10:51
|
Trung Quốc có nguy cơ thành kẻ thù chung của thế giới
TP - Học giả Trung Quốc Lý Lệnh Hoa
(Trung tâm Thông tin Hải dương Trung Quốc) phân tích những điều sai trái,
ngang ngược, vô lý trong lập trường, chủ trương, yêu sách của chính phủ Trung
Quốc về biển Đông.
Ngày 13-8, học giả Trung Quốc Lý Lệnh
Hoa (Trung tâm Thông tin Hải dương Trung Quốc), người có nhiều bài viết phê
phán những quan điểm sai trái của Trung Quốc về vấn đề biển Đông, bác bỏ
Đường lưỡi bò, đăng trên blog của ông loạt bài viết của một học giả Trung
Quốc khác có bút danh “Bao Phác Tiên Nhân”.
Học giả này cũng phân tích những điều
sai trái, ngang ngược, vô lý trong lập trường, chủ trương, yêu sách của chính
phủ Trung Quốc về biển Đông. Tiền Phong
trích dịch một số đoạn:
Vấn đề
Cái gọi là vấn đề Nam Hải, bao gồm vấn
đề Tây Sa (tức Hoàng Sa) và Nam Sa (tức Trường Sa), chủ yếu là vấn đề Nam Sa,
rốt cục là như thế nào? Ai là người đầu tiên tuyên bố Nam Hải là lãnh hải của
Trung Quốc? Căn cứ vào đâu mà tuyên bố?
Hoàng đế Thanh triều đến lãnh thổ trên
bộ còn không giữ được, thật khó nói có biết đến chuyện lãnh hải hay không,
đương nhiên không biết yêu cầu về quyền lợi biển.
Sau khi chính phủ Dân quốc thành lập,
chẳng được mấy ngày bình yên, hết nội chiến lại đến ngoại họa, sau đó là Đại
chiến thế giới, may mà đứng về phía bên chiến thắng, nên mới có vấn đề Nam
Sa. Nếu đứng về bên thua trận thì ngày nay làm gì có tư cách bàn đến vấn đề
này.
Năm 1946, Lâm Tuân dẫn hạm đội đi thu
phục các đảo. Nói là thu phục, nhưng theo tôi, đúng ra là tiếp thu tài sản
của kẻ thất bại. Có một số đảo thực ra không biết là của ai, Nhật Bản chiếm,
rồi thua trận đem dâng cho ta, dĩ nhiên ta vui vẻ nhận.
Đi cùng hạm đội có một ông quan cấp vụ
trưởng ở Bộ Địa chất Khoáng sản vung bút vẽ đại một Đường đứt khúc 9 đoạn hư
ảo thành cái túi to tướng. Cái túi đó lớn đến mức bản đồ của ta phải vẽ thêm
một ô phụ ở góc để thể hiện nó. Sau khi quay về, in vào bản đồ chính phủ Dân quốc,
đem công bố, thế là ra đời một đường biên giới…
Nhưng cái Đường 9 đoạn hư ảo đó thực
tình vẽ quá mức, cơ bản đều vẽ sát vào bờ biển nhà người ta. Người ta giải
quyết xong chuyện trong nhà, đương nhiên phải ra mặt có ý kiến.
Thế là vấn đề Nam Hải càng ngày càng
gay gắt. Cái Đường 9 đoạn hư ảo ấy rốt cục là đường gì? Nó không phải là
đường cơ bản lãnh hải, cũng không phải là đường lãnh hải.
Rút cục nó có ý nghĩa pháp lý gì? Trong
nhà chúng ta cũng thấy rất khó xử, cho nên năm 1995 khi công bố đường cơ bản
lãnh hải đã không hề đề cập đến nó…
Quan điểm của tôi là: thực chất của vấn
đề Nam Sa là tranh. Về mặt
pháp lý, quả thực có vấn đề. Nhưng mạnh thì ra tay trước, tranh được bao
nhiêu hay bấy nhiêu…
Trung Quốc
thực sự có quyền lợi không thể tranh cãi ở
Nói đến quyền lợi ở Nam Hải, chúng ta
thường thích nói một câu là: từ xưa đến nay thế này thế nọ, có lúc hứng lên
còn thêm vào hai chữ “thiêng liêng”.
Đó chính là cái gọi là chứng cứ lịch
sử… Nhưng những chứng cứ đó có ý nghĩa ngày càng nhỏ trong luật quốc tế hiện
đại… Chứng cứ thật sự có sức thuyết phục chính là sự kiểm soát thực tế.
Anh nói chỗ đó là của anh, vậy anh đã
từng quản lý nó chưa? Người ở đó có phục tùng sự quản lý của anh không? Có
phải người khác không có ý kiến gì không? Nếu đáp án của những câu hỏi này
đều là “có” thì anh thắng là điều chắc. Ở Nam Sa, chúng ta đã không có được điều
đó…
Vào thời nhà Thanh (đời Hàm Phong hoặc
Đồng Trị), có một chiếc tàu hàng Pháp chở đồng đi qua vùng biển Tây Sa thì
gặp cướp biển, bị cướp sạch.
Theo quy tắc vận tải hàng hóa trên
biển, họ phải đến gặp chính quyền sở tại để trình báo, đề nghị giúp bắt bọn
cướp, đồng thời xin chính quyền nơi đó xác nhận làm bằng cứ để khi về báo cáo
với chủ hàng và đòi hãng bảo hiểm bồi thường.
Viên thuyền trưởng người Pháp đưa tàu
chạy đến cảng gần nhất là Du Lâm ở đảo Hải
Viên quan địa phương đó nói với thuyền
trưởng Pháp: “Nơi chúng ta đứng đây có tên là Thiên Nhai Hải Giác (chân trời góc biển). Đất của Thiên
triều đến đây là hết rồi. Chuyện ông bị cướp ngoài biển biết là ở chỗ nào?
Ông bị cướp, chúng tôi không chịu trách nhiệm, không quản được và cũng không
muốn quản”.
Thế rồi tống cổ tay thuyền trưởng bị
cướp ra khỏi nha môn. Nhưng sự kiện đó cần phải có cái kết, nếu không về Pháp
biết ăn nói ra sao? Viên thuyền trưởng đành phải cho tàu chạy vào cảng Hải
Phòng.
Quan chức địa phương ở đó rất tốt, xác
nhận cho ông ta, lại còn cho tàu ra chạy lòng vòng, coi như đã truy bắt cướp.
Đó là chứng cứ gì? Đó chính là chứng cứ
về kiểm soát và quản lý thực tế. Chứng cứ này nói lên: chính phủ Trung Quốc
ngay từ thời triều Thanh đã không thừa nhận Tây Sa là lãnh thổ của mình, cũng
không đảm trách công tác trị an ở đó.
Còn chính quyền Việt
Điều đó chả phải đã chứng minh Tây Sa
từ xưa đến nay đều thuộc về Việt
Cái Đường đứt khúc 9 đoạn kia rốt cục
có ý nghĩa thế nào về pháp luật? Là lãnh hải? Là vùng biển quần đảo? Hay là
vùng biển lịch sử? Chẳng ai biết được! Trước hết, có thể là lãnh hải không?
Không thể! Quyền lực của một quốc gia đối với biển bắt nguồn từ lục địa (đất liền),
cũng tức là quyền về biển bắt nguồn từ quyền về lục địa.
Muốn xác định lãnh hải, trước hết cần
xác lập đường cơ bản lãnh hải. Muốn có đường cơ bản, trước tiên phải xác định
các điểm cơ bản, đó phải là các đảo và lục địa không có tranh cãi về chủ
quyền, khoảng cách giữa các điểm cơ bản không được quá 24 hải lý.
Điểm chặt chẽ nữa là trên đảo phải có
đủ điều kiện để con người sinh sống. Vậy Nam Sa có điểm nào phù hợp? Sách
giáo khoa của ta nói đến “các đảo Nam Hải” đều có một câu “phía
Bãi cát ngầm, bãi đá ngầm không nhô
khỏi mặt nước, đất còn chả có, nói gì đến quyền về biển? Câu đó về mặt pháp
lý là không trụ vững được. Thế nhưng từ khi triều đại hiện nay lập quốc,
chúng ta đã cứ giáo dục quốc dân như thế.
Nay đột nhiên nói câu đó không ổn về
mặt pháp lý, quốc dân không chấp nhận được, chúng ta đành phải chơi trò rùa
rụt đầu lại, không nêu lên nữa là xong.
Vùng nước mà Đường đứt khúc 9 đoạn bao
bọc chắc chắn không phải là lãnh hải. Vậy thì phải tìm lý do khác. Nhiều đảo
như thế, liệu có thể gọi là vùng biển quần đảo được không?
Căn cứ Công ước, cấu thành vùng biển
quần đảo cần phải hội đủ mấy điều kiện. Thứ nhất, tỷ lệ diện tích vùng nước
và diện tích lục địa (bao gồm các bãi san hô) phải đạt được từ 1:1 đến 9:1.
Thứ hai, độ dài đường cơ bản không được
quá 100 hải lý, cho phép quá 3% thì cũng không được quá 125 hải lý. Các đảo
Nam Sa vừa nhỏ, lại cách nhau quá xa, không thể đạt được hai tiêu chí đó.
Nếu chúng ta cứ cố tuyên bố đường cơ
bản thì một rắc rối nữa lại xuất hiện: sau khi xác định đường cơ bản thì vùng
biển phía trong nó trở thành nội thủy, phía trên nội thủy là vùng trời chủ
quyền.
Về nguyên tắc, tàu thuyền nước ngoài,
trong đó có tàu quân sự đều không được tự do qua lại. Muốn qua lại phải thông
báo trước, phải được phép, phải nổi trên mặt nước, treo cờ, đi nhanh, không
được dừng máy, không được thả neo, căng thẳng ra thì bắt giải giáp vũ khí.
Muốn tránh những rắc rối đó thì phải
thiết lập hành lang hàng hải và hàng không để tàu thuyền, máy bay nước ngoài
qua lại...
Chúng ta có thể tuyên bố Nam Sa là
“vùng biển lịch sử” của mình. Nhưng làm sao các nước xung quanh lại không có
phản ứng? Mấy cường quốc biển và vận tải biển như Mỹ, Nhật Bản sẽ đều chất
vấn: “Nghe nói các ông muốn tuyên bố đây là vùng biển lịch sử? Thế từ nay về
sau, chúng tôi qua đây đều phải báo cáo, xin phép các ông à?”.
Nơi này vốn là tuyến hàng hải quốc tế
quan trọng, mỗi ngày có hàng ngàn tàu thuyền qua lại. Nếu tuyên bố đây là
vùng biển lịch sử, việc quản lý nó giống như quản lý nội thủy, không chỉ quản
mặt biển mà còn phải quản cả vùng trời, lại còn phải quản lý theo luật trong nước,
mọi quyền sinh quyền sát đều trong tay ta, muốn bắt thì bắt, muốn xử thì xử;
không nói đến tàu quân sự, các tàu hàng, tàu khách đi qua đều không yên
tâm... Nếu cứ cố tuyên bố thì chắc chắn ta sẽ trở thành kẻ thù chung của cả
thế giới.
(Theo TPO) Thu Thủy trích dịch
|

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét