|
21:58
Lịch
sử được Trung Quốc sáng chế
LTS: SGTT online giới thiệu bài viết của một
nhà báo Hong Kong, Trung Quốc, đăng trên tờ Wall Street Journal ngày 4.6, cho
rằng Bắc Kinh đang viết lại quá khứ để hiệu đính cho ý đồ bành trướng của họ
trong các vùng nước đang tranh chấp. Mọi việc sẽ không bao giờ êm xuôi cho
đến khi họ ngưng hành động này.
Xung
đột giữa Philippines và
Trung Quốc về bãi cạn Scarborough có vẻ như
là một vụ cãi vã nhỏ về một hòn đá không dân cư và những vùng nước quanh đấy.
Nhưng đó lại có tầm quan trọng lớn đối với những quan hệ trong tương lai của
vùng bởi vì đó là một điển hình về quan điểm ngoan cố của Trung Quốc cho rằng
lịch sử của những dân tộc không phải là Hán có biên giới lãnh thổ chiếm 2/3
biển đông là không phù hợp. Lịch sử duy nhất về vấn đề đó được viết ra bởi
Trung Quốc và được diễn dịch bởi Bắc Kinh.
|
Những người Philippines cắm cờ tại hòn đá không dân cư ở
bãi cạn Scarborough.
|
Trường
hợp bãi cạn Scarborough hầu như được
coi là một ca tiêu biểu về địa lý. Bãi này theo Philippines là bãi cạn
Panatag và Trung Quốc gọi là đảo Hoàng Nham, nằm cách bờ biển đảo Luzon, hòn
đảo lớn nhất trong quần đảo Philippines, khoảng 130 hải lý. Nó đương nhiên thuộc
Vùng đặc quyền kinh tế của Philippines,
vì theo Luật LHQ về Công ước biển, vùng đặc quyền này giới hạn cách bờ là 200
hải lí. Trong khi đó, bãi cạn này nằm cách đảo Hải Nam, Trung Quốc khoảng 530 hải lí.
Trung
Quốc né tránh những dữ kiện địa lý bất lợi này và chỉ dựa vào lịch sử một nửa
sự thật được áp đặt cho mọi tình huống mà họ nhắm đến trên biển Đông. Chính
vì vậy mà giờ đây Trung Quốc không chỉ hiềm khích với Philippines,
mà còn hiềm khích với nhiều nước khác. Đường lưỡi bò tai tiếng của Bắc Kinh
trên bản đồ biển Nam Trung của họ lấn vào biên giới 200 hải lý của Malaysia,
Việt Nam, Philippines và Brunei, và gần quần đảo giàu khí đốt Natuna của
Indonesia.
Trong
trường hợp bãi cạn Scarborough, bộ Ngoại
giao Trung Quốc chứng minh sự vụ bằng cách đưa ra bản đồ từ thế ký 13 – khi mà
bản thân Trung Quốc đang nằm dưới sự thống trị của ngoại bang Mông Cổ - xuất
phát từ chuyến ghé vào đây của một con thuyền Trung Quốc. Lập luận “chúng tôi
có mặt đầu tiên” coi như là vô nghĩa. Các thủy thủ Trung Quốc là những kẻ đến
biển Đông muộn, nói gì đến buôn bán ở Ấn Độ Dương. Lịch sử hàng hải của vùng
ít ra là vào thiên niên kỉ đầu tiên của niên đại hiện nay thuộc về tổ tiên những
người Indonesia, Malaysia, Philippinnes và Việt Nam ngày nay.
Theo
những ghi chép do Trung Quốc đưa ra, người Trung Hoa di chuyển từ Trung Hoa
đến Sumatra và rồi đến Sri Lanka trên những con tàu Mã Lai. Dân tộc Mã Lai mà
giờ đây là Indonesia là
những thực dân đầu tiên chiếm hòn đảo lớn thứ ba của thế giới, Madagascar
làm thuộc địa, cách mẫu quốc khoảng 4.000 hải lý. (Ngôn ngữ Madagascar và
50% bộ gen người của họ có nguồn gốc Mã Lai). Dân Mã Lai đã vượt Ấn Độ Dương trước
những chuyến hải hành được phô trương quá nhiều của đô đốc Trịnh Hòa vào thế
kỷ 15.
Sự
thành thạo về hải hành của người Mã Lai về sau bị qua mặt bởi người Nam Ấn vả
Ảrập, nhưng họ vẫn là những người đi biển đầu tiên ở Đông Nam Á cho đến khi
người châu Âu làm chủ vùng. Đế quốc Chăm Bà La Môn nói tiếng Mã Lai nằm ở
trung phần của Việt Nam vào thời những nhà buôn châu Âu bắt đầu đến châu Á,
trong khi buôn bán giữa Champa (hiện là Nam Việt Nam) và Luzon đã diễn ra từ
lâu trước khi Trung Quốc trưng ra cái bản đồ thế kỷ 13.
|
Khoảng cách của bãi cạn
Scarborough đối với Trung Quốc và Philippines.
|
Bãi
cạn Scarborough, không chỉ nằm gần đảo Luzon mà còn nằm trên tuyến đường trực
tiếp từ vịnh Manila đến những cảng Chăm của Hội An và Qui Nhơn, phải được
thủy thủ Mã Lai biết đến. Trung Quốc cho rằng mình là “kẻ đến đầu tiên” chẳng
khác nào lí luận rằng người châu Âu đến Úc trước những thổ dân Úc.
Một
trụ cột không chắc chắn nữa trong tuyên bố về chủ quyền bãi cạn là việc dựa
vào Hiệp định Paris
1898. Theo đó, chủ quyền của Tây Ban Nha đối với quần đảo Philippines thay vì
Mỹ và vẽ những đường thẳng trên bản đồ , thì bãi cạn này nằm bên ngoài cách
đường kinh tuyến được xác định bởi hiệp ước vài hải lí. Giờ đây Trung Quốc
ngang nhiên sử dụng hiệp định này cho rằng hai cường quốc ngoại bang có mặt ở
đây và không liên quan gì đến dân Philippines
nên Manila không có quyền tuyên bố chủ quyền.
Điều
nực cười là đảng Cộng sản Trung Quốc lại vất bỏ những hiệp ước bất bình đẳng
mà các đế quốc phương Tây áp đặt, như tuyến McMahon chia Ấn Độ và Tây Tạng.
Trung
Quốc còn khẳng định rằng trường hợp chủ quyền của họ có từ năm 1932, nên chủ
quyền của Philippines
là không có giá trị. Nói cách khác, họ sử dụng sự kiện cho rằng Philippines
bị đô hộ bởi ngoại bang như là cơ sở cho chủ quyền của họ.
Maniala
muốn giải quyết vụ việc theo luật Liên Hiệp Quốc về Công ước biển, nhưng Bắc
Kinh lập luận rằng công bố chủ quyền vào năm 1932 không bị giới hạn trong
công ước mới có hiệu lực từ năm 1994 vì nó đã diễn ra trước đó. Đó là một sự
né tránh khéo léo, chắc chắn là vì Trung Quốc biết trường hợp chủ quyền của
mình sẽ bị yếu nếu chiếu theo các điều khoản của Công ước.
Trung
Quốc đã đưa ra những khẳng định khống để viết lại lịch sử và không lý gì đến
địa lý. Những lập luận về hàng hải hiện nay sẽ không đi đến đâu cho đến khi
nào kẻ cãi vã lớn nhất vùng ngưng hành động viết lại lịch sử.
Philip Bowring (nhà báo Hong Kong)
- Wall Street Journal
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét