“Săn
tham nhũng” – Tìm thợ săn ở đâu?
Cập nhật lúc 08:57
(GDVN) - Vì sao tham nhũng vẫn không bị
đẩy lùi mà lại trở nên nguy hiểm hơn, từ chỗ đơn lẻ nay đã “trở thành bè
cánh, bao che cho nhau”?
Chỉ số cảm nhận tham nhũng
viết tắt theo tiếng Anh là CPI (Corruption Perceptions Index), theo đánh giá
của Tổ chức minh bạch quốc tế, năm nay Việt Nam đạt 31/100 điểm, đứng thứ 119
trên bảng xếp hạng toàn cầu và thứ 18 trên tổng số 28 quốc gia và vùng lãnh
thổ được đánh giá trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Điểm số CPI của
Việt Nam không thay đổi trong ba năm liên tiếp (2012- 2014), tham nhũng trong
khu vực công vẫn là một vấn đề nghiêm trọng của quốc gia. [1]
Tại buổi tiếp xúc với cử tri Q.4,
TP.HCM báo cáo kết quả kỳ họp thứ 8 – Quốc hội khóa XIII vừa qua,
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho rằng: “Hiện tham nhũng không còn đứng riêng
lẻ, mà đã trở thành bè cánh, bao che cho nhau. …”. “Tham nhũng đã làm thiệt
hại ghê gớm về mặt uy tín cho Đảng, về kinh tế cho đất nước, gây mất lòng tin
trong nhân dân”. [2]
Có thể thấy từ nhiều năm nay các vị
lãnh đạo Đảng và Nhà nước ở cấp cao nhất đều đã nhận thức sự nguy hiểm của
tham nhũng đối với uy tín của Đảng và sự tồn vong của chế độ.
Nhận thức đã có, nghị quyết chống tham
nhũng cũng nhiều nhưng vì sao tham nhũng vẫn không bị đẩy lùi mà lại trở nên
nguy hiểm hơn, từ chỗ đơn lẻ nay đã “trở thành bè cánh, bao che cho nhau”?
Có thể thấy, đối tượng tham nhũng chủ
yếu là công chức, viên chức nhà nước, cán bộ trong một số tổ chức chính trị -
xã hội. Trong khi đó phần lớn thành viên của lực lượng chống tham nhũng lại
xuất thân từ chính đội ngũ này nên hậu quả tất yếu là có lúc, có nơi người
chống tham nhũng lại chính là kẻ tham nhũng. Điển hình là trường hợp nguyên
Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền hay nguyên Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên
- Huế Hồ Xuân Mãn, gần đây báo chí còn đặt câu hỏi với một vị Phó tổng thanh tra
Chính phủ đương chức. [3]
Vietnamnet.vn ngày 4/12/2014 có bài
“Thu hồi tài sản tham nhũng: 'Sao chỉ mỗi mình tôi?' ” của tác giả Thành Lê,
bài viết có đoạn: “đụng vụ nào thì làm triệt để vụ ấy, không để lọt
người lọt tội, không sợ "vỡ bình quý". Cách này hay, vì là nhiều
khi cái bình quý ấy, cố ý hoặc vô tình, bị trưng dụng làm nơi chuột
"giấu quân". Cũng không nhất thiết diệt chuột to ngay, vì chuột bé
ăn mãi rồi thành chuột to, nhờ mối tương quan tiền - quyền - tiền...”.
Có thể thấy tác giả Thành Lê rất hay,
rất mạnh dạn khi đề cập đến chuyện “không sợ vỡ bình quý”, tuy thế, dường như
ông vẫn có điều gì đó còn ngại ngùng, còn e dè khi cho rằng “Cũng không nhất
thiết diệt chuột to ngay”.
Phải chăng tác giả Thành Lê, cũng như
không ít cán bộ, người dân tâm huyết đều nhận thấy một thực tế là “chuột to”
đụng vào rất khó, nhất là khi “chuột to” lại “giấu quân trong bình”.
Những “chuột to” nhờ vào cái ghế đang ngồi mà nắm trong tay “điểm yếu nho
nhỏ” của các loại chuột khác thì coi như đã đặt sẵn cái vé “hạ cánh an toàn”,
chẳng thế mà khi còn tại vị, các “chuột bự” như Hồ Xuân Mãn, Trần Văn Truyền
ít khi thấy được báo chí quan tâm!
Người dân tuy không hiểu sâu xa như tác
giả Thành Lê nhưng ai cũng biết một thực tế là “chuột bé” thì thường “ăn
vặt”, ăn ít hơn “chuột to”, chuột bé lại chưa đến tuổi sinh sản, nếu tạm thời
chưa diệt “chuột to”, nếu cứ để “chuột to” thoải mái sinh đẻ thì diệt “chuột
bé” phỏng có ích gì? Diệt một con “chuột to” hôm nay sẽ bớt hàng nghìn con
chuột bé ngày mai, đó mới là cái gốc, đó mới là kế lâu bền.
Đấy là chưa nói bọn “chuột” đâu biết
thế nào là vệ sinh, nếu cứ để chuột “giấu quân” mãi trong “bình” như cách nói
của tác giả Thành Lê thì thế nào cũng đến lúc “bình” bốc mùi khó chịu, dù biết
là bình quý người ta cũng ngại đứng gần.
“Diệt chuột bé” có nét gì đó cũng giống
như một bình luận trên báo Laodong.com.vn: “Bởi vì chỉ nói suông thì dân
không tin. Bởi không làm đến đầu đến não, mà chỉ làm từ vai trở xuống thì
nhân dân cũng không tin”. [4]
Những ai đã từng diệt chuột ở nhà đều
có nhận xét, cái bẫy đã dính chuột một lần, bọn chuột sẽ không bén mảng đến
dù mồi rất thơm, rất ngon. “Chuột tham nhũng” tinh khôn gấp vạn lần chuột nhà
cho nên các loại “bẫy” thông dụng như kiểm điểm cuối năm, kê khai tài sản hay
thanh tra liên ngành khó mà khiến chúng mắc lừa.
Bẫy không có tác dụng thì dùng thiên
địch của chuột là mèo, mèo trắng, mèo đen, mèo mướp đều có thể diệt chuột.
Tuy vậy cũng không có gì là tuyệt đối, mèo cũng phải chọn lựa cho cẩn thận vì
có con chuyên ăn vụng, “thoáng cái vèo, mèo vọc cá kho”, cho nên dùng mèo thì
cũng cần chú ý “chó treo, mèo đậy”.
Nói thế để thấy, không có công cụ duy
nhất nào có thể diệt hết chuột, phải kết hợp cả bẫy, cả thuốc diệt chuột, cả
mèo và đặc biệt là thợ săn chuột có kinh nghiệm trong dân gian.
Nhiều vị lãnh đạo, nhiều bài báo chỉ ra
rằng nguyên nhân chính khiến tham nhũng không bị đẩy lùi nằm ở cơ chế và con
người. Câu hỏi chống tham nhũng có vùng cấm hay không thường nhận được câu
trả lời là không. Tuy nhiên khá nhiều vụ việc đã và đang xử lý khiến người
dân vẫn chưa thực sự hài lòng, vẫn còn phải nêu nhiều câu hỏi đối với lãnh
đạo, như cử tri TP. HCM trao đổi với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mới đây.
Trong buổi tiếp xúc cử tri, Chủ tịch
nước Trương Tấn Sang đã đề cập đến dự án tỉnh Thừa Thiên - Huế cấp cho nhà
đầu tư Trung Quốc trên đèo Hải Vân: “cứ trả lời trước công luận đơn giản là
cấp trên đã duyệt rồi (nên được cấp phép), dân nghe như thế thấy bực bội, cho
rằng Chính phủ vô trách nhiệm, nhưng thực tế không phải như vậy và chính tôi
đã xem các văn bản liên quan… Muốn cấp phép thì phải hỏi các bộ ngành liên
quan, trong đó có Bộ Quốc phòng, nhưng địa phương không hỏi theo quy định, rõ
ràng là chấp hành sai”. [5]
Cổ nhân có câu: “việc hôm nay chớ để ngày
mai”, đã sai thì phải sửa, phải kỷ luật, phải cách chức người làm sai, còn
nếu mà để họ ngồi đó cho hết nhiệm kỳ hoặc “nghiêm túc rút kinh nghiệm” thì
chắc còn lâu lắm “chuột” mới tự nguyện bò ra khỏi bình. Cái bình quý mà lại
đầy chuột lớn, chuột bé “giấu quân” bên trong thì liệu có nên cứ để thế?
Hay như chuyện thu hồi tài sản của ông
Trần Văn Truyền, so sánh của nổi là vườn cao su bạt ngàn và cơ ngơi của ông
Lê Thanh Cung, Chủ tịch tỉnh Bình Dương với của nổi của ông Truyền thì chắc
ông Truyền còn lâu mới “cùng đẳng cấp” với ông Cung, vậy mà như Vietnamnet.vn
ngày 20/8/2014 nêu câu hỏi: “không biết tài sản của ông Cung và tài sản của ông
Truyền khác nhau ở điểm nào, mà đến nay đã hơn 7 tháng, việc xác minh, kiểm
tra tài sản của ông Chủ tịch tỉnh Bình Dương vẫn chưa thấy sáng tỏ”?
Đối với một số quan chức đã nghỉ hưu
như nguyên bí thư Thừa Thiên - Huế - Hồ Xuân Mãn; nguyên Tổng thanh tra Chính
phủ - Trần Văn Truyền; nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang - Nguyễn Trường Tô,
nguyên Chủ tịch UBND Hà Nội - Hoàng Văn Nghiên; nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh
Vĩnh Phúc, Hà Hòa Bình… báo chí có thể dùng các từ ngữ hết cấp độ mạnh như
VOV.VN đã dùng với ông Hồ Xuân Mãn: “bất chấp liêm sỉ” hoặc “người đời khinh bỉ”.
[6]
Tuy vậy có những vụ việc lại không phải
như vậy, vừa qua phóng viên báo ANTT.VN chỉ mới chụp ảnh ngôi nhà của
Giám đốc Sở Tài chính Hải Dương đã lập tức bị sở Thông tin và Truyền thông
tỉnh này “nhắc nhở” thông qua công văn gửi Cục báo chí, Bộ Thông tin và
Truyền thông và Vụ Báo chí-Xuất bản, Ban Tuyên giáo Trung ương.
Về chuyện này Vietbao.vn (trang tin
điện tử thuộc Bộ TT&TT) ngày 24/11/2014 đã đăng bài với tiêu đề: “Vợ Giám
đốc sở Tài chính Hải Dương thóa mạ phóng viên”.
Giả sử bà Lê, người gửi đơn khiếu nại
đến sở TT&TT không phải là vợ ông Nguyễn Trọng Hưng – Giám đốc sở Tài
chính Hải Dương, và nếu ông Hưng không phải là “đương” mà là “nguyên” Giám
đốc sở Tài chính thì liệu ông Vũ Văn Vở, Phó GĐ Sở Thông tin &Truyền
thông Hải Dương có phải nhọc lòng nghiền ngẫm cái công văn gửi cấp trên mà
nội dung của nó đã được nhiều luật sư đề cập?
Du khách trong nước và quốc tế đến phố
cổ Hà Nội, Hội An… có thể thoải mái quay phim chụp ảnh các công trình kiến
trúc tại đây, các khu dân cư sinh sống, không nơi nào có quy định cấm quay
phim, chụp ảnh, vậy phải chăng nhà của ông Giám đốc Sở Tài chính Hải Dương là
một ngoại lệ, phóng viên không được phép chụp ảnh?
Thiết nghĩ cũng nên điểm qua một chút
ngôn từ mà sở TT&TT Hải Dương viết trong văn bản số 688/STTTT-BCXB gửi
cấp trên: “Trước việc thông tin không đúng sự thực của một số cơ quan báo chí
và hoạt động tác nghiệp báo chí của một số phóng viên không đúng quy định của
Luật Báo chí và các quy định khác của pháp luật có liên quan, sở Thông tin và
Truyền thông đề nghị Cục Báo chí Bộ Thông tin và Truyền thông và Vụ Báo
chí - Xuất bản ban Tuyên giáo Trung ương tăng cường chỉ đạo, chấn chỉnh
hoạt động của các báo điện tử và phóng viên…”.
Trong khi vợ Giám đốc sở Tài chính
“thóa mạ phóng viên” (như Vietbao.vn đã nêu) mà sở TT&TT tỉnh Hải Dương
lại còn ra văn bản đề nghị Bộ TT&TT và Ban Tuyên giáo TƯ “tăng cường chỉ
đạo, chấn chỉnh hoạt động của các báo điện tử và phóng viên”, thì liệu
có gì không bình thường? Phải chăng có sự liên hệ trong câu nói của Chủ tịch
nước Trương Tấn Sang “tham nhũng không còn đứng riêng lẻ, mà đã trở thành bè
cánh, bao che cho nhau…” ở đây?.
Nếu không phải là “bè cánh bao che cho
nhau” thì vì sao chỉ theo đơn của vợ một vị giám đốc sở mà trong cùng
một ngày kể từ khi nhận đơn, ông Phó GĐ sở TT&TT Hải Dương đã có ngay
công văn gửi cấp trên với nhiều chi tiết không đúng sự thật?
Cần phải nói thêm rằng lãnh đạo cấp sở
đề nghị cấp Bộ và Ban Khoa giáo Trung ương “tăng cường chỉ đạo, chấn
chỉnh…” có cái gì đó hơi ngược, liệu đề nghị này có đúng vị thế của cấp sở
hay là biểu hiện của sự “dạy khôn” mà ông Vở muốn thể hiện? Liệu đây có phải
là một lời nhắc nhở, rằng cấp trên chưa hoàn thành nhiệm vụ, hay đây chỉ là
suy diễn chủ quan của người đọc?
Phải chăng khi trong tay có quyền ban
hành văn bản, sở TT&TT Hải Dương muốn viết gì thì viết kể cả khi văn bản
đó chứa đựng những thông tin sai sự thật về nhà báo và cơ quan báo chí? Với
những “thông tin sai sự thật” một cách rõ ràng (qua ý kiến của Trưởng công an
phường Trần phú Hải Dương, Nguoiduatin.vn 3/12/2014) liệu đã có đủ chứng cứ
để xử phạt hành chính sở TT&TT tỉnh Hải Dương không? Câu hỏi này nên sớm
được trả lời.
Bên Trung Quốc người ta có chiến dịch
“săn cáo” để tìm bắt các quan tham đang lẩn trốn. Cử tri Thành phố Hồ Chí
Minh có sáng kiến đề nghị Chủ tịch nước “Việt Nam cũng nên có chiến dịch
"săn tham nhũng” để trừng trị các "quan tham”, [7] có điều tìm đâu
ra thợ săn lão luyện bây giờ? Nếu các đoàn thợ săn lại được dẫn đầu bởi các
“Thợ săn trưởng” cùng tuýp với ông Trần Văn Truyền, ông Hồ Xuân Mãn thì e
rằng câu ca dao cổ phải sửa như sau: “Bắc thang lên hỏi ông giời, tiền “tham
nhũng” lấy có đòi được không”?
Chống tham nhũng cần rất nhiều lực
lượng tham gia, đặc biệt là rất cần tiếng nói của nhân dân và truyền thông,
nhưng liệu có nên để tồn tại hiện tượng phóng viên bị đánh, bị dọa giết như
trường hợp phóng viên Hoàng Văn Quân, Báo Công an TP. HCM (Congan.com.vn,
12/4/2014) hay chuyện vu cáo phóng viên và báo chí như Phó Giám đốc Sở Thông
tin và Truyền thông Hải Dương đã làm?
Thợ săn lão luyện có nhiều trong dân
gian, “hang tham nhũng” khác với hang cáo không ẩn dưới đất mà lại rất nguy
nga tráng lệ, chỉ cần nhờ dân và truyền thông một ngày là có thể tìm ra không
ít. Vấn đề là Đảng, Chính phủ cần có những “Thợ săn trưởng” có tâm, có tầm để
chỉ huy đoàn thợ săn đó và cũng cần trang bị những công cụ đủ mạnh, vừa để
thợ săn tự bảo vệ mình, vừa để "đào hang diệt chuột".
Tài liệu tham khảo:[1] http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/12/141203_cpi_corruption_index [2] http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Tham-nhung-da-thanh-be-canh-bao-che-cho-nhau-post152942.gd [3] http://dantri.com.vn/blog/nghi-ve-chuyen-cua-ong-nguyen-chanh-va-ong-duong-pho-1001911.htm [4] http://laodong.com.vn/su-kien-binh-luan/de-khong-con-dam-tieu-tam-tu-vai-tro-xuong-270868.bld [5] http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20141204/ung-ho-cong-khai-tai-san-cua-can-bo/680058.html [6] http://vov.vn/blog/chuyen-anh-hung-rom-ho-xuan-man-bi-lot-danh-hieu-360301.vov [7] http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1367&Chitiet=95184&Style=1
(Theo Giáo dục VN) Xuân Dương
|
Trang
▼


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét