08:01
Bằng cấp -
năng lực, cái gì là quan trọng?
Tháng 8, có quá nhiều chuyện để
“tám”. Nào Thông tư 33 của Bộ NN-PTNT cấm bán thịt sau 8 giờ giết mổ; nào giá
đậu ủ hóa chất độc hại; nào xăng tăng giá liên tục và trước đó là “hài kịch”
hết xăng bán (chiều hôm đó, tôi phải dắt bộ xe mấy cây số vì các cây xăng đều
đồng khởi ngưng bán!)... Giờ lại thêm chuyện “Nhiều địa phương từ chối hệ
giáo dục tại chức”.
Việt
Đành rằng hệ tại chức ngày càng bộc lộ những bất cập về
chất lượng. Nhưng điều đó do quản lý lỏng lẻo mà ra. Thú thật, giáo dục đại
học Việt
Ai cũng biết, ở bậc đại học thì sinh viên tự nghiên cứu và
tự học là chính. Không nên phân biệt hình thức học tập, cứ thi cử thật nghiêm
túc là đầu ra đảm bảo chất lượng. Tôi đang làm chủ doanh nghiệp, cũng có tham
gia giảng dạy ở mấy trường đại học, cả công lập và dân lập. Chủ quan tôi
thấy, trong ngành du lịch thì thầy cô ở các trường công lập thường có học vị
cao hơn nhưng lại ít thực tiễn hơn trường dân lập. Đầu vào công lập tốt hơn,
đầu ra cũng khá hơn nhưng kỹ năng nghề và sức chịu đựng áp lực công việc kém
hơn? Hầu hết các em không trụ nổi. Thường các em học lý thuyết xuất sắc ở
trường lại ít năng động trong thực tế. Khi tuyển nhân sự, tôi chọn người chứ
không xét bằng cấp. Nếu có, chỉ để tham khảo. Cũng chẳng quan tâm là trường
công hay tư, trường dân hay quan. Cứ lấy công việc làm thước đo hiệu quả.
Cha mẹ sinh con thì phải có trách nhiệm nuôi dưỡng. Con
cái cũng có bổn phận với cha mẹ. Cha mẹ nào sinh con rồi ruồng bỏ, không chỉ
bị pháp luật xử lý mà còn bị đạo đức xã hội lên án. Nếu hệ tại chức đã hoàn thành
nhiệm vụ lịch sử, không cần thiết tồn tại thì cũng phải công bố rõ ràng. Đó
là chuyện tương lai. Còn hiện nay, Bộ GD-ĐT không thể phủi tay, làm ngơ để
mấy người “lỡ dại” học tại chức bị bạc đãi như những đứa con bị ruồng bỏ!
(Theo
Thanh Niên) Nguyễn văn Mỹ
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét