09:11
Quảng Trị:
Hủ tục rợn
người
Nằm dọc dãy Trường Sơn, bản Cheng thuộc xã Tân
Liên cách trung tâm huyện lỵ Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị vài cây số, là nơi cư
ngụ của tộc người Pakô - Vân Kiều với những hủ tục thiêu sống rùng rợn tồn
tại đến bây giờ.
Bài
báo kể về một trong rất nhiều trường hợp đau lòng là hậu quả của những hủ tục
dã man.
Vụ
thiêu sống người gây chấn động dư luận ở vùng đất phía Tây tỉnh Quảng Trị là
trường hợp một người đàn ông dân tộc Pakô tên là Hồ Pả Như. Ông rất khỏe
mạnh, sáng đi săn bắt thú rừng kiếm thịt, chiều về đốn củi, công việc cứ thế
tiếp diễn hằng ngày. Rồi một ngày, bỗng dưng toàn thân ông xuất hiện những
dấu hiệu lạ, khắp người nổi mụn nhọt gây mẩn ngứa (thực chất là bệnh phong).
Dân bản đồn rằng Hồ Pả Như bị “ma ám”. Cả bản dị nghị, xa lánh, quyết định mang
ông ta đi thiêu sống.
Câu chuyện đau
lòng ấy thúc giục chúng tôi lên đường.
Man rợ
Vào
ngày cuối tháng 7-2013, đường đến các xã miền núi phía Tây tỉnh Quảng Trị -
trong đó có xã Tân Liên, huyện Hướng Hóa - lổn nhổn đá sỏi vì đang thi công.
Những cơn mưa rừng băm nát con đường ra từng mảnh. Sau gần 2 giờ lội bùn đất
bê bết, bản Cheng cũng dần hiện ra trước mắt chúng tôi trong bạt ngàn lau
lách, bạt ngàn mây núi quyện sương rừng.
![]()
Anh Hồ Văn Tường chỉ tay về nơi chôn bố bên dòng suối La La
![]()
Anh Hồ Văn Pòng và mẹ đau xót kể lại câu chuyện Ảnh: BÙI TÚ
Ngôi nhà ở đầu
bản đang tề tựu đông người. Lúc chúng tôi đi ngang qua, ngỡ là cán bộ miền xuôi
lên, một người đàn ông tỏ ý than phiền: “Mưa gió thế này nương với rẫy cái chi,
vào trong đó chỉ toàn muỗi và vắt rừng thôi. Ở nhà cho yên tấm thân”. Khi được hỏi
về một người dân tộc Pakô bị thiêu sống có tên là Hồ Pả Như, người này chau
mày: “Ở cuối bản, xuống đó mà tìm”. Ông ta nói rồi vội xua khách ra khỏi nhà,
không chịu dẫn đường. Nỗi khiếp đảm về căn nhà có người bị “ma ám” khiến họ
lảng tránh.
Trong căn nhà
sàn cũ kỹ, Hồ Văn Tường (SN 1984), con trai của ông Hồ Pả Như, phải lục thật
kỹ cái rương gỗ để tìm kiếm chỗ ghi ngày mất của cha mình. Trên đó ghi ngày
mất 22-3 nhưng năm mất thì không đọc nổi vì đã bị gỉ sét. Tường khóc thành
tiếng: “Bố em mất đã mấy mùa lúa rẫy rồi. Chết là hết. Bố về bên kia rừng
rồi, giờ ở bên đó”.
Theo lời Hồ Văn
Tường, lúc còn sống, mỗi khi đi làm nương hay đi săn thú về, cha anh thường
dầm mình xuống dòng suối La La chảy vòng qua bản để tắm rửa. Đến ngày nọ, mụn
nhọt mọc khắp người ông, chảy nước mủ vàng khè, miệng vết thương cứ lở loét
ngày càng rộng.
Vợ và các con
ông Như tưởng ông bị lở chỉ vì một loài sâu bọ hay côn trùng nào đó cắn chích
nên chỉ lấy nước muối rửa qua loa rồi để ông nằm vậy, dưỡng bệnh mà không tìm
cách chữa chạy gì. Nghe tiếng ông Như rên la vì đau nhức, có người xấu bụng
đã đi rêu rao khắp bản là nhà ông có người bị “ma quỷ ám”. Lời ra tiếng vào
mỗi ngày một nhiều, dân bản vừa sợ hãi vừa kỳ thị, có người còn bảo gia đình
ông ăn ở thất đức, phạm tội với thần núi nên bị “con ma rừng” hành.
Mặc cho dư luận
gièm pha, thương bố, con trai cả Hồ Văn Pòng (SN 1982) lặng lẽ đi vay tiền
của người thân sống ở các bản khác để đưa bố xuống bệnh viện huyện chữa trị.
Hai anh em Pòng và Tường thay nhau cõng bố men theo đường rừng, cứ nhắm bụi
bờ mà đi để tránh bị dân bản phát hiện. Nhưng khi ra đến con dốc đầu bản thì
một đám thanh niên cùng các già làng bắt lại, đưa về bản “xử” theo luật làng
vì tội dám đưa “con ma” ra khỏi nhà để đầu độc dân bản. Nhà người ốm sau đó
phải giết một con trâu mộng để tế lễ. Dân bản còn dựng sẵn một cái chòi bên
phía rừng, bắt Pòng và Tường đưa về đó. Ba cha con nhà ông Hồ Pả Như dắt díu
nhau đi trong cơn mưa rừng, bên dòng nước suối La La đục ngầu gầm xé. Ông Hồ
Pả Như khóc, nước mắt hòa lẫn nước mưa ướt đẫm vai các con: “Các con à, bố
sống đến giờ là được rồi. Nếu bố sống nữa thì cả nhà ta chỉ còn nước cõng
nhau vào rừng sâu để tránh dân bản thôi”.
Căn chòi dựng
chênh vênh bên rừng, được chất ngổn ngang củi, gỗ mục, mỗi người trong bản
không kể lớn nhỏ đều phải góp 3 thanh củi để chuẩn bị cho lễ hỏa thiêu. Dân
bản còn cử người ra tận chợ huyện mua hẳn một can xăng 5 lít phòng khi củi
lửa chưa đủ thiêu chết người bệnh.
Khi con gà
trống gáy đúng 3 tiếng, dân bản tề tựu đông đủ ở căn chòi, ai nấy mặt mày
nghiêm nghị. Củi chất đống, xăng tưới xung quanh, phút chốc ngọn lửa đã bốc
lên ngút trời. Tiếng la hét thảm thiết của người xấu số bị thiêu, tiếng khóc
ồ ồ của mấy người con gọi cha vang vọng giữa núi rừng. Dân bản ai nấy ba chân
bốn cẳng chạy về đóng sập cửa lại để “con ma” không kịp đuổi đến mình. Đến
khi trời sáng, khói bụi và tro tàn thiêu người đã nhuộm đen một góc rừng biên
ải.
Tương lai mờ mịt
Hồ Văn Tường và
Hồ Văn Pòng đều là những thanh niên khỏe mạnh nhưng cuộc đời sớm khốn đốn vì
mang tiếng nhà có người bị bệnh phong hủi mà dân bản gọi là “ma ám”. Hai anh
đã đến tuổi lấy vợ nhưng gái bản không ai thiết đến, những cô gái từng thương
thầm trộm nhớ Pòng cũng xa dần. Người vợ bây giờ của anh khi về làm dâu cũng
từng chịu biết bao điều tiếng. Ngày cưới không tiếng cồng, không tiếng
chiêng, dân bản chả ai ngó ngàng. Họ tủi thân dắt díu nhau về sống trong ngôi
nhà mang danh “ma ám”.
Trò chuyện với
chúng tôi, 2 anh em Pòng và Tường nhớ lại ngày bố mình mới mất, người mẹ khóc
thảm thiết đến không còn nước mắt, chẳng màng ăn uống rồi tiều tụy dần. Ba mẹ
con sống lầm lũi trong sự kỳ thị của cả bản. Người mẹ giờ đây không còn tỉnh
táo để trò chuyện, chỉ ngồi buồn co ro một xó bên bếp lửa, chẳng nhúc nhích,
ánh mắt vô hồn.
Sau khi bị
thiêu 3 ngày, thi thể ông Như vẫn không được chôn cất, chẳng dám lai vãng tới
gần. Khi ấy, mục sư Dương Minh Đức (quản giáo của nhà thờ Tin lành Khe Sanh,
huyện Hướng Hóa) hay tin đã trực tiếp đến làm hậu sự và chôn cất cho người bị
thiêu sống. Anh Hồ Văn Tường tâm sự: “Thương bố lắm chứ, thương đến cháy gan
ruột nhưng biết làm răng. Dân bản đã quyết, nếu không làm theo thì chỉ còn
nước bỏ đi biệt xứ, nhưng mà biết bỏ đâu…?”.
Đêm ở bản Cheng
bập bùng ánh lửa, văng vẳng tiếng ếch nhái như bao trùm tất cả cảm giác u rợn
của một vùng đất “chết”, nơi những hủ tục như thiêu người sống vẫn tồn tại,
tước đi tính mạng của nhiều người vô tội bất hạnh, hủy hoại tương lai của bao
con người vốn dĩ rất hiền lành.
Kỷ vật thiêng
liêng duy nhất của người cha xấu số Hồ Pả Như để lại cho các con là chiếc nỏ
treo trên gác bếp đã bị bồ hóng và khói bếp nhuộm đen tuyền, 2 anh em xem như
đó là bảo vật. Họ cũng chưa biết tương lai của mình sẽ ra sao, con cháu sau
này sẽ bị đối xử như thế nào khi đã mang tiếng bị “ma ám”.
Cuộc sống cô
độc trong căn nhà vắng teo cứ âm thầm trôi hết ngày này qua tháng khác...
(Theo
Người Lao động) HOÀNG
PHÚC - BÙI TÚ
|


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét