực tế và về pháp lý cho các tuyên bố về chủ
quyền của mình.
Những sự kiện xảy ra trên khu vực Biển Đông từ tháng 4/2012 cho thấy Trung
Quốc ngày một quyết liệt trong hành động của họ. Trước hết là cuộc đối đầu
hải quân giữa Trung Quốc và Philippines
khi các tàu cá của Trung Quốc bị chặn trong khu vực đặc quyền kinh tế của
Philippines
gần bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham.
Tiếp theo, công ty Quốc gia khai thác dầu đại dương của Trung Quốc (CNOOC),
một công ty phát triển dầu của nhà nước, đã đưa ra đấu thầu các lô dầu khí
ngoài khơi cho các công ty nước ngoài thăm dò. Trong trường hợp này, những lô
đó nằm trong khu đặc quyền kinh tế của Việt Nam -
trên thực tế, một phần của những lô này đã được Việt Nam ký hợp
đồng cho thăm dò khai thác và phát triển. Ít nhà phân tích cho rằng một công
ty khai thác dầu lớn như Exxon Mobil sẽ đứng ra giúp hợp pháp hóa việc
chiếm dầu của Trung Quốc. Nhưng nước cờ đấu thầu của CNOOC là một cách khác
để Trung Quốc khẳng định tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông, đối lập với ranh
giới vùng đặc quyền kinh tế theo UNCLOS mà hầu hết các nhà quan sát nghĩ rằng
đã được giải quyết.
Cuồi cùng là vào tháng 7, chính phủ Trung Quốc đã thành lập thành phố Tam Sa
trên Đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Tam Sa sẽ trở
thành trung tâm hành chính cho các yêu sách của Trung Quốc ở Biển Đông, bao
gồm quần đảo Trường Sa và đảo Palawan và bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham.
Trung Quốc cũng công bố kế hoạch gửi một đơn vị đồn trú quân sự đến khu vực.
Các hành động của Trung Quốc rõ ràng là một nỗ lực để thiết lập tính hợp pháp
từ từ và có hệ thống cho các tuyên bố của mình trong khu vực. Họ đã đựng lên
một chính phủ dân sự địa phương để chỉ huy một đơn vị đồn trú cố định. Họ
đang khẳng định tuyên bố kinh tế bằng cách gọi thầu thăm dò dầu khí và ngăn
chặn đánh bắt cá bên trong đặc khu kinh tế của các quốc gia khác, và phái các
lực lượng hải quân của mình đi ngăn chặn sự phát triển đã được các quốc gia
khác trong khu vực phê duyệt. Và cuối cùng, họ hy vọng quá trình này đem lại
hai lợi ích: có khả năng khai thác đủ dầu dưới đáy Biển Đông để cung cấp cho Trung
Quốc trong vòng 60 năm, và có thể triệt tiêu hệ thống liên minh quân sự của
Mỹ trong khu vực.
Việc ASEAN thất bại trong cố gắng xây
dựng Bộ quy tắc ứng xử để giải quyết tranh chấp ở Biển Đông là có lợi cho
chiến lược "xẻo dần" của Trung Quốc. Một bộ luật ứng xử đa bên có
thể sẽ tạo ra một khuôn khổ để giải quyết xung đột và tạo cho tất cả các bên
tranh chấp một vị thế bình đẳng. Không có một bộ quy tắc như vậy, Trung Quốc
giờ đây có thể sử dụng lợi thế về sức mạnh của họ để thống trị các cuộc tranh
chấp song phương với các nước láng giềng nhỏ bé hơn, và họ làm như vậy mà
không phải gánh chịu hậu quả chính trị của hành động vượt quá giới hạn một bộ
quy tắc đã được nhất trí.
Trong khi đó, Lầu Năm Góc đang có ý định triển khai việc tăng cường lực lượng
đến khu vực và xây dựng các học thuyết chiến thuật mới cho việc triển khai
các lực lượng này để đối phó với việc gia tăng sức mạnh quân sự của Trung
Quốc.
Nhưng các nhà hoạch định chính sách ở Washington sẽ bị bắt
lỗi trong một kế hoạch mù quáng nhằm áp dụng sức mạnh quân sự để chống lại một
chuyện đã rồi. Nếu Trung Quốc xẻo miếng đủ mỏng thì không có hành động
nào đủ để biện minh cho việc khởi động một cuộc chiến tranh. Khi lên kế hoạch
một cuộc chiến tranh tốn kém với một cường quốc lớn, các sự kiện nhỏ như vậy
sẽ bị coi là vô lý.
Dù tỏ ra là một bên đứng ngoài cuộc chơi, quyền lợi của Mỹ ở đây rất lớn.
Kinh tế thế giới và kinh tế Mỹ đều phụ thuộc vào tự do hàng hải qua khu vực
biển này; mỗi năm một lượng hàng hóa trị giá 5,3 nghìn tỷ USD đi qua khu vực
Biển Đông, trong số đó có 1,2 nghìn tỷ đi qua các cảng của Mỹ. Thứ hai, Mỹ có
lợi ích to lớn trong việc ngăn không cho bất kỳ nước nào đơn phương viết lại
luật biển quốc tế được xác lập lâu năm theo ý thích của họ. Cuối cùng, tín
nhiệm của hệ thống liên minh và độ tin cậy vào Mỹ như là một đối tác về an
ninh sẽ gặp nguy hiểm.
Một nước muốn xà xẻo thường gây cho đối thủ gánh nặng bằng các hành động phá
hoại. Đối thủ đó sẽ ở vị thế khó khăn khi vạch ra các giới hạn đỏ dường
như vô lý và can dự vào trò chơi bên miệng hố chiến tranh không thể bảo vệ
nổi. Đối với Trung Quốc, cách đó là chỉ đơn giản là làm ngơ hạm đội Thái Bình
Dương của Mỹ và cứ tiếp tục thực hiện chiến lược xẻo dần của mình, theo một
giả định hợp lý rằng sẽ là điều không tưởng nếu Mỹ lấy chiến tranh để đe dọa
chỉ vì một sự cố nhỏ ở một vùng biển xa xôi.
Cả Mỹ và các nước ASEAN sẽ rất muốn có được Bộ quy tác ứng xử ở Biển Đông.
Trái lại, nếu Trung Quốc lựa chọn theo đuổi một chiến lược xẻo dần thì các
nhà hoạch định chính sách ở Washington có thể kết luận rằng những phản ứng
chính trị khả thi là khuyến khích các nước nhỏ mạnh dạn hơn trong việc bảo vệ
quyền lợi của họ, ngay cả khi có nguy cơ xung đột, với lời hứa hỗ trợ quân sự
của Mỹ. Điều này có nghĩa là một số chính sách hiện hành của Mỹ sẽ phải đảo
ngược, như đã tuyên bố trung lập trong tranh chấp biên giới biển.
Mỹ vẫn giữ lập trường trung lập bởi vì Mỹ không muốn cam kết trước với một
chuỗi các sự kiện mà Mỹ có thể không kiểm soát nổi. Cách tiếp cận này là có
thể hiểu được, nhưng nó sẽ ngày càng xung đột với các cam kết về an ninh mà
Mỹ đã hứa với các nước bạn bè trong khu vực và mục tiêu duy trì luật lệ chung
trên toàn cầu. Các nhà hoạch định chính sách và chiến lược ở Washington sẽ phải suy
nghĩ về những gì họ có thể làm được để chống lại một chiến lược xẻo dần sắc
bén đến như vậy.
Phạm Ngọc Uyển
Theo Foreign Policy
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét