Xây nhà ga đi qua
Hồ Gươm: Mũi dao cắm tim di sản!
Cập nhật lúc 08:23
(Tin tức thời sự)
- "Tôi thấy không nên dùng khu di sản quý nhất của thủ đô vào việc
làm sân ga, bởi vì nếu như vậy không khác nào đâm thẳng vào trái tim
đó".
Cần giữ cho Hồ Gươm một không
gian yên tĩnh
Chia sẻ thông tin với Đất Việt, ngày
9/10, nói rõ hơn về việc nhà ga C9 thuộc tuyến đường sắt đô thị số 2, Nam
Thăng Long - Trần Hưng Đạo sẽ được đặt trên đường Đinh Tiên Hoàng (đoạn trước
Tổng công ty Điện lực Hà Nội) - vị trí sát ngay hồ Gươm, KTS Nguyễn Xuân Anh,
Viện Quy hoạch Đô thị và Nông thôn (Bộ Xây dựng) cho rằng xây dựng đường sắt
đô thị là cần thiết, nhưng đừng áp sát quá vào khu vực Hồ Gươm.
Ông Anh cho biết thêm: "Cần phải
giữ cho Hồ Gươm một không gian yên tĩnh, sở dĩ nơi này đẹp là vì
không có quá nhiều người sử dụng, nên nếu xây dựng nhà ga lùi xa được độ
khoảng 500m là rất tốt".
Mặc dù, quan điểm của ông Anh không phản đối việc đưa ga
tàu điện ngầm vào trung tâm, bởi đây là việc làm đúng, nhưng không có
nghĩa nó cần nằm chính giữa trung tâm, mà nó chỉ cần nằm trong phạm vi
khu trung tâm là hoàn toàn được. Về mặt chuyên môn quy hoạch thì thường sẽ
không bao giờ cho thẳng vào điểm vốn dĩ rất nhạy cảm.
Phân tích rõ hơn về chuyện này, ông Anh
nói: "Ai cũng biết nhà ga, ở tất cả các nước trên thế
giới, thì nhà ga vẫn là nơi hỗn độn, tệ nạn, lừa đảo nhiều nhất.
Còn ở phương Tây họ cũng có những ga đường sắt đi vào trung tâm, nhưng họ sẽ
đưa khách lên quảng trường rất lớn, để giải tỏa người vào ga".
Theo ông Anh, không nên dùng di sản quý
nhất của thủ đô vào việc làm sân ga. Vì Hồ Gươm trước hết là biểu tượng của ký
ức ngàn năm đô thị, chứng kiến và lưu dấu ấn của cả thời tiền Thăng Long, Lý,
Trần, Lê, Nguyễn, Pháp thuộc… và toàn bộ lịch sử hiện đại của Thủ đô. Trong
suốt chiều dài lịch sử nó luôn là không gian trọng yếu.
Điều đáng quan tâm hiện nay, theo ông
Anh thì các dấu tích lâu đời của các triều đại xưa xung quanh hồ cũng không
còn nhiều, do vậy cần được làm nổi bật. Thậm chí, chỉ còn một nhóm nhỏ,
ngày xưa Pháp cũng đã phá đi nhiều, chỉ giữ lại vài điểm nhấn nhỏ như đền
Ngọc Sơn, đình Vua Lê, tháp rùa, có nghĩa còn một số di tích nhất định, nhưng
không còn nhiều. Hơn nữa, thực ra Hồ Gươm là một tổng thể, là
trái tim thủ đô nên chúng ta phải bảo vệ.
Đưa ra phương án cụ thể, ông Anh chỉ rõ,
đoạn đường từ quảng trường ngày xưa ra đến tận Ngân hàng nhà nước, khoảng đất
này nếu làm nhà ga thì tốt hơn, thậm chí có thể được xa hơn nữa.
Giao thông đang đi
ngược chủ trương thành phố
Trước mục đích của dự án được nêu ra,
vị trí nhà ga đặt sát hồ Gươm được cho là sẽ giảm thiểu tác động và bảo tồn
di tích quanh hồ như tháp Bút, đền Bà Kiệu, đồng thời tạo điều kiện để hành
khách tiếp cận thuận tiện các địa điểm văn hóa, lịch sử khu vực hồ Gươm.
Ông Anh cho rằng, nếu muốn chứng minh
được chuyện này thì phải dựa trên sự tính toán, có nghĩa phải được chứng minh
bằng thực tế, lưu lượng người ra vào hàng ngày, có mấy vạn người, sức tải
không gian bao nhiêu, cộng với sức tải hiện trạng thế nào?.
Hiện nay, không có nhà ga mà
vào thời gian cao điểm có lễ hội khu vực này đã chật cứng người, nếu
phải tải thêm một lượng khách như vậy nữa, thì họ phải chứng minh đánh giá
môi trường XH, môi trường chiến lược, sẽ cần chứng minh không gian đó tải
được bao nhiêu thì mới nói đến được chuyện phục vụ du lịch.
Còn chuyện bảo tồn sắc thái không gian
này thì phải cần đến ý kiến của nhiều nhà bảo tồn phân tích.
Bởi đây là câu chuyện liên quan đến nhiều lĩnh vực không chỉ là giao thông,
mà còn là bảo tồn, thiết kế đô thị nên cần được chứng minh bằng những luận
chứng cụ thể.
Cũng không hoàn toàn phủ nhận những mặt
tích cực có được từ công trình này, ông Anh nhận định: "Đương nhiên khi có
điểm giao thông công cộng, sẽ thuận tiện hơn cho việc tham quan, nhưng cần
tiếp cận một cách nhẹ nhàng. Tôi nói ngay đến một hình tượng, cũng như khi
bạn đón khách vào nhà chơi, bạn sẽ đón họ ở cổng thay vì phòng ngủ, bạn cần
tạo ra một khoảng đệm để họ có thể đi vào theo một đường dẫn nào đó, hơn là
đi trực tiếp vào không gian nhạy cảm".
Ở các đô thị phương Tây vốn dĩ họ làm
có bố cục rất tốt, cũng bởi họ có nhiều trung tâm gần nhau, giảm tải lẫn
nhau, hỗ trợ nhau. Trường hợp của HN lại khác, một là, hiện
nay dân số vượt mức chúng ta có thể quản lý, hai là, HN
là đô thị một tâm, tức là tất cả các công trình đều vòng quanh đúng một tâm,
sẽ thật nguy hại nếu có một công trình đâm vào tâm đó.
Hơn thế, ông Anh chỉ ra một nghịch lý, trong khi xu hướng
của HN hiện nay là tập trung hóa trung tâm, đưa trường ĐH, đưa công sở ra
ngoài, đây là xu hướng rất đúng. Nhưng xu hướng giao thông lại đi ngược lại
chủ trương chung của thành phố, nên chắc chắn sẽ có tác hại nhất định.
Thiếu sự đồng bộ
Nhìn nhận ở một góc độ khác, ông Anh
cho biết thêm: "Sự phối hợp giữa giao thông và sử dụng đất hiện nay
không đồng bộ, tức là giao thông có thể trình lên 1 dự án độc lập, không
thông qua ý kiến của các chuyên gia về quy hoạch. Cũng như việc có một con
đường mới, sẽ tạo ra giá trị mới ở xung quanh 2 con đường".
Thế nhưng, theo ông Anh, khi có một đề
xuất mới về giao thông đi qua một đô thị thì việc rất quan trọng là nghiên
cứu tác động xã hội, sau đó có chiến lược để đồng tiền nhà nước được đầu tư
hiệu quả.
Nhiều khi xây một con đường mới,
người hưởng lợi lại là ông chủ nào đó hai bên đường chứ không phải nhà nước.
Nên ở đây phải làm rất kỹ giao thông kết hợp với sử dụng đất như thế nào,
nhưng hiện nay đề xuất giao thông đang một mình một kiểu.
Mặt khác, sau đó nó lại được phê duyệt sớm,
hậu quả là đô thị chạy sau đồng tiền lợi nhuận, từ việc nâng cấp hệ thống hạ
tầng đô thị nó sẽ bị rơi trượt ra ngoài rơi vào tay ông chủ khác.
Bên cạnh đó, ông Anh cũng đề nghị biến
3/4 đường phố khu vực quanh Hồ Gươm thành không gian đi bộ. Kế hoạch này sẽ góp
phần giảm thiểu ô nhiễm môi trường và sẽ là cơ hội giao lưu lớn. Tuy nhiên,
theo ông Anh, đây là một chiến lược dài hạn và rất khó khăn vì phương tiện xe
máy đang rất nhiều ở khu vực này
(Theo Đất Việt)
Thanh Huyền
Tựa đề của Kinh Bắc
|
Trang
▼

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét