|
12:05
Phí giao thông đường
bộ:
" Mục đích kiếm tiền hay để hạn chế xe cá nhân"
?
SGTT.VN - Đó là khẳng định của TS Trần Du Lịch, phó trưởng đoàn
chuyên trách Đoàn ĐBQH TP.HCM, tại hội thảo “Phí giao thông đường bộ - Thuận
lợi và khó khăn của doanh nghiệp” do hiệp hội Giao nhận kho vận Việt Nam,
hiệp hội Vận tải hàng hoá TP.HCM và báo Diễn đàn doanh nghiệp tổ chức tại
TP.HCM sáng 9.5.
Ngoài vụ quỹ bảo trì đường bộ (tức nghị định số 18/2012/NĐ-CP của
Chính phủ), TS Trần Du Lịch cho hay, ông cũng sẽ phản biện nghiêm túc trước
các đề xuất của bộ Giao thông vận tải liên quan đến việc thu phí hạn chế xe
cá nhân, hạn chế ôtô vào trung tâm,… trong kỳ họp thứ 3 quốc hội khóa XIII
tới đây.
Phải hợp lý, hợp pháp, công bằng, chịu trách nhiệm
Theo TS Trần Du Lịch, hạ tầng giao thông hiện chưa tương xứng với
các mức đề xuất thu phí, thực tế nhiều tuyến đường ở Tây Nguyên cũng như một
số nơi, chất lượng đường sá không thể chấp nhận được.
Nguyên nhân chính là thực tế cách làm việc của ngành giao thông
hiện nay không xem xét trên khía cạnh dự án quốc gia, hay dự án địa phương mà
cứ đường nào có đông phương tiện giao thông qua lại, nghĩa là thu được phí
nhiều thì chấp thuận đầu tư dự án BOT; còn thấy đầu tư thu ít tiền thì sử
dụng ngân sách nhà nước.
“Một đề xuất thu phí phải được xem xét thẳng thắn là với mục đích
kiếm tiền hay để hạn chế xe cá nhân. Hơn nữa, mục đích nào cũng phải rõ ràng,
chứ không thể mập mờ như hiện nay”, ông Lịch nhấn mạnh.
Cùng với ý kiến bức xúc của tiến sĩ Lịch xung quanh chuyện phí
đường bộ, luật sư Trương Trọng Nghĩa, đại biểu quốc hội, phó chủ tịch liên
đoàn Luật sư TP.HCM nêu rõ năm nguyên tắc, đó là: “hợp lý, hợp tình, hợp
pháp, công bằng, chịu trách nhiệm”.
Trong góp ý của mình, luật sư Nghĩa thẳng thắn chỉ ra thực tế
lãnh đạo một số bộ, ngành còn tồn tại kiểu “hứa xuông”, hứa mà không làm,
nhưng khi phát biểu trên báo chí lại hay thích vỗ ngực là “dám chịu trách
nhiệm”.
Liên hệ tới kinh nghiệm và cách tổ chức “văn hóa từ chức” ở một
số quốc gia tiên tiến trên thế giới, luật sư Nghĩa đề nghị, kiến nghị chính
phủ nên áp dụng: “Nếu lãnh đạo bộ ngành nói dám chịu trách nhiệm, thì phải
dám chịu hậu quả. Nghĩa là nếu thực tế phủ nhận “sáng kiến” của anh thì anh
phải từ chức, chứ không cần nói gì hết”.
Luật sư Nghĩa cũng tỏ ra nghi ngại, vì trong đề xuất của bộ GTVT
đã không xây dựng trên thực tế doanh nghiệp họ nghĩ gì, người dân cần gì,
cũng như tiếng nói của họ có được lắng nghe hay không. Ông đề nghị phải xác
định chính xác “tiền túi” của doanh nghiệp và người dân đang đổ vào dịch vụ
giao thông (các loại phí đánh lên các phương tiện giao thông, đường bộ, xăng
dầu,…) đang ở tình trạng nào, từ đó mới có thể tính toán các mức phí, lệ phí
cho phù hợp.
1.000 doanh nghiệp kinh doanh kho vận lo phá sản!
Ông Trần Huy Hiền, tổng thư ký hiệp hội Giao nhận kho vận Việt
Nam (VIFFAS), đại diện ý kiến của hàng ngàn doanh nghiệp trong lĩnh vực kho
vận vận tải cảnh báo, một khi chủ trương thu phí bảo trì đường bộ được ban
hành, sẽ có tác động trực tiếp tới hơn 1.000 doanh nghiệp kinh doanh ngành
kho vận.
Theo ông Hiền, đề xuất của bộ GTVT quy định các phương tiện vận
tải hàng hóa như: xe tải, xe đầu kéo, container, sơmi rơmoóc,…chịu mức phí
rất nặng. Trong đó, xe tải, rơmoóc và ôtô chuyên dùng có trọng tải từ 27 tấn
trở lên có mức phí đóng cao nhất là 1.440.000 đồng/tháng (gần 17 triệu
đồng/năm/phương tiện). Ông Hiền phân tích tác động của các loại phí giao
thông đường bộ, sẽ chỉ có lợi cho một nhóm lợi ích, trong khi bối cảnh kinh
tế khó khăn sẽ “bóp nghẹt” nền kinh tế: lạm phát, sức mua giảm sút, lượng
hàng hóa vận chuyển giảm, cùng với sự cạnh tranh khốc liệt trên thị trường,…
Theo VIFFAS, hiện hầu hết các doanh nghiệp kho vận đã và đang
phải hoạt động cầm chừng, nhiều doanh nghiệp thường xuyên chịu lỗ từ dịch vụ
vận tải và phải lấy nguồn thu từ các dịch vụ khác để cân đối thu chi. Nếu
chịu thêm các mức phí đường bộ khác, các doanh nghiệp này chắc chắn đứng
trước bờ vực phá sản.
Một số doanh nghiệp thẳng thắn cho rằng, bộ GTVT cần nhìn vào
thực tế để “làm luật”, cũng như xem lại thận trọng những tồn tại trong nghị
định 18/2012/NĐ-CP. Bởi vì, nghị định này vừa đánh phí trên cả đầu phương
tiện là “máy kéo”, nhưng cũng vừa đánh lên “rơmoóc, sơmi rơmoóc được kéo bởi
ôtô, máy kéo”. Nghị định cũng chưa phù hợp với thực tế hoạt động của loại
phương tiện này, vì bản thân sơmi rơmoóc là thiết bị cơ, nếu không gắn liền
với động cơ thì không thể tự hành được; tương tự thì các container nếu không
được đặt trên các sơ mirơ moóc và gắn với đầu kéo thì không thể vận hành
được. Đối với nhóm xe cá nhân cũng như vậy, sẽ có những phương tiện trong
cùng thời điểm không sử dụng hệ thống đường bộ nhưng vẫn phải đóng phí,…
Ông Đinh Nam Dinh, phó chủ tịch hiệp hội Vận tải hàng hóa TP.HCM
cho rằng, để cả ngàn doanh nghiệp vận tải “thoát hiểm”, nhất thiết quốc hội
cần có phản biện và yêu cầu thực hiện một cuộc điều tra toàn diện tất cả các
loại phí dịch vụ vận tải hiện doanh nghiệp và người dân đang phải đóng góp,
từ đó đề ra các giải pháp hợp lý về phí, lệ phí giao thông.
ĐOÀN QUÝ – ĐÀO LÊ
“Quỹ Bảo trì
đường bộ”, “Phí lưu hành phương tiện giao thông”, “Quỹ bình ổn xăng dầu”, rồi
dự kiến “Phí hạn chế phương tiện cá nhân”, “Phí xe vào nội đô” vv và vv…
chung quy có thể gọi là Thuế đánh vào phương tiện giao thông. Ngôn ngữ tiếng
Việt rất phong phú nên cơ quan chức năng đã biết vận dụng triệt để nhằm gọi
khác nhau cho cùng một nội dung bởi đó chỉ đơn thuần là thu tiền từ túi của
người dân, doanh nghiệp phục vụ cho giao thông. Khi cơ quan quản lý Nhà nước không chú ý tới việc
nâng cao chất lượng quản lý (nhằm giúp doanh nghiệp, người dân kinh doanh
hiệu quả, hạn chế thất thoát trong sử dụng kinh phí, ngân sách đầu tư xây dựng đường sá…) mà chỉ chăm
chăm tìm nguồn thu từ túi người dân thì thật buồn bởi họ đang được nuôi bằng
nguồn tiền thuế của dân, doanh nghiệp!
Thương Giang
|
Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét