10:50
Kính
thưa ai trước?
Cách đây ít lâu, tôi có được xem một
phóng sự về truyền thống và sự phát triển của Trường chuyên Lam Sơn (Thanh
Hóa) phát trên VTV1.
Là học trò cũ nên tôi rất tự hào và xúc động với ngôi
trường đã chắp cánh cho nhiều thế hệ học trò bay lên khẳng định bản thân và
đóng góp tài năng cho đất nước.
Nhưng trong phóng sự ấy, khi đề cập đến sự thành đạt của
các thế hệ học trò Lam Sơn, tôi chỉ nghe nhắc đến một vị tướng (cấp tỉnh) mà
không nghe thấy nhắc đến những học trò thành đạt còn cao hơn vị tướng ở cấp
tỉnh ấy rất nhiều lần như nhà chính khách Phan Diễn, nhà ngoại giao Nguyễn Dy
Niên... Cũng không nhắc đến các nhà khoa học hàng đầu của đất nước, ví như GS
Sử học Trần Quốc Vượng...
Cũng không nghe nhắc đến các văn nhân, thi sĩ nổi tiếng
như nhà thơ Định Hải (Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật, tác giả bài
hát “Bài ca trái đất” nổi tiếng) hay thi sĩ Nguyễn Duy... Chẳng lẽ trong cơ
chế thị trường và hội nhập, không cần các chính khách lớn, các nhà khoa học
cự phách và cũng không cần các văn nhân thi sĩ nổi tiếng?
Chưa hết. Mới tuần trước đây, tôi có dịp gặp nhà văn
Nguyễn Ngọc Quế - cựu giáo viên toán của Trường Lam Sơn, nghe thầy chia sẻ mà
thấy ngạc nhiên, băn khoăn và thêm cả áy náy, lo lắng nữa.
Thầy Quế kể: Trong một cuộc gặp mặt nhân dịp khai giảng
năm học mới và kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, có khá đông quan khách tham
dự, trong đó có các bậc trưởng lão như thầy Vũ Lê Thống - cựu Hiệu trưởng,
thầy Cao Hữu Nhu - cựu Hiệu phó nhà trường. Nhưng khi đọc diễn từ khai mạc
buổi gặp mặt ấy, người đại diện cho nhà trường đã “kính thưa” đồng chí phó
chủ tịch UBND tỉnh (là học trò cũ của Lam Sơn), rồi “kính thưa” đồng chí
thiếu tướng (cũng là học trò cũ của Lam Sơn) trước, rồi sau đó mới đến “kính
thưa” thầy Thống, thầy Nhu...
Chuyện nhỏ! Đúng là chuyện nhỏ thật! Song nghe chuyện, tôi
chợt nhớ tới một câu nói nổi tiếng của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt: “Cái tế nhị
ở đây là nhìn nhận đúng các giá trị, cái nào lớn, cái nào nhỏ. Có sự nhầm lẫn
giữa lớn và nhỏ. Cái tưởng lớn hóa ra nhỏ, cái tưởng nhỏ lại là lớn...”.
Tại sao không phải là “kính thưa” thầy Thống, thầy Nhu
trước, mà lại là ngược lại, lại “kính thưa” các thế hệ học trò trước (?!).
Những người làm nghề dạy người mà không “tôn sư, trọng
đạo” thì làm sao dạy cho lũ học trò trong cơ chế thị trường này biết “trọng
đạo, tôn sư”?
(Theo Minh Tâm/ Dân Việt)
Giá trị chức quyền đang được nhiều người tôn sùng. Giá
trị nhân cách đang bị hạ thấp. Đó là một thực tế đáng buồn hiện nay. Những
cái “kính thưa” lạc lõng, nhầm nơi chốn nhưng chẳng được ai chỉ thẳng ra nên
nó cứ tồn tại gây phản cảm.
Thương
Giang
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét