|
11:00
VỤ THU HỒI ĐẤT Ở VĂN GIANG
(HƯNG YÊN):
Vì sao người dân quyết
liệt bám giữ đất?
LTS:
Hơn 10 ngày trôi qua, câu chuyện về vụ cưỡng chế thu hồi đất để giao cho chủ
đầu tư thực hiện dự án Ecopark ở Văn Giang (Hưng Yên) vẫn tiếp tục thu hút sự
quan tâm của dư luận.
Người ta không hiểu được vì sao có sự “đối đầu” gay gắt
giữa một bộ phận nông dân có đất ở đây với chủ đầu tư và chính quyền trong
việc này. Họ kiên trì bám trụ, thậm chí dùng xẻng, cuốc, gạch, đá… để giữ
đất.
Từ vụ việc này, phải chăng chính sách, luật pháp hiện hành
liên quan việc quy hoạch, phê duyệt dự án, đền bù - bồi thường thu hồi đất…
đã bộc lộ nhiều hạn chế, bất cập cần sớm xem xét, hoàn thiện.
PV Pháp Luật TP.HCM đã về Văn Giang tìm hiểu thực tế, trao
đổi với các chuyên gia pháp luật, quy hoạch… góp phần lý giải căn nguyên của
vấn đề.
Ngay chiều 24-4, đại diện chính quyền huyện Văn Giang đã
thông báo với báo chí là việc cưỡng chế thu hồi đất và hỗ trợ thi công dự án
ở xã Xuân Quan đã hoàn tất, chính quyền địa phương đã bàn giao mặt bằng 72 ha
ở đây cho chủ đầu tư. Tuy nhiên, đối với chính quyền và những người dân liên
quan, sự việc dường như chưa khép lại. Còn nhiều vấn đề phải giải quyết sau
cưỡng chế.
Sống nhờ đất, khá giả nhờ đất
Đêm 23 và ngày 24-4 vừa qua có lẽ sẽ trở thành một ký ức
khó quên được đối với nhiều người dân ở xã Xuân Quan. Họ đã phải bấm bụng để
bị thu mất phần đất canh tác ít ỏi - nguồn sống duy nhất suốt bao nhiêu năm
qua của gia đình mình.
Người dân xã Xuân Quan thu dọn
vườn cây cảnh sau vụ cưỡng chế sáng 24-4. Ảnh: NGUYỄN HƯNG (Lấy lại từ
VnExpress)
Buổi chiều sau cưỡng chế, trỏ tay ra bãi đất trước mặt còn
tanh bành những cây bật gốc, đổ rạp, mẹ vợ anh Truyền (xóm 3, xã Xuân Quan)
chép miệng: “Cây cối nhà tôi đây. Chỗ cây cảnh này tới gần tết trị giá phải
cả tỉ đồng. Vợ chồng nó (anh Truyền) đêm qua tranh thủ dời đi được ba xe, còn
lại coi như mất sạch!...”.
Anh Truyền bần thần, không nói năng gì. Mãi tới lúc nghỉ
tay dọn dẹp, vào nhà uống chén nước, anh mới nghèn nghẹn: “Thế là mất hết.
Nhà tôi hai bên nội ngoại mất khoảng 5-6 sào”.
Sau vụ cưỡng chế đất vừa qua, nhiều nhà cứ tiếc cho số cây
cảnh bị cày ủi, hư hại. “Con nhà bà Nghiêm hôm qua khóc, kêu là mất nhiều hải
đường quá, phải tới mấy trăm triệu đồng”. “Anh Thơm bên kia mất tầm trên 200
triệu đồng, toàn cây cảnh giá trị”. “Cả cái vườn lộc vừng 1.000 gốc, mỗi gốc
mấy trăm ngàn đồng”…
Nhưng đó là thiệt hại trước mắt. Còn về lâu dài, chuyện
người dân mất đất canh tác mới là nỗi lo lớn.
Theo nhiều lão nông cho biết ba xã Xuân Quan, Phụng Công,
Cửu Cao (Văn Giang) là đất thuần nông với hơn 3.900 hộ nông dân sống nhờ vào
đất. Vùng này từ xưa đã có tiếng là đất “bờ xôi ruộng mật”. Với chủ trương
dồn điền đổi thửa của Nhà nước, người dân ở đây đã chuyển đổi thành công từ
thóc lúa sang vườn cây, ao cá. Dịp giáp tết, lộc vừng, quất, hải đường Văn
Giang sáng rực các chợ hoa Hà Nội.
Một lão nông kể: “Người thì trồng cây cảnh, cây thế, người
thì cây bóng mát, cây công trình. Đi khắp cái làng Xuân Quan này mới thấy sao
nhà gác, nhà tầng nhiều, đầy đủ tiện nghi thế, có gia đình vài ba xe máy. Đó
là người ta đi lên từ đồng ruộng. Trung bình mỗi sào ở đây ít cũng phải mang
lại cho dân dăm bảy chục triệu mỗi năm”.
Mất đất vì dự án
Theo báo cáo của UBND tỉnh Hưng Yên, dự án khu đô thị Văn
Giang (còn được gọi là Ecopark) được thực hiện theo phương thức “đổi đất lấy
hạ tầng”. Chủ đầu tư (Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Đô thị Việt Hưng -
Vihajico) sẽ thi công một con đường giao thông liên tỉnh, nối từ cầu Thanh
Trì đi thị xã Hưng Yên. Bù lại tỉnh sẽ góp vốn bằng 500 ha đất nông nghiệp để
Vihajico đầu tư xây dựng một khu đô thị sinh thái, có chức năng thương mại,
dịch vụ và nhà ở.
Mô hình một phần dự án Ecopark
Văn Giang.
Vihajico thuyết trình: “Nếu dự án được thực hiện, cơ cấu
sản xuất của các xã Cửu Cao, Xuân Quan, Phụng Công từ sản xuất nông nghiệp sẽ
chuyển sang đô thị thương mại, dịch vụ. Dự án là tiền đề tạo ra thế mạnh sử
dụng có hiệu quả quỹ đất hiện có, tạo ra động lực phát triển toàn diện về
kinh tế-xã hội, thương mại, vui chơi giải trí…”.
Chính quyền và chủ đầu tư dự án có thừa luận cứ để thuyết
minh về tính hợp lý và sự cần thiết khi biến 500 ha đất nông nghiệp thành khu
đô thị, thương mại, dịch vụ. Thế nhưng đối với người dân có truyền thống làm
nông lâu đời, việc tách họ khỏi mảnh ruộng, vườn cây, ao cá gắn bó lâu đời
với họ, là nguồn sống bao đời nay của gia đình họ là điều không đơn giản.
Thực tế, chủ đầu tư và chính quyền hầu như chưa có động
thái cụ thể nào chuẩn bị cho việc chuyển đổi cơ cấu sản xuất ở đây. Lẽ ra
chính quyền phải có phương án dạy nghề, đào tạo nghề để giúp người dân chuyển
đổi từ lâu, chứ không phải đùng một cái lấy đất của người dân với lời giải
thích sẽ chuyển sang làm thương mại, dịch vụ...
Họ sẽ sống bằng gì?
Điều đáng ngại hiện nay là sau cưỡng chế, nhiều hộ dân ở
xã Xuân Quan đã không còn đất canh tác và hoàn toàn không có phương án nghề
phụ thay thế.
Thông tin từ chính quyền cho rằng “số hộ bị cưỡng chế vẫn
còn diện tích đất canh tác chứ không phải thu hồi toàn bộ” nhưng có thông tin
khẳng định với PV, qua đợt cưỡng chế hôm 24-4 vừa qua, không ai còn ruộng
nữa.
Cũng thông tin từ chính quyền cho biết dự án “có đất dịch
vụ liền kề để giải quyết việc làm cho người dân có đất bị thu hồi” nhưng cụ
thể ra sao không ai rõ.
Ông Dũng, người xã Xuân Quan, than thở: “Xuân Quan có 8.000
nhân khẩu, tôi cứ cho là người già yếu chiếm 4.000 thì 4.000 còn lại làm cái
gì ra tiền bây giờ? Nói thực là bây giờ dân làng chơi nhiều rồi. Ban ngày
người đi lại trên đường làng đông nghịt đấy. Có việc gì mà làm đâu”.
Trước mắt, đã có những gia đình phải đi mò cua bắt ốc,
nhặt nhạnh cho đủ tiền mua gạo. Trong tương lai, sẽ ra sao nếu hàng ngàn
người trong độ tuổi lao động phải chơi suốt ngày?
ĐOAN TRANG
“Đổi đất lấy hạ tầng”, chủ trương này thoạt nghe thì
rất hay. Hà Nội cũng đã bỏ ra hàng ngàn ha đất để lấy cái “hạ tầng”. Tấc đất
tấc vàng. Với Hà Nội và nhiều địa phương khác, chẳng hạn như Văn Giang, Hưng
Yên (giáp Hà Nội) thì câu ngạn ngữ trên đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng.
Nhưng cái “vàng” thật ấy nhiều chỗ lại được đổi lấy cái “hạ tầng” xập xệ,
thiếu đồng bộ, chưa làm đã hỏng. Đó là chưa kể cái hạ tầng được đổi ấy lại
chỉ phục vụ lại cái dự án được xây dựng trên cái đất được đổi, tức là phục vụ
lại chủ dự án! Người dân mất đất chẳng thấy lợi ích đâu khi phải bán rẻ đất
đai của mình, chỉ “ngồi chơi” tiêu nốt số tiền bồi thường, sau đó đến đâu thì
tùy! Những dự án kinh doanh lẽ ra từ đầu người dân phải được dân chủ thỏa
thuận với chủ dự án về giá đất. Tuy nhiên, khi chính quyền chưa thực sự vì
lợi ích của người dân, đưa dự án vào “sự đã rồi”, đã được cấp có thẩm quyền
phê duyệt thì người dân biết kêu ai. Lúc này mọi sự phản kháng đều nghiễm
nhiên là vi phạm pháp luật!
Thương
Giang
|
Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét