08:09
Hòa
giải với chính mình, và…
(TNO) Cách đây đúng 19 năm, tôi gặp nhà văn
cựu binh Tim O’Brien khi ông về Quảng Ngãi thăm lại chiến trường xưa. Với
giọng đượm buồn, Tim nói với tôi: “Cuộc chiến tranh này không ra khỏi tôi
được anh ạ. Nên tôi cứ phải viết mãi về chiến tranh, dù tôi tham chiến khi
còn quá trẻ và chỉ ở Việt Nam, ở Quảng Ngãi một thời gian không dài”.
Với một thời gian trải nghiệm cuộc chiến không dài ấy, Tim
O’Brien đã có hàng loạt tiểu thuyết và truyện vừa gây ấn tượng rất lớn cho
độc giả Mỹ và độc giả nhiều nước trên thế giới. Khi biết tin cuốn tiểu thuyết
- truyện ngắn độc đáo Những thứ họ mang vừa được chuyển ngữ ra tiếng
Việt, dù còn nhiều vấn đề về dịch thuật phải bàn cãi, Tim O’Brien đã tỏ ra
rất vui mừng (qua cuộc điện đàm với nhà thơ Nguyễn Quang Thiều).
Cuộc chiến tranh Việt
Không phải cựu chiến binh Mỹ nào tham chiến ở Việt
Người Mỹ còn đau đến vậy với cuộc chiến tranh này, nữa là
người Việt
Với một cuộc chiến tranh kéo quá dài mà người Việt phải
chia ra ở hai chiến tuyến đối địch, một cuộc chiến xảy ra ngay trong từng gia
đình Việt khi người ở phía này người ở phía kia, sự đối đầu nhiều khi không phải
do mình chọn lựa, thì nỗi đau và những hệ lụy nó để lại là vô cùng sâu sắc và
phức tạp. Nếu những cựu binh Mỹ tham chiến ở Việt Nam chỉ phải hòa giải với
chính mình, thì những người Việt tham chiến, ngoài chuyện hòa giải với chính
mình, nhiều khi còn phải hòa giải với gia đình mình, làng xóm quê hương mình,
và cuối cùng, là hòa giải với cộng đồng dân tộc mình. Trong khi đó, công cuộc
hòa giải, hòa hợp dân tộc ở tầm quốc gia lại gặp vô vàn trắc trở do thiếu
niềm tin, thiếu sự tin cậy lẫn nhau, và có lúc, là do không thật lòng với
nhau.
Chúng ta cứ hay nhắc câu ca dao: “Bầu ơi thương lấy bí
cùng/Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”, nhưng trong thực tế,
nhiều khi “bầu” cũng chưa biết thương “bầu”, mà “bí” thì còn… ghét “bí” nữa
kia.
Hàng triệu người Việt đã ra đi định cư ở nước ngoài, đã
mang nỗi đau phải rời bỏ quê hương, gia đình. Nhưng ngược lại, những người ở
lại với đất nước mình cũng phải chịu những nỗi gian truân hay nhọc nhằn mà người
ra đi có khi cũng cần thấu hiểu. Một khi người đi hay kẻ ở thông cảm với hoàn
cảnh của nhau, ấy là khi người Việt dù ở đâu cũng có cơ hội xích lại gần nhau.
Những chế độ, những thể chế có thể khác nhau, nhưng tình
cảm con người Việt thì vẫn có rất nhiều điểm tương đồng. Tôi là người Việt
Cộng, anh là người Việt Nam Cộng hòa, ngày ở chiến trường là kẻ thù của nhau,
dù rất nhiều khi không ý thức được vì sao phải oán thù, bây giờ, khi đã “rửa
tay gác kiếm” tới 38 năm, thì chẳng còn lý do nào để không phải là bạn, là
đồng bào của nhau.
Tôi được biết, ở huyện Sơn Tịnh (Quảng Ngãi), ngày chiến
tranh có một ông đội trưởng dân vệ khét tiếng vì những “chiến tích tiêu diệt
Việt Cộng”. Những người bị ông ta tiêu diệt hầu hết đều là những du kích cùng
ở trong làng trong xóm với ông, chứ chẳng đâu xa. Oán thù chồng chất, đến
nỗi, sau chiến tranh, có người cha mà đứa con của mình bị ông dân vệ kia
giết, đã mài con rựa đến bén ngót để trả thù. May mà ông đội trưởng dân vệ
kia “được” bộ đội bắt, nếu không, chắc chắn ông ta không toàn mạng. Vậy mà
sau một thời gian cải tạo, trở về nhà, ông dân vệ đã không còn gặp bất cứ sự
trả thù nào, cho tới khi ông được qua Mỹ theo chương trình HO. Nhiều năm sau,
ông trở về Sơn Tịnh thăm lại quê nhà, thì những gia đình nạn nhân của ông đã
không còn ý định trả thù ông nữa. Như thế, đâu phải người Việt trong nước,
hay người Việt Cộng cứ phải là những người “thù lâu nhớ dai”? Người dân Việt,
dù ở đâu, cũng chỉ cầu mong hai chữ an bình. Họ thường “chín bỏ làm mười” để
có thể sống chung với nhau trong cuộc đời hữu hạn và đầy gian khó này.
Một số quốc gia từng có quá khứ chia cắt, sau cả trăm năm
sự nghiệp hòa giải vẫn chưa hoàn tất, thì cũng không thể mong tại Việt
Hòa giải là nhìn vào nhau, và cùng nhìn về một hướng.
Hướng nhìn chung ấy là vận mệnh của Tổ quốc Việt
Với Hoàng Sa và Trường Sa, người Việt đã có chung một điểm
nhìn, một nỗi xót xa, và một tâm nguyện. Hãy bắt đầu công cuộc hòa giải hòa
hợp dân tộc từ đó.
(Theo
Thanh niên) Thanh Thảo
|

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét