Mua 0 đồng và
lãi… vô cực!
Cập nhật lúc 08:55
Kỳ họp cuối cùng của Quốc hội khóa XIII lần này
thật sôi động. Sự sôi động ấy thể hiện ở chỗ, lần đầu tiên Quốc hội chất vấn
một cách thoải mái các vị Tư lệnh ngành, thậm chí cả Chủ tịch Quốc hội và cả
Thủ tướng.
Nói một cách nôm na là Đại biểu Quốc hội (ĐHQH) thắc mắc điều gì, cần
làm rõ việc gì thì cứ đặt ra câu hỏi, và ai cũng phải có trách nhiệm trả lời.
Chứ không như mọi năm trước, mỗi kỳ họp lại chọn ra vài vị Bộ trưởng để trả
lời.
Cách làm này thật là hay, khiến nghị trường trở nên nóng hơn, “hấp dẫn
hơn” và xem ra tính minh bạch cũng cao hơn.
Không ít Bộ trưởng đã phải toát mồ hôi trước những câu hỏi chất vấn
của ĐBQH. Sự chất vấn này lại bất ngờ, không chuẩn bị trước, nên nhiều Bộ
trưởng đến họp mà ôm theo cả gang tài liệu, rồi thậm chí mang theo cả bộ máy
“tham mưu nhẹ” đến hội trường.
Ấy vậy mà có một vị Tư lệnh ngành, chẳng được ai “nhắc” đến, đó chính
là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình.
Kể cũng lạ, vào các kỳ họp cách đây 3-4 năm trước, lần nào ông Bình
cũng là tâm điểm của sự chú ý, và người ta chất vấn ông đủ kiểu. Nhưng bây
giờ thì lại chả ai “hỏi han” gì đến.
Không nén nổi sự ngạc nhiên, tôi có hỏi một ĐBQH cũng là người rất am
hiểu về tài chính ngân hàng, và cũng là người từ xưa đến nay “khét tiếng” dám
nói thẳng, nói thật: “Sao năm nay không ai chất vấn Thống đốc Bình nhỉ?”.
Ông nói tỉnh queo: “Cũng có phóng viên báo chí đã hỏi tôi, và không ít
người cho rằng bây giờ biết chất vấn cái gì? Thường chất vấn là để dành cho
những điều bức xúc, cần làm rõ, còn ở ngân hàng thì mọi thứ phơi bày ra tất
rồi: Thị trường vàng ổn định, không có “cơn điên loạn” như cách đây dăm bảy
năm nữa; dự trữ ngoại hối của quốc gia chưa bao giờ cao như hiện nay; lạm
phát thấp nhất trong hàng chục năm trở lại đây; uy tín của đồng nội tệ được
nâng cao…
Nếu nói rằng thị trường tài chính đang rất đẹp thì hơi quá, nhưng rõ
ràng bức tranh của thị trường tài chính rất sáng sủa. Nói như vậy, cũng đúng
nhưng chưa đủ. Một con người, một tổ chức, khi đang tồn tại, đang hoạt động
thì chưa thể nào nói là hoàn hảo đến mức “tròn xoe”, không tì vết. Ngành ngân
hàng cũng vậy, chắc chắn còn không ít khiếm khuyết cần phải khắc phục…
Nhưng việc các đại biểu không chất vấn Thống đốc Bình chính là thể
hiện sự đánh giá cao các kết quả mà ngành ngân hàng đã làm được trong gần 5
năm qua, và trên nữa thể hiện sự tin cậy, sự chia sẽ, và sự đồng thuận với
những quyết sách về tiền tệ”.
À ra vậy! Thật chí lý!
Tôi lại hỏi thêm vị ĐBQH rằng: “Này, thế cái chuyện ông Bình cho mua
lại ba ngân hàng yếu kém với giá 0 đồng là thế nào. Theo tôi biết thì trên
thế giới chưa có trường hợp nào như vậy”.
Vị ĐBQH nói thủng thẳng: “Về chi tiết, tại sao lại mua với giá 0 đồng
có lẽ anh nên trao đổi với ông Bình. Mà hiện nay ông Bình “ruồi” đang ở đây
này. Nhưng thôi, tôi thì nghĩ thế này, về mặt pháp lý thì pháp luật đã có quy
định cho phép mua lại ngân hàng với giá 0 đồng hoặc cho ngân hàng phá sản,
cho nên đúng sai về góc độ pháp luật ta không bàn, mà chắc chắn là đúng rồi.
Còn tại sao mua với giá 0 đồng thì đúng đây là trường hợp chưa từng có trên
thế giới.
Thực ra, trên thế giới cũng có ngân hàng bị mua với giá 1 USD, nhưng 1
USD cũng là tiền. Còn đây mua lại với giá 0 đồng thì là Nhà nước đang mua lại
một ngân hàng đã bị phá sản. Cách làm này, thực chất, đây là cách cứu dân,
tránh cho việc xảy ra một thảm họa tài chính, dẫn đến sự hỗn loạn về chính
trị”.
Rồi ông lại hỏi tôi: “Anh có tiền gửi ở ba ngân hàng ấy không?”. Tôi
bảo rằng: “Có, nhưng không nhiều, chỉ vài triệu”. Ông bảo: “Vậy nếu anh bị
mất mấy triệu tiền tiết kiệm đó liệu anh có sẵn sàng xuống đường biểu tình,
hoặc tham gia khiếu kiện đông người để đòi tiền không?”. Tôi im lặng.
Ông lại nói: “Vậy điều gì sẽ xảy ra với xã hội này nếu hàng trăm, hàng
nghìn người đang gửi tiết kiệm ở ba ngân hàng: Dầu khí Toàn cầu, Oceanbank,
Xây dựng… đổ xuống đường đòi tiền mà họ gửi ở đấy”.
Tôi cãi: “Việc gửi tiền vào ngân hàng cũng coi như việc đầu tư tài
chính, lãi thì ăn, lỗ hoặc bị mất thì phải chịu. Sao lại đi kiện. Ai bảo chọn
ngân hàng đấy mà gửi tiền. Sao không gửi vào các ngân hàng lớn như BIDV,
Vietcombank, Vietinbank…”.
Ông vỗ vai tôi, tỏ ý thông cảm với sự hiểu biết non kém của tôi: “Đó
là nói về lý thuyết, ở nước ngoài thì đúng là thế, anh muốn chọn ngân hàng
gửi tiền thì phải tính toán xem xét sức khỏe, và độ tin cậy của ngân hàng đó.
Và nếu ngân hàng đó phá sản thì mất tiền là chuyện thường.
Nhưng ở Việt Nam lại không vậy. Người dân mang tiền đi gửi tiết kiệm,
và họ cứ nghĩ ngân hàng nào cũng của Nhà nước, cũng giống như báo chí các
anh, cứ cái gì đưa lên tivi, in ra giấy, phát lên đài là người dân bảo là
tiếng nói của Đảng, của Chính phủ”.
Nung nấu câu chuyện với vị ĐBQH nọ. Tôi gặp Thống đốc Bình và cũng đặt
câu hỏi về chuyện sao mua ngân hàng với giá 0 đồng.
Không phải nghĩ lâu, ông Bình bảo luôn: “Về việc mua ngân hàng với giá
0 đồng trước hết phải hiểu rằng ngân hàng đó đã bị phá sản và bị mua với giá
0 đồng là đi nửa chặng đường tiến trình phá sản. Vậy ai làm cho các ngân hàng
cổ phần này phá sản. Đó chính là các ông chủ và các cổ đông. Họ không biết
điều hành, họ làm ăn bậy bạ, lợi dụng ngân hàng, lợi dụng người gửi tiền làm
bậy, vậy thì họ phải chịu mất tiền.
Nhưng còn người dân thì sao? Người dân có biết gì đâu, chỉ biết rằng
gom góp được bao nhiêu tiền thì gửi vào ngân hàng, bởi họ nghĩ rằng, đó là
nơi giữ tiền an toàn nhất. Rồi cũng hy vọng có thêm được đồng lãi để trang
trải cho cuộc sống. Chính vì thế mà phải bảo vệ người dân. Làm gì thì làm,
cũng phải lo tính đến chuyện bảo vệ dân trước.
Các ngân hàng này trong một thời gian dài, họ làm ăn theo kiểu “bóc
ngắn cắn dài”, chi tiêu bạt mạng, đầu tư không có tính toán, và thậm chí tiêu
tiền theo kiểu như đi nhặt được. Đến lúc tiền của cổ đông mất hết thì lại
dùng tiền người dân gửi tiết kiệm để chia cổ tức cho nhau. Vì thế không thể
bảo vệ các ông chủ này được, phải bảo vệ dân, mà cách tốt nhất là mua lại
ngân hàng đó, với cái giá là 0 đồng. Nhà nước không thể mua lại các ngân hàng
này với giá 1 đồng, vì Nhà nước không có 1 đồng. Nhà nước mua lại với giá 0
đồng để điều hành, tái cấu trúc lại bằng các công cụ chính sách và làm cho
ngân hàng đó từng bước thoát ra khỏi tình trạng nợ nần.
Về lý
thuyết, số tiền của các ông chủ trong ngân hàng này đã mất sạch, cho nên đừng
có bàn đến chuyện lấy lại đồng nào cả, còn Nhà nước mua lại giao cho ngân
hàng lớn tổ chức quản lý là nhằm mục đích không gây xáo trộn trong thị trường
tài chính tiền tệ, bảo vệ quyền lợi cho người dân. Trong hoạt động tài chính
ngân hàng, Xã hội chủ nghĩa hay Tư bản chủ nghĩa chính
là ở chỗ này đây. Chúng ta đặt mục tiêu xây dựng Nhà nước “do dân, vì dân”
thì phải vì dân mà mua lại với giá 0 đồng”.
Tôi lại
hỏi Thống đốc, vậy thì bao giờ các ngân hàng mua lại với giá 0 đồng có thể
phục hồi được. Ông nói: “Theo như tính toán của tôi, để các ngân hàng có đồng
tiền dương phải mất 3-7 năm nữa. Nhưng sau thời gian đó sẽ
được gì. Thứ nhất chúng ta được lòng dân, bởi người dân không mất tiền, và
được sự ổn định xã hội; thứ hai là Ngân hàng Nhà nước sẽ được cả một hệ thống
quản lý của các ngân hàng đó mà không phải đầu tư gì lớn; và thứ ba là khi
ngân hàng hoạt động có lãi, chúng ta sẽ được lãi thêm về mặt chính trị”.
Nghe ông nói cứ bình thản như không và tôi có cảm giác rằng cái gì sự
nung nấu để giải quyết ngân hàng yếu kém này đã có trong đầu ông từ rất lâu
rồi.
Về sau này, tôi mới biết hóa ra từ khi còn làm Phó thống đốc, ông đã
đưa ra các phương án xử lý các ngân hàng yếu kém, mất hết thanh khoản và đang
đi vào con đường lừa dân, nhưng khi đó không ai nghe ông cả. Rồi cả chuyện
ông dẹp loạn thị trường vàng, cũng chẳng phải là cái gì mới đối với ông, bởi
từ năm 2008-2009 ông đã đưa ra kế hoạch phải lập lại trật tự thị trường vàng,
nhưng ngày đấy cũng chẳng ai nghe cả…
Thật ra khi mua lại các ngân hàng này với giá 0 đồng, ông cũng bị phản
đối không ít, đặc biệt là từ các cổ đông của những ngân hàng yếu kém này. Bởi
họ đã đầu tư vào hàng trăm, hàng ngàn tỷ đồng, nhưng giờ mất trắng, họ cũng
đau lắm chứ, nên họ cố tìm mọi cách vận động người này người khác để không
thực hiện được kế hoạch mua ngân hàng với giá 0 đồng. Nhưng ông vẫn nghiến
răng lại mà làm.
Ông đã từng nói với các cộng sự, đại ý là: “Thà chịu mang tiếng ác với
các ông chủ, các cổ đông còn hơn là để người dân mất 1 đồng”.
Mua ngân hàng với giá 0 đồng để rồi được lãi… vô cực!
Cái “lãi” đó là “lãi” về sự ổn định lòng dân, ổn định chính trị và ổn
định kinh tế.
Thế mới thấy quan điểm làm lợi cho dân xem ra cũng thật giản dị, nhưng
cũng lại khó vô cùng.
(Theo Năng
lượng Mới) Nguyễn Như Phong
|
Trang
▼


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét