|
Ngọc Hoàng phán quyết
Cập nhật lúc 20:38
Hai quốc gia láng giềng ven Biển Xanh là Đại
Bò và Tiểu Rồng vốn có xích mích từ ngàn năm nay. Đại Bò cậy thân bò to xác
luôn gây sự, chèn ép, thôn tính nên dân Tiểu Rồng chưa bao giờ được yên.
Gần đây Đại Bò dựa vào mấy nét vẽ bậy của một con dân từng chấp chính, (vẽ thêm
vào tấm bản đồ cũ một cung hình chiếc lưỡi bò) đã đòi chủ quyền gần hết Biển
Xanh, liếm vào sát bờ biển dài dặc của Tiểu Rồng cùng nhiều nước khác. Đại Bò
lý luận rằng đường Lưỡi Bò là chứng cứ lịch sử không thể tranh cãi!
Tuy nhỏ nhưng dân Tiểu Rồng vốn dũng cảm, thông minh, chưa bao giờ khuất phục
Đại Bò. Một họa sỹ của Tiểu Rồng đã có sáng kiến cũng vẽ một đường tương tự, gọi
là Lưỡi Rồng. Đường Lưỡi Rồng này ôm trọn cả đường Lưỡi Bò của Đại Bò. Sáng
kiến này đã được cả chính quyền và muôn dân Tiểu Rồng nhất trí chọn làm đường
biên giới trên Biển Xanh, khảng định chủ quyền của mình.
Sự tranh dành giữa hai quốc gia không thể ngã ngũ. Sự việc đẩy lên cho Ngọc
Hoàng phán xử.
Sau khi nghiên cứu, Ngọc Hoàng thấy phần lý của Tiểu Rồng có vẻ hơi đuối vì
đường Lưỡi Rồng rõ ràng là học theo Lưỡi Bò và chỉ mới được vẽ ra. Tại tòa Thiên
đình, Ngọc Hoàng chất vấn:
- Trước hết Đại Bò nói ta nghe cái lý của nước ngươi?
Sứ giả Đại Bò khúm núm, xun xoe:
- Dạ thưa, lước ngộ hoàn toàn có đủ chứng cứ liệc dử về chủ quyền trên Biển Xanh dồi à. Nó lã lược con dân lước ngộ vẽ ra gần trăm lăm lay dồi à. Bên Tiểu Rồng dõ dàng là bắc chước lước ngộ, chỉ vừa vẽ da thôi à…
Ngọc Hoàng gật gù, quay sang sứ giả Tiểu Rồng:
- Rõ ràng nước ngươi bắc chước, mới vẽ ra chứ đâu có chứng cứ lịch sử gì?
- Dạ, thần xin hỏi Ngọc Hoàng một câu được không ạ?- Sứ giả Tiểu Rồng không
trả lời mà hỏi lại Ngọc Hoàng.
- Được, cho phép ngươi hỏi - Ngọc Hoàng.
- Dạ, theo Ngọc Hoàng, thế nào là chứng cứ lịch sử ạ?
- Là sự kiện nó đã tồn tại lâu qua năm tháng, dần dà thì gọi là lịch sử.
- Đúng thế ạ. Đường Lưỡi Bò, theo con biết, nó mới được vẽ chưa đầy trăm năm.
Vậy cái đường Lưỡi Rồng của nước con, sau 100 năm nữa nó có là chứng cứ lịch
sử không ạ?
- Ừ nhỉ, lúc đó thì Lưỡi Rồng cũng là chứng cứ lịch sử rồi còn gì!-Ngọc Hoàng
gật gù như chợt nhận ra chân lý. Sau mấy phút suy tư, nhớ lại những quy ước của
Luật Trời, Ngọc Hoàng phán quyết:
- Hai sứ giả Đại Bò, Tiểu Rồng nghe đây. Phên dậu, biên giới quốc gia đã được
phả hệ Thiên Đình quy định hàng ngàn năm nay rồi. Các ngươi phải tuân theo
Luật Trời, không phải cứ tùy hứng, vẽ hươu vẽ vượn ra rồi lấy cớ tranh chấp
của nhau là được. Hãy về xem lại bản đồ của tổ tiên ngàn năm trước xem nó thế
nào, cứ thế mà thi hành. Bãi triều!
Nghe phán quyết vậy, sứ giả Tiểu Rồng phấn khởi ra mặt, vội lạy bẩm cáo từ
ngay.
Sứ giả Đại Bò đứng như trời trồng trước kết cục bất ngờ. Rồi gãi đầu gãi tai
định trình bày thêm với Ngọc Hoàng nhằm vớt vát. Chưa kịp nói, Ngọc Hoàng
nhắc luôn:
- Nói riêng với ngươi, nước ngươi là nước lớn, phải tỏ ra quân tử đại trượng
phu chứ. Xưa nay ta thấy các ngươi nhỏ nhen lắm, tranh từng tí đất, tí sông,
cậy thân Bò to xác ăn hiếp thiên hạ. Nói nhỏ với ngươi, cái Lưỡi Rồng thè ra
còn có kẻ sợ vì dẫu sao đó cũng là giống rắn, giống rồng. Lưỡi bò nhà ngươi
mà thè ra liếm láp lung tung, nó mà cắt đem xào tỏi thì các ngươi có sống
được không?
(Theo dongquanho.blogspot.com) Đinh Hoàng
|
Trang
▼
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét