10:45
Xả
lũ xuống đầu dân, ai chịu trách nhiệm?
(Người Việt)- Miền Trung tan hoang vì lũ, Hốt
hoảng chạy lũ, Bất ngờ vì lũ, Vật lộn với lũ dữ… là những tít báo ngập tràn
cuối tuần qua. Thương thay miền Trung, vừa thoát bão thì nay lại lũ ập xuống
đầu mà trong đó có phần chính là nước từ 15 hồ thủy điện đồng loạt xả tràn.
Chết người, mất tài sản, ai phải chịu trách nhiệm?
Tính đến hết ngày 16.11, tại 6 tỉnh Nam Trung Bộ và Tây
Nguyên đã có 29 người chết, 8 người mất tích, hàng chục nghìn ngôi nhà bị
nhấn chìm, giao thông chia cắt... vì trận lũ lịch sử. Con số đau lòng này e
là sẽ càng tiếp tục tăng lên vì mưa lũ vẫn chưa có điểm dừng.
Trong số những người chết vì lũ, có cái chết thương tâm
của 2 cô giáo trẻ ở hai ngôi trường nhỏ tại xã Kông Lơng Khơng (huyện Kbang,
tỉnh Gia Lai) đang trên đường đến với học trò. Có nhiều em bé trên đường đến
trường, có em nhỏ bơi qua sông chăn bò bị lũ cuốn trôi…Phận người mong manh
trong cơn đại hồng thủy.
Ông Phạm Thế Dũng- Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai khẳng định:
Các hồ chứa nước thủy điện xả lũ mà báo trước quá gấp nên dân trở tay không
kịp, nhiều gia đình chỉ kịp chạy tháo thân mà không kịp mang theo gì, tất cả
tài sản bị nhấn chìm dưới nước.
Đã nhiều năm nay, miền Trung khốn khổ vì các nhà máy thủy
điện, nhà máy thủy điện xây tràn lan thiếu quy hoạch, dung tích hồ chứa nước
bé, cứ đến mùa mưa lũ chẳng còn cách nào khác là xả lũ xuống đầu dân ở hạ du.
Nước trong hồ chứa xả ra hòa lẫn với nước sông, dâng cao tràn vào làng xóm,
giết hại dân lành, nhấn chìm nhà cửa, hoa màu, thật là một tội ác âm thầm và
êm thấm.
Báo Tuổi trẻ cho biết, tại kỳ họp Quốc hội đang diễn ra,
phần tiếp thu, giải trình của Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng để kết
thúc cuộc thảo luận về kết quả rà soát quy hoạch thủy điện cũng không khiến
các đại biểu hài lòng, có người đã nói thẳng: “Không hiểu Bộ trưởng nói gì”
khi ông Vũ Huy Hoàng cho biết: “Quy hoạch thủy điện trải qua nhiều thời kỳ là
quy hoạch chung của cả nước chứ không phải quy hoạch riêng của Chính phủ hay
Bộ Công thương... Chúng ta nói về chúng ta chứ không phải chúng ta nói về
Chính phủ, cũng không phải chúng ta chỉ nói về bộ, ngành này hay bộ, ngành
khác mà chúng ta nói về chúng ta”.
Cấp Bộ thì đổ lỗi cho cấp địa phương phê duyệt quy hoạch,
nhưng cấp địa phương lại phản pháo cho rằng không lãnh đạo địa phương nào dám
đặt bút ký quy hoạch thủy điện của địa phương mình nếu không có sự đồng thuận
của Bộ Công thương và Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn.
Giữa cái đống bùng nhùng của các vị đá qua đá lại quả bóng
trách nhiệm đó, năm nào dân cũng chết vì lũ, mất nhà cửa, mất cơ nghiệp vì
lũ, trong đó đóng góp một phần trách nhiệm lớn từ thủy điện xả lũ và việc phá
rừng tràn lan làm thủy điện.
Nhìn cảnh lũ mênh mông nhấn chìm những nóc nhà, cuốn trôi
cầu huyết mạch trên Quốc lộ 1A ở Bình Định, đường Gia Lai sạt lở và bị đứt
tuyến giao thông, người dân bồng bế nhau chạy lũ, rối ren như kiến chạy mưa
càng thấy xót thương và bức xúc.
Chúng ta đã tốn tiền thuế cho một bộ máy gồm những người
chịu trách nhiệm phê duyệt các quy hoạch ở cấp Bộ, những người có trách nhiệm
kiểm tra chấn chỉnh hoạt động của thủy điện tại các địa phương hàng bao nhiêu
năm qua ra sao để hàng chục năm nay, dân vẫn phải gánh chịu những “nhân tai”
như vậy?
Người chết, nhà mất, đường sá cầu cống trong phút chốc tan
hoang và việc khắc phục sẽ kéo theo sự tốn phí bao nhiêu tiền của, thời gian,
sức người. Tất cả chỉ là hệ lụy của những chữ ký vô trách nhiệm, của tầm nhìn
ngắn hạn, của những báo cáo thẩm tra qua quýt bị che mờ bởi lợi ích nhóm.
Tất nhiên, người thiệt thòi mất mát bao giờ cũng là dân,
dân nghèo cùng đinh và chẳng biết kêu ai, ngửa mặt lên Trời thì Trời chẳng
thấu, nhìn bốn bề xung quanh thì chỉ có nước là nước, trong cơn đại hồng thủy
nhấn chìm tất cả. 29 người đã chết và bao nhiêu người mất tích, ai sẽ nói với
họ rằng họ chết bởi vì đâu, trách nhiệm tại ai?
Một đồng nghiệp của tôi- người có nhiệm vụ theo dõi kỳ họp
Quốc hội đang diễn ra đã chia sẻ một con số rất đáng chú ý này: “Trong 498
đại biểu Quốc hội được hỏi xin ý kiến sẽ chất vấn ai, thì có 202 vị chẳng có
ý kiến gì, nghĩa là ai cũng được. Điều này nghĩa là sao nhỉ? Các đại biểu ấy đã
thực sự chán ngấy với bất cứ thành viên Chính phủ nào trả lời nên ai chẳng
được? Hay họ đã hoàn toàn vô cảm trước bức xúc cử tri về lũ lụt, về
giá-lương-tiền, về những vụ án oan, về những cái chết tức tưởi của người dân
khi gặp bác sĩ?”
Thật sợ hãi biết bao khi trước những tai họa mà người dân
đang hàng ngày gánh chịu, những người chịu trách nhiệm là đại-biểu- của-dân,
để bảo vệ quyền lợi của dân lại im lặng, thờ ơ, vô cảm thế này.
Sự thờ ơ, nín câm, vô cảm này đang gây ra “nhân tai” cho
chính chúng ta, và cái thứ “nhân tai” này mới đáng sợ làm sao, ghê rợn hơn
nhiều “thiên tai” khi nó đến từ sự dốt nát và lạnh lùng của chính con
người.
(Theo Đất Việt) Mi An
Tựa đề của Kinh
Bắc
|


khốn thật
Trả lờiXóahạt hạnh nhân