Dự án ngàn tỷ đắp chiếu: 'Tượng đài' lãng phí
Cập nhật lúc 12:11
Đạm Ninh Bình, xơ sợi Đình Vũ, gang thép Thái Nguyên, ethanol
Phú Thọ, Dung Quất… là những dẫn chứng đau lòng về các dự án nghìn tỷ. Có dự án 'chết' khi đi
vào vận hành không lâu, có dự án chưa thành hình đã dừng vô thời hạn... tất
cả để lại đống tiền tỷ gỉ sét, cho nắng mưa tàn phá.
Trong suốt năm
2015 và những tháng đầu năm 2016, hàng loạt dự án ngàn tỷ như: Nhà máy Xơ sợi
Đình Vũ - Hải Phòng của Tập đoàn Dầu Khí (PVTex), gang thép Thái Nguyên và
các dự án ethanol từ Bắc tới Nam... được được điểm danh với tình trạng chung
là thua lỗ nặng và đang chờ giải cứu.
Nhờ lại những
ngày đầu khởi động, các dự án đều có những báo cáo nghiên cứu khả thi với
nhiều số liệu chứng minh hiệu quả, cần phải xây dựng và cam kết về những
thành quả lớn... nhưng đến nay thực tế vận hành đều cho thấy những tính toán
đó là “phi thực tế” khiến phát sinh khoản chi phí đầu tư chênh lệch rất lớn
so với tính toán, thua lỗ kéo dài và dừng hoạt động
Cụ thể, Dự án
Xơ sợi Đình Vũ 7.000 tỷ của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, chi phí điện cả năm
theo báo cáo nghiên cứu khả thi chỉ tốn khoảng 4,69 triệu USD, nhưng thực tế
lên tới 12 triệu USD; chi phí hóa chất, phụ liệu khác theo tính toán chỉ
500.000 USD song thực tế lên tới 11 triệu USD. Các chi phí của PVTex như: khí
đốt, chi phí nhân công đều tăng 1,5 - 3 lần.
Hơn thế, dự
kiến nhà máy khi hoàn thành chỉ cần khoảng 500 nhân viên, song thực tế đang
phải thuê tới 1.000 nhân viên vận hành nhà máy.
Với thực tế đó
nên theo tính toán ban đầu cho rằng nhà máy có khả năng thu hồi vốn trong 8
năm 8 tháng, nhưng khi tính toán lại phải mất tới 22 năm 10 tháng mới thu hồi
được vốn, chênh lệch tới 14 năm 2 tháng.
Hệ quả là, sản
phẩm làm ra không bán được, giá thành cao. Điều gì đến cũng phải đến. Tổng lỗ
của PVTex tính tới ngày 31/3/2015 đã lên tới 1.732 tỉ đồng, lâm cảnh “chết
lâm sàng”.
Còn dự án Đạm
Ninh Bình vốn 12.000 tỷ, lỗ 2.700 tỷ. Sau nhiều năm vận hành vẫn chưa thể
hoàn thiện vì còn vướng mắc với nhà thầu Trung Quốc. Và để cứu dự án, Tập
đoàn Hóa Chất đã phải cầu cứu lên chính phủ.
Còn Dự án Gang
thép Thái Nguyên với số vốn ban đầu là 3.800 tỷ, sau hai lần dang dở đã
tăng lên hơn 8.000 tỷ nhưng 10 năm qua không thể hoàn thành. Không còn cách
nào, dự án lại xin được giải cứu trong khi hàng ngàn tỷ đồng thiết bị đang
ngày một hoen gỉ và hoang tàn.
Theo chuyên gia
kinh tế TS Bùi Kiến Thành cho rằng: Đó là những dự án không có giá trị về
kinh tế. Trước đây thời bao cấp, chỉ cần có sản phẩm là có thị trường tiêu
thụ. Thế nhưng bây giờ đã khác, khi một nhà máy mà sản phẩm làm ra không đáp
ứng được yêu cầu của thị trường thì không thể tiêu thụ được. Không cạnh tranh
nổi thì phải chết thôi.
“Không chỉ đạm
Ninh Bình mà những dự án không hội tụ đủ những điều kiện cho một doanh nghiệp
trong nền kinh tế thị trường chỉ đi đến chỗ phá sản thôi, không có lối ra”,
ông Bùi Kiến Thành nhấn mạnh.
Chỉ tính riêng
3 dự án là Đạm Ninh Bình, xơ sợi Đình Vũ, gang thép Thái Nguyên, số vốn đầu
tư không hiệu quả đã lên đến 27 nghìn tỷ đồng. Chục nghìn tỷ nằm phơi mưa gió
trong khi ngân sách từng ngày vẫn trong tình trạng “giật gấu vá vai”, lo chỗ
nọ, bù chỗ kia để cân bằng được các khoản chi tiêu thường xuyên. Còn chi đầu
tư phát triển đang phải dựa phần lớn vào nguồn vốn vay. Đó là một thực tế đầy
xót xa.
Hàng loạt dự án
hạ tầng lớn, tạo động lực cho phát triển kinh tế như như cầu Nhật Tân, cảng
hàng không T2 Nội Bài, đường cao tốc Hà Nội – Lào Cai, Hà Nội - Hải Phòng…
đều được hoàn thiện từ những nguồn vốn vay.
27 nghìn tỷ của
3 dự án kể trên nếu dành cho dự án đường cao tốc Hà Nội – Lào Cai dài 245 km
thì cũng gần đủ, thay vì phải đi vay hàng tỷ đô la từ các nhà tài trợ nước
ngoài. Và số tiền đó có lẽ đủ để xây dựng cả ngàn trường học khang trang vốn
đang rất thiếu ngay cả ở thành thị, chưa nói đến vùng sâu vùng xa.
Nói về thực
cảnh này, một chuyên gia ví von, tư duy làm kinh tế kiểu “thấy người ta ăn
khoai cũng vác mai đi đào” đang đẩy nhiều dự án có vốn nhà nước vào cảnh
khoai chẳng có mà ăn, còn mai thì mất. Những dự án ngàn tỷ đó làm thì lỗ, phá
sản không xong... nó trở thành một món nợ, một nỗi đau dai dẳng... và đó là
những 'tượng đài' nhắc nhở chúng ta về sự lãng phí. Và kể ra thì còn rất
nhiều 'tượng đài' như thế trên cả nước.
“Những dự án
lớn như thế rõ ràng không khả thi ngay từ đầu về mặt kinh tế. Những cơ quan
nào đứng ra phê duyệt cái đó phải chịu trách nhiệm ngay từ đầu và phải rút
kinh nghiệm để dự án mới phải thế nào”, ông Bùi Kiến Thành khuyến nghị.
(Theo VietNamNet)
Lương Bằng
|
Trang
▼


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét