07:01
Những “thành tích đen” của ngành điều tra, xét xử:
Nếu lỡ tử hình
thì sao đây?
(TNO) Vụ án ông Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang) sẽ được điều tra
lại từ đầu. Ông Chấn không phải là trường hợp cá biệt. Trường hợp anh Trần
Văn Chiến (Tiền Giang, bị bắt năm 19 tuổi, ra tù năm 35 tuổi) cũng oan khiên
không kém. Anh ngồi tù vì "trót"... chấp hành pháp luật,
trình báo về hung thủ.
Chàng trai 19 tuổi Trần Văn Chiến đang hừng hực tuổi xuân, bỗng
chốc dính vào vòng lao lý với tội danh tày đình: giết người.
Ngày ấy, biết được kẻ thủ ác, anh Chiến chỉ nghĩ đơn giản là
mình cần đến trình báo với công an. Anh Chiến nhận án chung thân vì bị khép
là... đồng phạm trong vụ án.
Tù chung thân vì khai báo hung thủ
Chúng tôi trở lại ấp Nam, xã Tân Điền, huyện Gò Công Đông, Tiền
Giang, thăm gia đình anh Trần Văn Chiến nhưng gặp đúng lúc cửa nhà anh đóng
im ỉm. Hàng xóm cho biết ngày nào vợ chồng anh cũng tất bật ngoài đồng.
Anh Chiến bị bắt khi mới 19 tuổi và ra tù thì đã 35.
Lần giở lại câu chuyện xảy ra cách đây 34 năm, chiều 20.5.1979
người dân xã Tân Điền, huyện Gò Công Đông bất ngờ phát hiện thi thể của
trưởng công an xã Tân Điền Phan Văn Sên nằm tại một khu đất trũng. Qua khám
nghiệm hiện trường và tử thi, cơ quan điều tra xác định nạn nhân tử vong là
do bị giết.
Ngày hôm sau, anh Trần Văn Chiến (khi ấy 19 tuổi) đến công an xã
trình báo là Trần Văn U (anh em cô cậu ruột) chính là người đánh chết anh Sên
và đã bỏ trốn khỏi địa phương.
Mặc dù có công cung cấp thông tin cho lực lượng chức
năng, nhưng bất ngờ, anh Chiến lại bị nghi ngờ có mối quan hệ đồng phạm. Kết
quả là Trần Văn Chiến bị cơ quan điều tra khởi tố bị can và bắt tạm giam vì
là đồng phạm về tội giết người.
Anh Chiến nhớ lại: “Trưa hôm đó tôi đang ngồi chơi ở nhà thì Trần
Văn U tới nói “tao đã giết ông Sên rồi”. Nói xong anh ta chụp lấy cái giỏ nhà
tôi bỏ bộ quần áo vô rồi vội vã ra đi, lúc đó tôi cũng chưa biết hư thực ra
sao. Ngày hôm sau, nghe bà con nói đã phát hiện xác ông Sên tôi liền tới Công
an xã Tân Điền báo lại sự việc. Nhưng không ngờ họ lấy dây điện trói tôi lại
rồi giải lên huyện. Ngay sau đó lần lượt anh em, chú bác tôi tất cả hơn 10
người đều bị gọi lên xã để lấy lời khai”.
Anh Chiến kể tiếp: “Tại công an huyện, tôi nói chỉ nghe Trần Văn
U nói vậy chớ không biết gì hết, nhưng họ không chịu. Họ đánh và buộc tôi
phải khai vì U không thể làm một mình. Ngay cả ông chú ruột và ông anh bà con
chú bác với tôi cũng bị đánh. Bị đánh đau quá chịu hết nổi nên tôi đành phải
khai đại là có tham gia giết người"...
Nếu tử hình cũng đành chịu
Theo tài liệu của cơ quan điều tra, Trần Văn Chiến khai nhận
rằng: “vì U bị ông Sên tìm bắt để lập hồ sơ đưa đi cải tạo, do vậy U nảy sinh
ý định trả thù. U yêu cầu Chiến tham gia giết Sên, Chiến nhận lời và 2 bên có
sự bàn bạc thống nhất hành động. Chiều hôm đó U đến nhà rủ Chiến ra nghĩa
trang nấp. Chờ khoảng 20 phút thì Sên trên đường công tác về ngang, cả 2 bất
ngờ xông ra, dùng cây đánh vào đầu và người Sên, làm nạn nhân té xuống bất
tỉnh. U tiếp tục đè lên người và dùng tay bóp cổ Sên... Sau đó cả hai kéo xác
nạn nhân bỏ vào vùng đất trũng, có nhiều cỏ và U bỏ trốn”.
Dựa vào lời khai trên, cơ quan điều tra kết luận Chiến đồng phạm
với U về tội giết người, cướp tài sản.
Sau đó Viện KSND tỉnh Tiền Giang ra quyết định truy tố Chiến đồng
phạm về tội giết người. Nhưng tại phiên tòa sơ thẩm ngày 20.3.1980,
anh Chiến không nhận tội, cho rằng bị ép cung. Mặc dù vậy, TAND tỉnh
Tiền Giang vẫn tuyên buộc Chiến tội đồng phạm giết người, phạt tù chung thân.
Anh Chiến nhớ lại: “Khi ra tòa tôi đã phản cung nhưng Viện kiểm
sát không chấp nhận và tòa cũng tuyên buộc như Viện kiểm sát. Không còn biết
cách nào, tôi đành theo số phận và không kháng án. Sau nhiều lần được xét
giảm án, ngày 21.8.1995 tôi được trả tự do. Tính tổng cộng từ khi bị bắt giam
và chấp hành hình phạt tù chung thân đến khi được thả ra là 16 năm 3 tháng,
chính xác là 5.929 ngày”.
Khi ấy, anh Chiến là một trai làng mới lớn, trình độ hiểu biết
không cao (mới học hết lớp 2), nên gần như không hiểu rõ quy định của pháp
luật.
Hơn nữa, thời ấy ngành tư pháp, tố tụng còn nhiều hạn chế nên khi
tòa tuyên án, anh cũng đành chịu, không hề biết "kháng án" hay
"nhờ luật sư bào chữa" là gì.
Chúng tôi tự hỏi, nếu thời điểm ấy, với tội danh giết người,
tòa tuyên án tử hình và anh Chiến phải thi hành án thì giờ đây, người đàn ông
này, cùng 1 vợ và 2 đứa con, có còn ngồi trò chuyện rôm rả với PV Thanh Niên Online. Và cái án oan mà anh Chiến phải gánh
chịu, sau này mặc dù được minh oan, liệu có còn bao nhiêu ý nghĩa...
(Theo Thanh niên) Hoàng
Phương
Phụ đề của Kinh
Bắc
|


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét