Vay quá nhiều tiền làm đường BOT, mức phí liên tục tăng là dễ hiểu
Cập nhật lúc 08:45
Theo TS. Nguyễn Xuân Thủy, nếu doanh nghiệp đủ năng lực tài chính,
không phải vay quá nhiều tiền ngân hàng, đường BOT sẽ không bị tăng phí như
hiện nay.
Làm đường BOT bằng tiền ngân hàng
Mới đây UBND tỉnh Hải Dương vừa có đề nghị
gửi Bộ Giao thông vận tải, Bộ Tài chính và chủ đầu tư cao tốc Hà Nội - Hải
Phòng xem xét giảm phí để giảm tải cho tỉnh lộ 391.
Theo tỉnh Hải Dương từ ngày 1/12/2015, thực
hiện Thông tư số 153/2015/TT-BTC ngày 02/10/1015 của Bộ Tài chính về quy định
mức thu, chế độ thu, nộp, quản lý và sử dụng phí sử dụng đường bộ tại 2 trạm
thu phí trên quốc lộ 5; mức thu phí đối với các loại phương tiện đều tăng lên
từ 3 đến 4,5 lần.
Do mức thu phí tăng cao, nhiều phương tiện
vận tải, nhất là xe container từ Hải Phòng đi hướng Hà Nội đã đi vào Quốc lộ
10 - đường tỉnh 391, các tuyến nội thị thành phố Hải Dương – quốc lộ 5 và
ngược lại để tránh nộp phí tại Trạm số 2 dẫn đến lưu lượng xe trên đường tỉnh
391 tăng đột biến gấp 3 lần so với lưu lượng thiết kế, gấp 10 lần so với lưu
lượng xe trung bình năm 2015.
Điều này làm cho tình hình công tác đảm bảo
an toàn giao thông trên đường tỉnh 391 có nhiều diễn biến phức tạp; đặc biệt
ảnh hưởng đến đời sống, sinh hoạt của nhân dân hai bên đường, làm hư hỏng kết
cấu nền, mặt đường do vượt quá lưu lượng thiết kế.
Trả lời đề nghị của tỉnh Hải Dương, Thứ
trưởng Bộ Giao thông vận tải Nguyễn Hồng Trường cho rằng: Nếu không tăng phí,
lãi suất ngân hàng sẽ ăn vào kinh doanh của nhà đầu tư.
Thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường cho biết,
phương án tài chính của cao tốc Hà Nội - Hải Phòng đã được xây dựng từ khi
đầu tư tuyến đường. Theo đúng lộ trình thì mức phí phải tăng mới đủ tiền để
chủ đầu tư trả lãi suất cho ngân hàng.
“Nếu không tăng phí, lãi suất ngân hàng sẽ
ăn vào kinh doanh của nhà đầu tư, sẽ lỗ...”, Thứ trưởng Trường cho biết.
Trả lời của Thứ trưởng Bộ Giao thông vận
tải Nguyễn Hồng Trường cho thấy, thực tế các dự án đầu tư xây dựng đường BOT
được thực hiện bằng nguồn vốn vay, số vốn chủ sở hữu của chủ đầu tư rất ít,
thậm chí có dự án chủ đầu tư không đóng đủ vốn góp chủ sở hữu nhưng vẫn ung
dung làm đường và tiến hành thu phí.
Trước thực trạng này,
trao đổi với phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, TS. Nguyễn Xuân Thủy -
Chuyên gia giao thông cho biết: Đây là “lỗ hổng” về vấn đề phê duyệt lựa chọn
nhà đầu tư, kiểm soát năng lực tài chính của nhà đầu tư trong chính sách thu
hút đầu tư xây dựng làm đường BOT.
Có những dự án, chủ đầu
tư không đủ năng lực tài chính nhưng vẫn làm đường BOT, thậm chí làm chưa
xong nhưng vẫn thu phí.
Ví dụ điển hình nhất là
việc chủ đầu tư dự án đầu tư xây dựng mở Quốc lộ 51, nối TP Biên Hòa (tỉnh
Đồng Nai) với TP Vũng Tàu (tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) theo hình thức BOT.
TS. Thủy cho biết, qua
thông tin báo chí đáng nhẽ Công ty CP phát triển đường cao tốc Biên Hòa -
Vũng Tàu (Công ty BVEC) phải có vốn chủ sở hữu đạt 10% tổng số vốn đầu tư dự
án. Tuy nhiên trên thực tế, đến thời điểm đặt trạm thu phí gần 4 năm trên con
đường chưa hoàn thành thì vốn chủ sở hữu còn thiếu đến gần 300 tỷ đồng.
Từ vấn đề của Công ty
BVEC và trả lời của Thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường, TS. Nguyễn Xuân Thủy đặt
vấn đề: Làm đường BOT tức phải huy động vốn của doanh nghiệp nhưng hiện nay
không phải như vậy.
“Ngân hàng vẫn cho vay
làm BOT là chính, Nhà nước cũng góp phần đổ vốn vào cho các dự án đường BOT,
như vậy ý nghĩa huy động vốn từ doanh nghiệp đã mất đi”, TS. Thủy cho biết.
Chính việc phải vay ngân
hàng, nguồn vốn quá nhỏ khiến dự án đường BOT liên tục tăng phí.
“Vay vốn ngân hàng, doanh
nghiệp phải chịu lãi suất nếu không thu hồi vốn nhanh sẽ ăn vào vốn của doanh
nghiệp, muốn thu hồi vốn buộc phải tăng phí các trạm trên đường BOT. Làm
đường BOT mà phải vay ngân hàng quá nhiều, mức phí liên tục tăng là dễ hiểu”,
TS. Thủy lý giải.
Dù Nghị định
15/2015/NĐ-CP Quy định đầu tư đối tác công tư nêu rõ vốn chủ sở hữu của nhà
đầu tư phải đảm bảo thấp nhất 15% tại các dự án làm đường BOT có tổng vốn
dưới 1.500 tỷ đồng và 10% với dự án có tổng mức đầu tư trên 1.500 tỷ đồng. Tuy
nhiên việc giảm sát nguồn vốn lại chưa chặt chẽ dẫn đến có doanh nghiệp không
đủ vốn chủ sở hữu nhưng vẫn được thực hiện dự án.
Người dân có quyền tự do đi lại
Cùng với việc nguồn vốn
chủ sở hữu không đủ, theo TS. Thủy việc dùng tiền vay ngân hàng thực hiện các
dự án làm đường BOT với tâm lý sẽ thu lại bằng tiền phí của dân nên lãng phí,
thậm chí có tiêu cực, có lợi ích nhóm.
TS. Thủy cho rằng, tăng
phí đường BOT sẽ ảnh hưởng chung đến nền kinh tế, ảnh hưởng trực tiếp túi
tiền của người dân.
“Lương, ngày công lao
động của Việt Nam mình vào loại thấp nhất thế giới, lương cấp Cục, cấp Vụ chỉ
khoảng 300 USD, dành dụm mãi mua được cái ô tô nhưng đi đâu cũng phải trả phí
quá lớn. Mặt khác, tăng phí đường BOT là tăng chi phí của xã hội, làm nhịp độ
xe giảm đi, giảm lưu thông của nền kinh tế, gây lộn xộn trật tự giao thông
khiến doanh nghiệp né đường BOT, tránh trạm thu phí… cuối cùng làm mất đi mục
tiêu phát triển kinh tế”, TS. Thủy nói.
Ngoài vấn đề mức phí
đường BOT, theo TS. Nguyễn Xuân Thủy đang có hiện tượng đua nhau xin thực
hiện dự án làm đường BOT. Theo đó với tuyến đường cấp tỉnh lộ, lưu lượng xe ô
tô đi lại ít gần như không có doanh nghiệp xin đầu tư xây dựng theo hình thức
BOT ngược lại với tuyến quốc lộ huyết mạch liên tục có doanh nghiệp xin đề
xuất nâng cấp, sửa chữa theo hình thức BOT sau đó thu phí.
Dễ thấy nhất là việc sau
khi tuyến đường Quốc lộ 1A được thực hiện nâng cấp sửa chữa theo hình thức
BOT, đến Quốc lộ 6 và gần đây nhất là một liên danh các doanh nghiệp đề nghị
Bộ Giao thông vận tải được sửa chữa nâng cấp Quốc lộ 2 đoạn từ cầu Hạc Trì -
TP. Tuyên Quang.
Nêu quan điểm về việc lựa
chọn tuyến đường xây dựng theo hình thức BOT, TS. Nguyễn Xuân Thủy cho hay:
Với tuyến đường quốc lộ không nên làm BOT hoặc có làm nhưng yêu cầu xây mới
một con đường khác chạy song song để doanh nghiệp, người dân có sự lựa chọn.
“Cách làm như hiện nay là
bắt dân phải đi trên đường BOT, trong khi người dân có quyền tự do đi lại còn
Nhà nước có trách nhiệm phát triển cơ sở hạ tầng phục vụ nhân dân”, TS. Thủy
nói.
Điều 23 của Hiến pháp
2013 đã khẳng định: “Người dân có quyền tự do đi lại...”, vậy nếu không có
đường thì người dân đi bằng gì? Đương nhiên, đổi lại “quyền của dân” là trách
nhiệm đóng góp các khoản thuế cho nhà nước và trách nhiệm của Nhà nước phải
xây đường cho dân đi.
Trách nhiệm này của Nhà
nước không chỉ có tính nguyên lý mà đã được quy định rõ tại Luật Giao thông
đường bộ: Nhà nước phải tập trung mọi nguồn lực để phát triển các kết cấu hạ
tầng đường bộ.
Ở các nước, sau khi xây
đường cho người dân đi nếu đường kém chất lượng dẫn đến người đi bị tai nạn
thì chính quyền phải chịu trách nhiệm bồi thường. Đó là sự sòng phẳng chúng
ta đang thiếu: Người dân nộp thuế cho nhà nước, Nhà nước làm đường phải nâng
cấp sữa chữa và bảo dưỡng.
Không thể đường xuống cấp
nhà nước cho doanh nghiệp đầu tư sửa chữa rồi bắt người dân đóng phí trên con
đường trước đó làm bằng tiền thuế của dân.
(Theo
Giáo dục VN) Mai Anh
|
Trang
▼

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét