Những sai lầm “vụn vặt”: Công tác cán bộ
Cập nhật lúc
17:05
Người xưa có
câu “vận nước có lúc thịnh lúc suy nhưng hào kiệt thời nào cũng
có”.
Câu chuyện xảy ra vào
cuối những năm 60 thế kỷ trước, một sinh viên năm thứ hai Đại học
Bách Khoa Hà Nội được “tổ chức” yêu cầu từ bỏ ngành học yêu thích
chuyển sang học chuyên ngành khác với mục đích bồi dưỡng trở thành
giảng viên Đại học.
Sinh viên này đã gửi
đơn lên “tổ chức” xin được tiếp tục theo học ngành cũ.
Câu trả lời của tổ chức là: “Hoặc
phải học theo ngành mới để làm thầy giáo, hoặc tổ chức sẽ ra
quyết định cho thôi học, trả về địa phương”?
Nhiều năm sau, người
giảng viên ấy bảo vệ thành công luận án Phó tiến sĩ tại châu Âu
về nước.
Dù được Viện cơ học
(nay thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Công nghệ Việt Nam) gửi giấy xin
đích danh, nhưng Vụ Tổ chức cán bộ Bộ Đại học và Trung học chuyên
nghiệp không đồng ý, thế là ông phải nhận quyết định về Đại học
Nông Nghiệp dù ông nghiên cứu lĩnh vực Toán-Cơ.
Nộp quyết định của
Bộ Giáo dục và Đào tạo nhưng phòng Tổ chức Cán bộ không phân công về
bộ môn mà bắt ông ngồi “cạo giấy” ở phòng Khoa học.
Mấy năm sau, khi đã quen thân với vị
Hiệu phó kiêm Trưởng bộ môn, ông này mới thân tình tâm sự “vì
chú là Phó tiến sĩ nên anh không thể nhận chú về bộ môn, nếu chú
là kỹ sư thì chẳng có gì phải bàn”?
Câu chuyện này, những
ông giáo già ở Học viện Nông nghiệp Việt Nam chắc nhiều người
biết.
Trong di chúc gửi lại cán bộ, đảng
viên, đồng bào và chiến sĩ cả nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết:
“Bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau là một việc rất quan trọng và rất
cần thiết".
Câu khẩu hiệu “Sống, chiến
đấu, lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại” được
tuyên truyền rộng rãi toàn quốc suốt mấy chục năm nay. Năm 2016 này
cuộc thi “Tuổi trẻ học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”
được tổ chức lần thứ 3.
Làm theo lời Cụ Hồ tức là phải đặc
biệt quan tâm đến “Bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau”.
Nửa thế kỷ sau khi Di
chúc của Người được công bố, các cơ quan quyền lực, trong đó trọng tâm
là Tổ chức và Nội vụ đã bồi dưỡng cho đất nước đội ngũ cán bộ,
đảng viên như thế nào?
Đó là khoảng 11 triệu người hưởng
lương và các khoản phụ cấp như lương, một lực lượng được cho là “không
ngân sách nào có thể nuôi nổi”.
Đó là một đội ngũ cán bộ, đảng viên
với những đặc trưng nổi bật đã được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tổng kết,
theo đó một “bộ phận không nhỏ” (ngày nay đã không còn là “không
nhỏ”) mang theo ít nhất là 23 thói hư, tật xấu:
“thoái hóa, biến chất, vô tổ chức,
ăn cắp, bê tha, vô cảm, vô trách nhiệm, đục khoét, vơ vét, thông đồng
hối lộ, bất chính, nịnh bợ cấp trên, chèn ép cấp dưới, ích kỷ,
buông thả, coi thường quần chúng, ăn chặn của dân, vòi vĩnh đòi quà cáp
biếu xén, quan cách, gia trưởng, ông vua con, trù dập, ức hiếp quần chúng”. [1]
Thế nhưng hình như người dân chưa bao
giờ thấy những cơ quan này phải “nghiêm túc rút kinh nghiệm sâu
sắc”?
Cái thời “Tổ chức”
giữ quyền quyết định sinh mệnh chính trị công dân vẫn còn đọng lại
trong tâm trí rất nhiều người, muốn xin đi làm, muốn vào học Đại
học kể cả muốn đi bộ đội… đều phải có ý kiến “tổ chức”.
Bằng quyền lực được Đảng, Nhà nước,
nhân dân giao phó các cơ quan “Tổ chức – Nội vụ” hình như đã
và đang tự biến mình thành một “vương quốc thần kỳ” như trong
cổ tích mà ít ai được biết chính xác.
Có lẽ điều này sẽ còn tồn tại dài
dài nếu không có chủ trương làm trong sạch Đảng, Chính phủ mà Tổng
Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phát động.
Không phải nhân dân có quyền xây dựng
đội ngũ công bộc cho mình mặc dù “mọi quyền lực đều thuộc về
nhân dân”.
Chính cơ quan Tổ chức-Nội vụ, bằng
quyền lực mà nhân dân giao cho đã tạo nên các “ông vua con”,
những người “ăn của dân không từ một cái gì” và “bán
bất cứ thứ gì có thể bán” kể cả danh dự, chức tước, tài
nguyên, khoáng sản…
Đảm nhận trọng trách vô cùng quan
trọng là xây dựng, bồi dưỡng “thế hệ cách mạng cho đời sau”, vì
sao những người làm công tác cán bộ, cụ thể là Tổ chức – Nội vụ
lại khiến nhiều vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước và người dân phải
thốt lên, rằng công tác xây dựng đội ngũ đang được thực hiện theo
kiểu “nhất hậu duệ, bét trí tuệ”?
Phải chăng đây chỉ là
sai sót của một vài cá nhân hay còn có gì đó không thể lý giải?
Hãy thử nhìn nhận vấn đề từ vụ Trịnh Xuân Thanh.
Người viết lúc đầu cũng bị một sai
lầm như nhiều người là cố tìm hiểu xem “đồng chí này là con
đồng chí nào”. Tìm mãi không thấy nhưng lại biết được một thông
tin, trong khoản “quỹ đen” gần trăm tỷ của một đơn vị “quốc doanh”
dưới quyền Trịnh Xuân Thanh, người ta tìm thấy số tiền 550 triệu
mừng sinh nhật vị thân sinh ra nhân vật này. [2]
Đấy là chỉ mới một
doanh nghiệp, còn bao nhiêu cá nhân, doanh nghiệp khác dưới quyền
Trịnh Xuân Thanh “ăn theo” dịp sinh nhật này mà báo chí chưa có tư
liệu?
Ở đời, đâu phải lúc
nào “con hơn cha” nhà cũng “có phúc”!
Nguyên Bí thư tỉnh ủy Hậu
Giang, ông Huỳnh Minh Chắc đặt câu hỏi:
“Ban Tổ chức Trung ương không tham gia
vào việc này, đồng chí này không phải dạng luân chuyển,… Vậy tại sao Ban Tổ
chức Trung ương đồng ý cho đồng chí Trịnh Xuân Thanh vào Ban Chấp hành Tỉnh
ủy?
Ban Tổ chức Trung ương đề nghị Bộ Chính trị
phê duyệt kết quả Đại hội của Hậu Giang; trong đó, có đồng chí Trịnh Xuân
Thanh.
Văn bản tôi còn giữ đây. Tôi hỏi mấy anh,
như vậy, chuyện này có phải chỉ giữa Bộ Công thương và Tỉnh ủy Hậu Giang làm
không?”. [3]
Có thể thấy sự bức
xúc trong lời thanh minh của vị nguyên Bí thư Hậu Giang, và cũng có
thể thấy câu hỏi của ông Huỳnh Minh Chắc không phải là không có lý.
Trả lời phỏng vấn
Đài Tiếng nói Việt Nam, ông Lê Phước Thọ, nguyên Trưởng ban Tổ chức Trung
ương cho rằng:
“Kết luận của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương
vẫn còn chưa dám nói sai phạm đó thuộc về ai… Tôi đã đọc hết các kết luận đó
rồi, không nói tới Ban Tổ chức chữ nào.
Xử lý như thế chưa phải là dám nói sai phạm
đó thuộc về ai.
Tôi nói thật, tôi thấy không ổn, vì chỉ tập
trung nói ông Vũ Huy Hoàng,
Bộ Nội vụ, tỉnh Hậu Giang, không nói gì tới Ban Tổ chức”. [4]
Không phải ông Lê Phước
Thọ “quên” công văn thứ hai của Văn phòng Trung ương, theo đó Tổng Bí
thư yêu cầu Ủy ban Kiểm tra Trung ương tham gia, tổ chức kiểm điểm
một số đơn vị, cá nhân trong đó có Ban Tổ chức Trung ương.
Sự bức xúc của ông Lê Phước Thọ, người
từng là Trưởng ban Tổ chức Trung ương vừa kỳ lạ vừa kỳ diệu bởi
người ta vốn quen với câu thành ngữ “khôn ngoan đối đáp người
ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”?
Nói phát biểu của ông Lê Phước Thọ là
kỳ diệu bởi ông đã tự biến mình thành que diêm sẵn sàng đốt cháy
mình để thiêu rụi cả
rừng cỏ dại, bởi những tiếng nói ủng hộ quyết tâm của
Tổng Bí thư đã vang lên không chỉ từ những người công nhân, nông dân
chân lấm tay bùn mà còn từ trí thức, truyền thông và rất nhiều
bậc lão thành cách mạng.
Nói thì nói thế nhưng
ủng hộ là một chuyện, công khai phát biểu quan điểm lại là chuyện
khác.
Nếu không phải là
nguyên ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Trưởng ban Tổ chức Trung ương,
liệu dân thường có ai dám nêu ý kiến như ông Lê Phước Thọ?
Xưa nay, chỉ có những
đơn vị gắn với chức năng “tổ chức” nhận xét, đánh giá người dân
chứ làm gì có chuyện ngược đời người dân đánh giá “tổ chức”.
Ủy ban Kiểm tra Trung ương không phải
là dân, nhưng nếu ngay cả Uỷ ban Kiểm tra Trung ương cũng “chưa
dám nói sai phạm đó thuộc về ai” hay “không nói gì tới Ban Tổ
chức” thì liệu Văn phòng Trung ương có phải ban hành công văn tiếp
theo truyền đạt chỉ thị của Tổng Bí thư về công cuộc “làm trong
sạch Đảng”?
Báo Nhân Dân điện tử
số ra ngày 28/7/2016 dẫn ý kiến ông Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Ủy viên
Trung ương Đảng, nguyên Phó ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương:
“Việc cung cấp đầy đủ thông tin trung
thực và trách nhiệm giải trình là nhiệm vụ, trách nhiệm phải thực hiện của
các cơ quan Đảng và Nhà nước. Không thể lẩn tránh hoặc làm cho qua chuyện.
Khi không minh bạch thì giống như chưa đủ
ánh sáng, còn để cho bóng tối che khuất, dù cố ý hay vô tình thì cũng là chừa
nơi ẩn nấp cho các tiêu cực, “lợi ích nhóm”.
Việc “chừa nơi ẩn nấp cho các tiêu cực,
lợi ích nhóm” có phải là chỉ là cảnh báo hay đã là thực
tế?
Nếu giả sử tình trạng các nhóm lợi
ích “chừa nơi ẩn
nấp cho nhau” thực sự tồn tại thì giải pháp là gì?
Liệu lúc đó có cần
“nhất thể hóa” để tạo ra một bàn tay thép, để người đứng đầu có
đủ quyền lực và sức mạnh tiêu diệt tất cả các “nhóm lợi ích”
đang tàn phá đất nước hay phải thực sự tin dân, trao quyền cho dân,
dựa vào dân chứ không phải bất kỳ “nhóm lợi ích” nào đó?
Các nhóm lợi ích
ngày nay đều có sự trao đổi, đan xen quyền lực, nhiều nhóm nhỏ tạo
thành nhóm lớn.
Tuy nhiên, dẫu có lớn đến mấy cũng
không thể lớn hơn “nhóm lợi ích quốc gia, dân tộc”, thế nên chỉ dựa
vào dân mới có thể tiêu diệt những “nhóm lợi ích
bán nước, hại dân”, những thế lực tạo nên đạo quân tiên
phong cho bọn “giặc nội xâm” hiện tại.
Không làm được việc
đó, chỉ còn cách để đất nước trở lại thời kỳ “12 sứ quân”?
Những gì mà một người dân thường có
thể đề xuất có thể chỉ là những suy nghị “vụn vặt” trong con mắt
các “thượng công bộc”,
thế nên tít bài mới là “Những sai lầm
vụn vặt…”.
Những vấn đề lý luận
tầm cỡ quốc gia đại sự, những kim chỉ nam cho mọi hành động phải
thuộc quyền của các nhà lý luận cao cấp, điều này mọi người đều
biết, chẳng ai dám phủ nhận!
Vậy những gì đã đề
cập có phải chỉ là “những sai lầm vụn vặt” trong công tác cán bộ
hay nó cũng có thể coi là nhỉnh hơn “vun vặt” một tí?
Người xưa có câu “vận nước có lúc
thịnh lúc suy nhưng hào kiệt thời nào cũng có”.
Đất nước ngày nay chưa
“thịnh” và cũng chưa đến mức “suy”, chẳng lẽ vì thế mà hào kiệt
vẫn còn e ngại?
Tài liệu tham khảo:
[1] http://giaoduc.net.vn/Goc-nhin/Que-diem-va-rung-co-dai-post168271.gd
[2] http://dantri.com.vn/blog/nua-ti-sinh-nhat-bo-sep-350-trieu-bo-do-choi-golf-va-2016080404032563.htm
[3]http://vov.vn/chinh-tri/nguyen-bi-thu-hau-giang-muon-lam-ro-ong-trinh-xuan-thanh-da-chay-ai-535145.vov
[4]http://vov.vn/chinh-tri/vu-bo-nhiem-ong-trinh-xuan-thanh-ban-to-chuc-tu-cung-co-trach-nhiem-536527.vov
(Theo
Giáo dục VN) Xuân Dương
|
Trang
▼

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét